"Từ trước đến nay chưa từng nghe nói tỷ tỷ còn sống mà tiểu di t.ử lại đi lấy tỷ phu. Phụ thân làm như vậy mới khiến cả Tô gia và Hầu phủ phải chịu điều tiếng!"
"Láo xược!"
Sắc mặt phụ thân xanh mét, ông ta đập mạnh một cái xuống án thư.
Chén trà trên bàn rung lên, phát ra tiếng leng keng khe khẽ.
Gia đình ta từ trước đến nay luôn nghiêm khắc trong việc dạy dỗ con cái. Đây là lần đầu tiên ta dám cãi lời phụ thân.
Sau tiếng quát, ông ta lại cố nén cơn giận.
"Lần trước ở phủ Thừa Ân Bá, Hầu gia đã ôm Thư nhi. Dù là trong lúc nguy cấp để cứu người, nhưng hai đứa cũng đã có tiếp xúc. Ta cũng chẳng còn cách nào khác."
Trên mặt ta hiện lên nụ cười mỉa mai.
"Phụ thân thật sự là không còn cách nào hay là bị Tô Minh Thư quấn lấy đến mức không còn cách nào?"
"Trong lòng người tự hiểu rõ."
Ông ta liếc nhìn ta, ánh mắt đầy khinh thường, dường như đã mất hết kiên nhẫn.
"Vì lý do gì cũng không quan trọng."
"Tóm lại, tháng sau Muội Thù sẽ vào Hầu phủ. Con là tỷ tỷ thì nhường nó một chút."
Ta lớn hơn Tô Minh Thư năm tuổi.
Từ nhỏ, phụ thân luôn dạy ta rằng ta là tỷ tỷ, phải nhường nhịn muội muội nhiều hơn.
Nói cũng lạ, Tô Minh Thư và ta dường như trời sinh đã không hợp nhau.
Từ nhỏ nàng ta đã thích tranh giành đồ của ta, mà mỗi lần như vậy, phụ thân đều bảo ta nhường nàng ta.
Có lẽ vì đã nếm được cảm giác bí mật đầy khoái ý khi cướp đồ của người khác.
Về sau, ngay cả những thứ bản thân nàng ta không dùng đến, nàng ta vẫn cứ muốn giành lấy của ta.
Bao nhiêu năm qua, nàng ta cướp tới cướp lui.
Chỉ có duy nhất hôn sự của ta là nàng ta không cướp được.
Bởi vì mối hôn sự với Ninh An Hầu phủ là do mẫu thân ta dùng mạng mình đổi lấy.
Năm ấy, mẫu thân ta vì cứu Cố Kỳ Việt mà mất.
Trước lúc trút hơi thở cuối cùng, lão Hầu gia đã ngay tại chỗ quyết định hôn sự giữa ta và Cố Kỳ Việt, nói rằng sau này nhất định sẽ chăm sóc ta thật tốt.
Cho nên, đối với cuộc hôn nhân này, phụ thân và kế mẫu của ta không dám bảo ta nhường.
Lần này, ta cũng sẽ không nhường.
Ta cất tiếng: "Phụ thân, lần này con không nhường nữa."
Ta xoay người đi đến cửa, phía sau vang lên giọng nói có phần mệt mỏi của phụ thân:
"A Nguyên, chuyện này... Hầu gia đã đồng ý rồi..."
5
Ta như bị một chậu nước lạnh dội thẳng từ trên đầu xuống, đến cả mạch m.á.u cũng từng tấc từng tấc đông cứng lại.
Ta cứng đờ quay đầu lại, nhìn thấy trong mắt phụ thân thoáng hiện một tia không đành lòng.
Từ nhỏ ta đã sống rất khổ.
Mới còn bé xíu đã mất mẫu thân, không bao lâu sau khi kế mẫu vào phủ, bà ta sinh ra muội muội.
Từ đó, chút tình phụ t.ử ít ỏi còn sót lại của ta cũng bị kế muội cướp mất.
Trong tòa phủ rộng lớn này, ta nhìn khắp bốn phía mà chẳng có lấy một người thật lòng yêu thương ta.
Mãi đến khi gả cho Cố Kỳ Việt, ta vốn cho rằng chúng ta chẳng qua chỉ là một đôi phu thê bình thường, kết hôn theo lệnh phụ mẫu, lời người mai mối.
Không ngờ hắn lại đối xử với ta tốt đến như vậy.
Từ nhỏ hắn đã xuất thân danh giá, phong thái quang minh lỗi lạc. Tài hoa hơn người, lại giữ mình trong sạch.
Ở bên ngoài chưa từng lui tới chốn yên hoa, trong phủ cũng chưa từng có lấy một nha đầu thông phòng.
Nếu đem tất cả nam t.ử trong kinh thành, kể cả các hoàng t.ử ra so sánh, hắn cũng là một trong những người xuất sắc nhất.
Một người ưu tú như vậy, lại cố tình đối xử với ta tốt đến thế.
Ta mãi không có thai, hắn thà chịu roi của lão phu nhân, cũng không chịu nạp thêm một thiếp thất.
Ở bên ngoài bị người ta chế giễu là không có con nối dõi, nhưng sau khi về phủ, hắn chưa từng oán trách ta lấy nửa lời.
Mỗi đêm sau khi chuyện phòng the kết thúc, ta nép vào lòng hắn, lắng nghe nhịp tim mạnh mẽ vững vàng ấy, trong lòng cảm thấy bình yên vô cùng.
Ta từng nghĩ, trên đời này, cuối cùng cũng có một người thật lòng yêu thương ta.
Thế nhưng vì sao Cố Kỳ Việt, người đối xử với ta tốt như vậy, lại đồng ý một chuyện hoang đường đến thế?
Ta trở về Hầu phủ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Trong phòng, Cố Kỳ Việt mỉm cười đẩy một đĩa bánh bào ngư tô bơ đến trước mặt ta.
"Đây là món nàng thích nhất. Ta đặc biệt sai người đến Quảng Phúc Trai mua về. Mau nếm thử xem."
Ta chẳng còn chút khẩu vị nào.
Nhìn thẳng vào mắt hắn, giọng ta run run:
"Ta vừa từ Tô phủ trở về. Phụ thân đã nói với ta chuyện đó..."
"Ông ấy nói... chàng đã đồng ý."
"Có phải phụ thân ta ép chàng không? Hay là... chẳng lẽ bọn họ đã nhờ bệ hạ gây áp lực với chàng?"
Ta mong hắn sẽ thừa nhận hoặc giống như mọi khi, mỗi lần gặp chuyện khó xử sẽ khẽ cau đôi mày đẹp.
Thế nhưng hắn đều không làm.
Hắn chỉ im lặng.
Trái tim ta từng chút từng chút chìm xuống đáy.
Trước khi rời Tô phủ, ta đã tìm một lão bộc trong phủ hỏi chuyện.
Lão bộc nói rằng tháng trước, lúc ta xuống phía nam đến chùa Linh Ẩn cầu con, Cố Kỳ Việt đã đến Tô phủ năm lần.
Hắn và phụ thân ta trên công vụ vốn không có nhiều qua lại.
Trước đây, nếu không có ta đi cùng, hắn cũng rất ít khi bước chân vào Tô phủ.
Trong lòng ta dần hiện lên một suy đoán mơ hồ nhưng ta lại không muốn tin.
Ta đưa tay nắm lấy tay áo hắn.
"Hầu gia, có phải bọn họ ép chàng không? Hay là Tô Minh Thư cứ quấn lấy chàng? Ta sẽ đi tìm nàng ta..."
Hắn bất lực nắm lấy tay ta.
"A Nguyên, ta biết nàng và Minh Thù không hòa hợp. Nhưng dù sao nàng ấy cũng là muội muội ruột của nàng, chẳng lẽ nàng thật sự không thể dung được nàng ấy sao?"
Ta không dám tin vào tai mình.
"Chàng thật sự đồng ý rồi sao? Tại sao nhất định phải là Tô Minh Thư?"
"Để ta tìm người khác cho chàng được không? Chỉ cần không phải nàng ta, chàng muốn ai cũng được!"
"A Việt, ta xin chàng. Đừng chọn nàng ta, được không?"
Con người ta tuy tự ti nhưng lại cực kỳ coi trọng thể diện, ta chưa từng hạ mình cầu xin ai như thế.
Nhưng ta quá sợ Tô Minh Thư.
Ta sẵn sàng vứt bỏ thể diện của mình, chỉ để cầu xin một cuộc sống yên ổn, cầu xin một tương lai không có Tô Minh Thư.
Cố Kỳ Việt cúi đầu, dường như không dám nhìn vào mắt ta.
"Dù sao cũng là tỷ muội ruột. Sau này hai người ở cùng một phủ còn có thể chăm sóc lẫn nhau, chẳng phải rất tốt sao?"
"Biết bao nữ nhân cầu còn chẳng được, vậy mà nàng lại không muốn."
"Huống hồ Minh Thù còn vui mừng biết bao vì sau này có thể ở cùng một phủ với nàng. Nếu để nàng ấy biết nàng nói như vậy, không biết sẽ đau lòng đến mức nào."
"A Nguyên, nàng đã làm Hầu phu nhân năm năm rồi. Lòng dạ rộng rãi hơn một chút đi..."
Cuối cùng, hắn vẫn không chịu.
Trái tim ta như bị ai khoét mất một mảng thịt, đau đến mức suýt không đứng vững.
Ta thật sự sợ Tô Minh Thư.
Từ khi còn nhỏ, nàng ta đã giống như một ngọn núi lớn đè lên đầu ta, khiến ta mãi mãi không thể vượt qua.
Nàng ta hoạt bát, cởi mở, dung mạo lại xinh đẹp rạng rỡ, rất dễ được mọi người yêu quý.
Ở Tô gia, nàng ta đã cướp đi tất cả của ta.
Giờ đây còn muốn đuổi đến Hầu phủ để tiếp tục tranh giành với ta sao?
Nếu đã vậy, chi bằng xé toang lớp giấy cửa sổ này, lột bỏ luôn lớp ngụy trang giả dối ấy.
"Hai người các ngươi chẳng lẽ đều phát điên rồi sao? Hai tỷ muội cùng gả cho một người, khắp kinh thành cũng không tìm ra nổi nhà thứ hai. Chuyện hoang đường đến thế mà các ngươi lại đều làm như thể đó là chuyện bình thường."
"Một người đường đường là Lại bộ thị lang, một người là Hầu gia của Đại Tuy. Đến cả mặt mũi cũng không cần nữa sao?"
"Phụ thân ta thì còn có thể hiểu được. Dù sao nhà mẹ của kế mẫu cũng có một vị Quý phi đang được sủng ái, phụ thân ta còn phải dựa vào phu nhân để hưởng vinh hoa. Còn chàng thì sao?"
"Đường đường là một Hầu gia, chẳng lẽ cũng muốn học theo nhạc phụ mình, dựa vào nữ nhân để sống hay sao?"
6
"Tô Minh Nguyên!"
Cố Kỳ Việt dường như thật sự nổi giận. Đôi mắt trợn tròn, đến cả tia m.á.u nơi khóe mắt cũng hiện rõ.
"Được, được lắm! Ngươi giỏi lắm!"