“Phu nhân, tiếp tục đi. Ta chờ nàng khiến ta khóc.”
Kết quả cuối cùng, người bị bắt nạt đến phát khóc lại là ta. Giọng điệu Thẩm Kinh Mặc ngân dài đầy trêu chọc.
“Phu nhân sao lại khóc trước rồi?”
“Đồ hỗn đản, nhẹ một chút.”
Ta nghiến răng, gục đầu lên vai hắn.
“Ngươi lấy đâu ra lắm sức lực thế này.”
“Ở cạnh phu nhân, tự nhiên cả người đều là sức lực.”
Hắn ghé vào tai ta thì thầm đầy ám muội.
“Lần này vội vàng quá, lần sau ta lại dạy nàng cách trói người sao cho thật c.h.ặ.t.”
“Không có lần sau đâu! Ngươi dừng lại.”
“Sao có thể dừng?”
Thẩm Kinh Mặc hôn lấy ta, nỉ non.
“Vẫn chưa no mà.”
Đêm tối dần sâu, trong từng lớp từng lớp d.ụ.c vọng trào dâng, ký ức phủ bụi bấy lâu như mầm xuân được uống no sương sớm, rốt cuộc cũng đ.â.m chồi nảy lộc.
Mộng cũ.
Ta đứng trên vùng đất hoang vu ở biên thành, giữa đống x.á.c c.h.ế.t mà tìm kiếm tung tích Thẩm Kinh Mặc. Ta muốn tiến về phía trước nhưng lại bị người ta giữ c.h.ặ.t. Lộ Trạch Khiêm nhẹ giọng nói.
“Nguyên Hương, biên thành đã vỡ, theo ta trở về đi.”
“Thẩm Kinh Mặc đâu?”
Lộ Trạch Khiêm đáp.
“Hắn đang đợi viện binh. Biên thành mất rồi, không thể để mất thêm một thành trì nào nữa.”
“Ta phải đợi hắn.”
Lộ Trạch Khiêm không nghe, lôi kéo ta quay đi. Ta cùng hắn tranh chấp kịch liệt, lúc gay gắt nhất, Lộ Trạch Khiêm gào lên một câu.
“Viện binh sẽ không tới đâu!”
Khoảnh khắc đó, m.á.u trong người ta lạnh lẽo như băng.
“Ngươi nói vậy là ý gì?”
Lộ Trạch Khiêm chậm rãi thở ra một hơi.
“Thẩm Kinh Mặc công cao chấn chủ. Hắn không sống nổi đâu.”
“Biên thành bá tánh có tội tình gì?”
Ta giận đến run người, dốc hết sức giãy giụa.
“Các ngươi muốn g.i.ế.c hắn, cứ việc áp giải về kinh! Hà tất bắt mấy vạn bá tánh ở biên thành phải chôn thây cùng hắn!”
“Nguyên Hương, nàng theo ta đi, về sau Lộ phủ chính là.”
“Ta gả cho Thẩm Kinh Mặc, biên thành chính là nhà của ta!”
Tiểu Yêu ở Núi Phiêu Phiêu 🍑
Ta hung hăng hất tay Lộ Trạch Khiêm ra.
“Ta không đi đâu hết! Các ngươi muốn giúp bọn họ, muốn Thẩm Kinh Mặc phải c.h.ế.t, ta sẽ c.h.ế.t cùng hắn!”
Ánh mắt Lộ Trạch Khiêm trầm xuống.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
“Nếu không phải vì nàng, ta tội gì phải tới chốn này. Đừng để tâm huyết của ta đổ sông đổ biển.”
“Thừa tướng đại nhân hảo bản lĩnh thật đấy, lại đi mơ tưởng tướng quân phu nhân.”
Ta châm chọc.
“Thậm chí không tiếc lấy thân phạm hiểm tới nơi binh hoang mã loạn này. Nữ t.ử thế gia ở kinh thành không làm hài lòng được ngươi sao? Lại đi cưỡng ép vợ người khác.”
Lộ Trạch Khiêm ấn tay sau gáy ta, ép ta vào lòng hắn.
“Ta cưỡng ép thì đã sao? Năm xưa ơn một bữa cơm, Lộ mỗ suốt đời khó quên. Nếu không có nàng, ta sớm đã hóa thành một bộ xương khô c.h.ế.t cóng bên đường rồi. Để nàng gả cho hắn là sai lầm của ta. Hiện giờ Thánh thượng muốn hắn c.h.ế.t, Lộ mỗ phụng chỉ làm việc, không tính là hèn hạ! Muốn tuẫn tình sao? Nàng đừng có nằm mơ!”
“Vô sỉ.”
Lộ Trạch Khiêm cưỡng hôn ta, hắn điên rồi.
“Ta trù tính bao nhiêu năm, vì sao vẫn không có được thứ mình muốn?”
Ta khóc đến khản cả giọng.
“Buông ta ra!”
“Không yêu ta cũng không sao, đem nàng nhốt lại là được.”
Chát!
Ta giáng cho Lộ Trạch Khiêm một bạt tai. Trên gương mặt trắng trẻo của hắn tức khắc hiện rõ dấu tay đỏ hồng. Hắn dường như bị đ.á.n.h cho tỉnh táo lại, hốc mắt đỏ bừng, hơi thở dồn dập. Ta tưởng hắn sẽ g.i.ế.c mình, nhưng Lộ Trạch Khiêm lại buông tay, xoay người phân phó.
“Giám sát c.h.ặ.t chẽ nàng ta, ngày mai hồi kinh.”
Đêm xuống, Thẩm Kinh Mặc trúng mấy mũi tên, ta liều c.h.ế.t mới gặp được hắn một lần. Đôi mắt Thẩm Kinh Mặc trợn trừng, thấy ta, ngón tay hắn khẽ cử động. Xung quanh tiếng khóc vang lên t.h.ả.m thiết, đều là những thuộc hạ già của hắn. Hắn nằm trên mặt đất, những mũi tên trên người đã bị bẻ gãy nhiều phần.
Ta che miệng nhưng không ngăn nổi nước mắt tuôn rơi, nhào đến bên cạnh hắn.
“Nguyên Hương à.”
Giọng hắn rất thấp, phải ghé sát môi mới nghe rõ. Hắn bảo ta hãy về kinh đi. Ta luống cuống lau nước mắt, nâng tay hắn lên.
“Không về, ta ở lại biên thành với chàng, không đi đâu hết.”
Hắn nói ta bướng, nói ta đang mang thai, không được tùy hứng. Hắn còn nói, ta ngoan ngoãn trở về thì bá tánh mới được cứu. Hóa ra hắn cái gì cũng biết.
“Nguyên Hương à, ngoan, ta sẽ ngủ lại nơi này, canh giữ biên thành, nàng đừng lo lắng, đừng lo lắng.”
Giây phút viện binh đến, khói lửa trên đài báo hiệu, viện quân mà ta mong ngóng suốt một mùa đông đã cuồn cuộn kéo tới vào lúc mùa xuân chạm ngõ. Nhưng ta mãi mãi không đợi được mùa xuân của Thẩm Kinh Mặc nữa. Hắn c.h.ế.t rồi, c.h.ế.t ngay trong lòng ta. Đến lúc lâm chung cũng không dám nắm tay ta, vì sợ rằng đã nắm rồi thì không bao giờ buông ra được nữa.
Ta không rơi thêm một giọt lệ nào, chỉ lặng lẽ cắt lấy một lọn tóc của hắn, từ đó về sau không nói thêm lời nào. Ta không nhớ Thẩm Kinh Mặc được an táng vào ngày nào, cũng không nhớ mình đã trở về kinh thành bằng cách nào. Vài tháng trôi qua, đào hoa ngoài cửa sổ nở rộ, cảnh xuân rực rỡ. Du Phong, Thích Nguyệt bị áp giải về kinh chờ thẩm vấn.
Ngày hôm đó, ta mang điểm tâm đến Chiếu ngục tư. Giữa lao ngục tối tăm, ta thấy hai cái xác đẫm m.á.u. Nha hoàn sợ hãi ngất xỉu. Lộ Trạch Khiêm ôm c.h.ặ.t lấy ta, che mắt ta lại.
“Đưa đồ ăn cho chàng.”
Ta cười nói. Đây là lần đầu tiên ta mở miệng nói chuyện kể từ khi về kinh. Lộ Trạch Khiêm mừng rỡ đến mức hốc mắt đỏ hoe.
“Hảo, ta ăn.”
Ngày hôm ấy, Lộ Thập suýt chút nữa bị đ.á.n.h c.h.ế.t. Hắn gồng chút hơi tàn bò vào phòng định hất đổ đĩa điểm tâm, lúc đó Lộ Trạch Khiêm đã ăn được nửa miếng do chính tay ta đút. Lộ Thập khạc ra m.á.u, dùng kim bạc thử độc, phát hiện có kịch độc bên trong.
“Chủ t.ử, nhổ ra, ngài mau nhổ ra đi.”
Lộ Trạch Khiêm chậm rãi nuốt xuống, nhìn ta.
“Nguyên Hương, nàng không muốn sống, ta cũng không muốn sống nữa.”
Ta định ăn nốt nửa miếng còn lại, Lộ Trạch Khiêm giữ c.h.ặ.t t.a.y ta.
“Nàng còn đang mang thai.”
Ta cười.
“Chàng chẳng phải có cách để bắt đầu lại sao? Chuyện chàng nói với Đạo Hiên, ta đều nghe thấy cả rồi. Lộ công t.ử, giờ chàng cũng sắp c.h.ế.t rồi, sao không thử dùng cách đó xem? Ngựa c.h.ế.t cứ coi như ngựa sống mà chạy chữa vậy.”