Sắc mặt Lộ Trạch Khiêm tái nhợt, d.ư.ợ.c tính phát tác khiến lục phủ ngũ tạng mục nát. Hắn ngửa đầu tựa vào ghế, nhắm mắt lại.
“Ta có thể cho nàng cơ hội bắt đầu lại, nhưng Nguyên Hương, lần này nàng chỉ được phép chọn ta. Nếu không đồng ý, chúng ta sẽ cùng c.h.ế.t.”
“Ta đồng ý, chỉ cầu xin chàng đừng động đến bọn họ.”
“Vậy nàng cũng đừng có nuốt lời đấy.”
Ánh mắt Lộ Trạch Khiêm dần hiện lên tia sáng. Đây là lần đầu tiên sau nhiều năm, hắn nở một nụ cười chân thành từ tận đáy lòng.
Mọi thứ quay trở lại thời thơ ấu. Lần này, ta thấy rõ tiền căn hậu quả. Kinh thành đại tuyết, ta lúc nhỏ vẫn cứu một đứa trẻ bên đường, cho hắn một miếng bánh nướng, đó chính là Lộ Trạch Khiêm sau này. Năm mười bốn tuổi, ta chặn ngựa giữa phố, người trên ngựa đổi thành Lộ Trạch Khiêm.
Từ đó về sau đủ mọi chuyện, bóng dáng Thẩm Kinh Mặc bị xóa sạch khỏi sinh mệnh của ta, Lộ Trạch Khiêm thay thế tất cả. Ba lần chặn ngựa định tình, quà sinh nhật, thả diều, từ những bước ngoặt lớn đến từng chi tiết nhỏ nhặt nhất, hắn đều làm giống hệt như Thẩm Kinh Mặc đã từng làm.
Trong năm tháng thiếu nữ ngắn ngủi của ta, Thẩm Kinh Mặc chỉ tồn tại qua những lời đồn đại: chiến báo thắng lợi, phong làm tướng quân, bị thương, bệnh nặng. Đối với ta, đó chỉ là tin tức về một người xa lạ. Mãi cho đến khi về quê tế tổ, xe ngựa ngã xuống vách núi, xiềng xích giấu sâu trong ký ức mới bắt đầu nới lỏng.
Ký ức kiếp trước và kiếp này gặp nhau, ta sinh ra ảo giác. Sau khi tỉnh lại, lần đầu tiên xông vào tướng quân phủ, ta mới có giao thoa với Thẩm Kinh Mặc của đời này. Họ nói ta điên, vốn dĩ không sai. Ở đời này, ta thực sự không quen biết Thẩm Kinh Mặc. Nhưng hắn lại nhận ra ta.
Ngày hắn thấy ta, tay áo hắn vô tình bị cành cây quẹt rách, hắn vẫn thản nhiên quay đầu cười nói với người khác. Lúc đó ta vừa tỉnh lại, chưa hiểu rõ tính nết của hắn, Thẩm Kinh Mặc võ nghệ cao cường như thế, sao có thể vụng về để rách tay áo mình được? Một khi xiềng xích đã lỏng, nó sẽ đi đến bờ vực sụp đổ từng ngày. Ta bắt đầu mơ thấy hắn, mơ về quá khứ. Kéo theo đó là thân thể ngày càng lụn bại.
Mảnh ghép ký ức từng chút một được khâu lại, tinh thần ta ngày càng kém, cảm xúc không ổn định. Ta bắt đầu tự sát, tìm cái c.h.ế.t, càng trở nên cố chấp. Thẩm Kinh Mặc không dám nhận ta, vì nếu xiềng xích đứt đoạn, bản thể gánh chịu tất cả chuyện này sẽ ra sao? Cái xác trong lao ngục chính là sự kích thích trực tiếp nhất đối với ta. Sự sụp đổ xảy ra chỉ trong nháy mắt.
Đêm đó sinh mạng ta nguy kịch, Thẩm Kinh Mặc đạp tuyết đêm mà đến. Hóa ra, ta và hắn bị buộc c.h.ặ.t lấy nhau. Chỉ có hắn mới kìm hãm được ta, chỉ có hắn mới khiến ta quên đi tất cả. Hai chúng ta giống như nam châm, luôn hướng về nhau, nhưng nếu hút c.h.ặ.t lấy nhau sẽ chỉ khiến đôi bên cùng tan nát.
Lộ Trạch Khiêm thắng chính ở điểm này. Chỉ cần Thẩm Kinh Mặc không muốn ta có chuyện gì, hắn buộc phải đứng cách thật xa, không thể nói một câu, không thể làm một việc, thậm chí không thể trao một ánh mắt. Sinh mạng của ta chính là xiềng xích nặng nề nhất của Thẩm Kinh Mặc. Ta không thể đoán nổi Lộ Trạch Khiêm đã dùng điều này để ép Thẩm Kinh Mặc làm bao nhiêu việc.
Cưới Lộ Thu Nguyệt, có tính là một việc không?
Ta kề d.a.o vào cổ, Thẩm Kinh Mặc chỉ có thể đứng nhìn, có tính là một việc không?
Ngoài lao ngục, Thẩm Kinh Mặc tự tay phong kín ký ức của ta, xóa sạch sự tồn tại của chính mình, có tính là một việc không?
Ngày đông giá rét, lương thảo khó vận chuyển, Thẩm Kinh Mặc vào đúng ngày đại hôn của ta lại phải xuất binh biên thành, có tính là một việc không?
Kiếp này.
“Nguyên Hương, trời sáng rồi.”
Ta cuộn tròn trong lòng Thẩm Kinh Mặc, cả người mệt mỏi nhưng không muốn nhắm mắt ngủ.
“Ta nhớ ra cả rồi.”
Thẩm Kinh Mặc nhẹ nhàng hôn ta đầy triền miên.
“Ừm, uống nhiều t.h.u.ố.c như vậy, cũng nên nhớ lại rồi. Từ nay về sau, Nguyên Hương của ta không còn bị buộc c.h.ặ.t với ta nữa.”
Ta nhớ lại năm đó, kinh thành đồn rằng Thẩm tướng quân bị thương. Ta liền đổ bệnh mấy tháng, sau đó mới từ từ bình phục. Đúng là vui buồn có nhau.
“Mới uống được nửa tháng thôi mà.”
Thẩm Kinh Mặc chuyển sang những nụ hôn vụn vặt.
“Không chỉ vậy đâu.”
“Chẳng lẽ còn sớm hơn nữa sao?”
“Ừm, Lộ Trạch Khiêm dưỡng nàng không tốt, ta nhìn không vừa mắt.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Tiểu Yêu ở Núi Phiêu Phiêu 🍑
Ta bật cười, nước mắt rơi xuống. Thẩm Kinh Mặc nói.
“Chú thuật của Đạo Hiên đại sư vốn chỉ định đưa nàng và Lộ Trạch Khiêm quay lại. Nhưng chúng ta đã có con, sợi dây huyết thống đó đã kéo cả ta quay về theo, cho nên từ lúc còn rất nhỏ ta đã nhớ rõ nàng rồi.”
“Còn sớm hơn cả kiếp trước của chúng ta nữa. Nàng biết vì sao Lộ Trạch Khiêm mang nàng đi cưỡi ngựa mà nàng lại sợ phát khóc không?”
Thẩm Kinh Mặc ôm c.h.ặ.t lấy eo ta.
“Đối với cô nương mình thích thì không được quá bảo thủ, phải như thế này này, ôm thật c.h.ặ.t vào. Lúc đó ta đứng từ xa nhìn thấy nàng sợ đến mức rơi nước mắt, trong lòng đã mắng Lộ Trạch Khiêm hàng trăm lần.”
Thẩm Kinh Mặc dường như muốn trút hết mọi oán niệm bấy lâu.
“Ai mà lại thích hạc giấy chứ? Đợi cô nương của ta quen với việc cưỡi ngựa, ta sẽ mang nàng đi ngoại ô, chạy thật nhanh trong rừng, để gió thổi tung mái tóc nàng đan xen vào tóc ta, rồi ở trên đỉnh núi, ta sẽ hôn nàng thật sâu.”
“Sau đó, nàng sẽ nước mắt lưng tròng giáng cho ta một bạt tai, mắng ta là đồ hỗn đản, rồi lại lặng lẽ nhếch môi bảo ta cõng nàng xuống núi. Vào lễ hội hoa đăng, ta sẽ kéo nàng đi, thấy cái nào đẹp thì bắt nàng thắng về cho ta, nhìn mặt nàng đỏ bừng lên mắng ta là kẻ thô lỗ mãng phu.”
Ta lặng lẽ nghe hắn kể về quá khứ của chúng ta, một lúc sau mới tiếp lời.
“Chàng bỏ mặc ta, chạy đến phương Bắc nửa tháng trời sao không nói? Chỉ biết nói với người khác là kinh thành có người thương nhớ nên không dám ham chiến, vậy mà đối với ta lại im hơi lặng tiếng.”
Thẩm Kinh Mặc đáp.
“Ta định mang chiến công về cưới nàng. Lại sợ lỡ không về được sẽ khiến nàng phải mong ngóng.”
“Tướng quân của ta ơi.”
Ta vòng tay qua cổ Thẩm Kinh Mặc, khẽ thở dài một tiếng rồi hôn lên môi hắn.
“Nguyên Hương, nàng nên ngủ đi.”
“Không buồn ngủ, ta muốn cho chàng.”
Thẩm Kinh Mặc thở dốc, xoay người lại.
“Nàng biết ta không chịu nổi cái này mà, nàng luôn biết cách nắm thóp ta.”
Ta cười, ghé vào tai hắn.
“Còn có thứ chàng càng không chịu nổi nữa, chàng có muốn nghe không?”
“Nói đi.”
Thẩm Kinh Mặc nghiến răng.
“Còn thứ gì khiến ta không chịu nổi nữa?”
“Ta muốn sinh một đứa con.”
Lý trí của Thẩm Kinh Mặc hoàn toàn sụp đổ, hắn c.h.ử.i thề một tiếng rồi kéo ta chìm vào bể tình.
Biên thành một năm trôi qua nhanh ch.óng. Mùa xuân năm nay ta sinh một bé gái, Thẩm Kinh Mặc coi như trân bảo, đặt tên là Thẩm Như Sơ. Tên ở nhà là Niệm Niệm.
Cùng năm đó, có một người từ kinh thành tới. Ngày Lộ Trạch Khiêm bị Niệm Niệm kéo vào nhà, ta có chút thẫn thờ trong khoảnh khắc, rồi chợt bừng tỉnh, vội vàng kéo Niệm Niệm lại.
“Chủ t.ử, Thẩm tướng quân còn đang chờ đấy.”
Lộ Thập đã trưởng thành hơn nhiều, đứng sau lưng Lộ Trạch Khiêm cung kính nhắc nhở.