Nguyện Ta Như Sao, Chàng Như Trăng

Chương 1: 1



1

 

Ta vừa lẩm bẩm châm chọc, vừa chộp lấy hôn thư xé nát thành từng mảnh, tiện tay còn lau luôn lớp dầu hoa nhài dính trên tay.

 

Dù sao hôn thư cũng chỉ là tờ giấy bỏ đi, xoa tay chẳng đau lòng, còn đôi bao tay gấm mới thêu của ta thì không thể để bẩn được.

 

Nhị hoàng t.ử Triệu Sâm đích thân đến đưa hôn thư, sắc mặt lập tức đỏ xanh lẫn lộn.

 

Nhìn dáng vẻ hắn tiến lên chỉ tay vào ta, còn chưa mở miệng ta đã đoán được bảy tám phần.

 

Chẳng qua là muốn nổi giận quát mắng ta làm nhục thể diện hoàng gia.

 

Ta liền bày ra khí thế của đích nữ.

 

“Nhị điện hạ, tháng trước người túng tiền, ở Nghênh Xuân Lâu ghi nợ, còn nói với bà chủ rằng đợi cưới ta về sẽ dùng của hồi môn của ta để trả nợ, có chuyện này hay không?”

 

“Chuyện này có cần ta vào cung nói rõ với bệ hạ một phen, xem thế nào mới gọi là thể diện hoàng gia không?”

 

Triệu Sâm đứng sững tại chỗ, xấu hổ đến mức c.h.ế.t lặng.

 

Ta phát hiện mình dường như còn khá thích nhìn bộ dạng tên vô dụng này bị vả mặt.

 

Vì thế tiếp tục dồn ép:

 

“Hơn nữa, chỉ xét về dung mạo khí độ, điện hạ đến một phần của Tạ đại nhân ở Đại Lý Tự cũng không bằng.”

 

“Cuộc hôn sự này đối với ta mà nói, chẳng khác nào ôm thỏi vàng nhảy vào hố lửa, kiểu gì cũng là vụ làm ăn lỗ vốn, không làm cũng được!”

 

Tên ngu kia còn chưa kịp phản ứng, phụ thân ta đã tức đến râu rung mắt trợn, tại chỗ sai người áp giải ta đến từ đường.

 

2

 

Xé hôn thư của hoàng t.ử tuy là tội bất kính, nhưng trong lòng ta lại vững như bàn thạch.

 

Phụ thân ta là Tể tướng, tự có cách ứng phó với tên vô dụng kia.

 

Đang nghĩ vậy, thứ muội bạch liên hoa Cố Minh Huyên đã canh đúng lúc tới xem náo nhiệt.

 

Trên mặt treo vẻ lo lắng giả tạo.

 

Ngoài mặt thì mỉa mai ta tự hủy tiền đồ, trong lòng lại châm chọc ta làm mất vị trí hoàng t.ử phi.

 

Nực cười thật, tưởng ta giống nàng ta sao, thứ trà xanh làm màu?

 

Ta liền trở tay hất thẳng chén trà nguội trong tay lên chiếc váy gấm mới của nàng ta.

 

“Còn dám giở trò nói móc mỉa mai trước mặt ta, lần sau ta hắt thẳng nước sôi.”

 

“Có thời gian đứng đây buôn chuyện, chi bằng đi học xem sổ sách, ít nhất còn kiếm được vài đồng để chừa đường lui.”

 

“Đừng để đến lúc cây đổ bầy khỉ tan, ngay cả tiền lo hậu sự cũng không gom nổi!”

 

Nàng ta vừa kinh vừa tức, đến khóc cũng quên, lăn lê bò toài chạy mất.

 

Còn ta thì tính toán thời gian, sai tâm phúc là nha hoàn Liễu Nguyệt mua chuộc tên gia đinh gác cổng, nhân lúc trời tối lén rời khỏi phủ Tể tướng.

 

3

 

Theo ký ức của ta, lúc này trong toàn kinh thành, người duy nhất có thể đối đầu với Triệu Sâm, tranh đoạt ngôi cửu ngũ, cũng là người duy nhất có thể bảo toàn ta và cả Cố gia, chỉ có Tạ Úy.

 

Vị nam chính này là kiểu quyền thần điên cuồng tiêu chuẩn.

 

Thiếu khanh Đại Lý Tự, tương lai là Nhiếp chính vương, cuối cùng giẫm lên t.h.i t.h.ể của đám hoàng t.ử mà ngồi lên long ỷ.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

Ta ngồi chờ trong con hẻm nhỏ mà Tạ Úy nhất định phải đi qua khi từ Đại Lý Tự về phủ, vừa dặn dò Liễu Nguyệt:

 

“Lát nữa người đến, nhớ véo ta một cái, đừng để ta nhìn mặt người ta mà thất thố, làm mất thể diện của phú hộ số một kinh thành tương lai chúng ta.”

 

Liễu Nguyệt trợn trắng mắt:

Truyện được đăng trên page Ô Mai Đào Muối

“Tiểu thư, lần đầu người nhìn thấy tranh của hắn, người cũng nói y như vậy! Nhưng sau đó người lại bảo mình si mê Nhị hoàng t.ử mà!”

 

Ta nghiêm nghị nói:

 

“Quên hết cho bổn tiểu thư! Lúc đó đầu óc ta có vấn đề!”

 

Tiếng vó ngựa từ xa đến gần.

 

Ta hít sâu một hơi, trực tiếp lao ra, chắn ngay trước xe ngựa.

 

Rèm xe lập tức bị vén lên, đao của ám vệ xung quanh đồng loạt rút ra.

 

Mà gương mặt phía sau rèm xe ấy khiến mọi tính toán rủi ro, kế hoạch dự án trong đầu ta bay sạch.

 

Chỉ còn lại nhịp tim rung động điên cuồng lặp lại.

 

Trời đất ơi!

 

Trong sách có viết hắn đẹp đến mức này đâu!

 

Mày kiếm mắt sao, làn da trắng lạnh, đường nét hàm sắc như d.a.o!

 

Còn cả yết hầu kia, chỉ cần khẽ động một cái cũng đủ lấy mạng ta!

 

Quan bào đen huyền ôm lấy thân hình thon gọn rắn chắc, cái eo kia nhìn là biết có lực, xúc cảm chắc chắn cũng không tệ.

 

Cho dù dự án đàm phán thất bại, ngày nào cũng được nhìn gương mặt này, thân hình này, thì chuyến xuyên không này cũng không lỗ!

 

Không đúng không đúng!

 

Bình tĩnh lại!

 

Phải bàn chuyện hợp tác trước đã, còn nghĩ gì Tạ với chả Úy!

 

C.h.ế.t tiệt, đến lúc quan trọng ta còn suýt quên cả tên nữ chính, đúng là sắc đẹp hại người!

 

4

 

Ta chợt tỉnh táo lại, lập tức hành lễ nghiêm chỉnh.

 

Đưa lên cuốn sổ nhỏ mà ta thức trắng đêm viết trong từ đường, vào thẳng vấn đề bàn chuyện làm ăn:

 

“Tạ đại nhân, chư vị anh hùng, xin đừng rút đao, chúng ta nói chuyện một vụ làm ăn chắc chắn lời không lỗ.”

 

“Ngài là người có đại kế trong tay, còn ta cực kỳ thích hợp làm quản sổ sách, làm túi tiền cho ngài. Chúng ta không ngại hợp tác.”

 

“Ngài lo định đoạt cục diện triều đình, ta lo hậu phương, từ tiền tháng của ám vệ đến phí bảo dưỡng bội đao, ta đều tính toán rõ ràng cho ngài, đảm bảo đôi bên cùng có lợi.”

 

Một tràng thao thao bất tuyệt, Tạ Úy vốn định sai ám vệ coi ta như thích khách mà kéo đi.

 

May mà hắn tiện tay lật vài trang “bản điều khoản hợp tác” ta viết, đầu ngón tay liền khựng lại.

 

Trong đó không chỉ ghi rõ bí mật phương Nam của hắn, mà cả thế lực chằng chịt trong triều cũng được ta phân tích rành mạch.

 

Ngay cả vết thương cũ của hắn sẽ tái phát khi trời mưa cũng được ta đưa vào phương án ứng phó rủi ro.

 

Mỗi một bước đầu tư, lợi nhuận dự kiến, phương án đối xung rủi ro đều được tính toán chuẩn xác từng li từng tí, còn tinh vi hơn cả mưu sĩ hắn nuôi mười năm.