Hắn ngẩng đầu nhìn ta, cuối cùng thu đao, nhận lấy cuốn sổ nhỏ.
“Ba ngày sau, trà lâu Thanh Âm Các, phòng chữ Thiên, bàn kỹ.”
Ta nhìn theo chiếc xe ngựa rời đi, lén cùng Liễu Nguyệt giơ tay làm dấu thắng lợi.
Xong rồi!
Nền tảng bảo mệnh đã vững!
Cơ hội có được phiếu cơm lâu dài tương lai, lại còn được ngắm thân thể mê người kia… cũng vững rồi!
6
Ba ngày này trôi qua còn chậm hơn ba năm.
Ta như ngồi trên đống lửa, cuối cùng cũng đợi được thiếp mời chính thức.
Cầm bái thiếp đi tìm phụ thân ta, ta nghiêm mặt nói:
“Nữ nhi hôm trước lỡ va chạm với Tạ đại nhân, trong lòng bất an, muốn đến bồi tội, tiện thể hòa hoãn quan hệ.”
Phụ thân ta còn đang đau đầu vì tờ hôn thư bị xé nát hôm ấy, nghe vậy mí mắt cũng không buồn nhấc, phất tay một cái.
“Mau đi! Nếu có thể bám được cành cao như Tạ đại nhân, coi như con lấy công chuộc tội!”
Trước khi ra cửa, ta đứng trước tủ áo cân nhắc hồi lâu, chọn một chiếc váy dài màu nguyệt bạch.
Cổ áo thêu hoa sen dây leo tinh xảo, vừa đoan trang lại không kém phần tươi tắn.
Suy nghĩ lại, thôi, ăn mặc như đi viếng vậy, không may mắn.
Ta lại lục tung hòm tủ, chọn một chiếc váy lưu tiên màu ngó sen, cổ áo vừa vặn lộ ra một chút “sự nghiệp”.
Liễu Nguyệt vừa cài hoa cho ta vừa lẩm bẩm:
“Tiểu thư, người đây là đi bồi tội hay chọn chiến bào vậy?”
Mấy ngày nay nàng học được không ít từ ngữ hiện đại từ ta, nhưng lại hay nói bừa không biết sống c.h.ế.t.
Ta nghiêm chỉnh sửa lại:
“Nói bậy! Ta là đi bàn chuyện làm ăn, cái này gọi là phô bày ưu thế bản thân một cách hợp lý, thúc đẩy hợp tác thành công!”
Liễu Nguyệt trợn mắt, không vạch trần ta.
Trong phòng chữ Thiên của Thanh Âm Các, hương trà lượn lờ.
Tạ Úy đã chờ sẵn ở đó, cuốn “điều khoản hợp tác” ta thức đêm viết đang trải trên bàn.
Trên đó dùng b.út son phê kín mít, chẳng khác gì hoàng đế phê tấu chương.
Trong khoảnh khắc, ta thật sự tưởng mình sắp vào diện kiến hoàng đế Ung Chính, suýt nữa quỳ luôn.
7
Ngón tay hắn điểm vào vài chỗ, giọng lạnh như sương tuyết.
“Cố tiểu thư làm sao dám chắc cục diện triều đình? Lại làm sao đoán được Nhị hoàng t.ử tất bại?”
Ta đã chuẩn bị sẵn lời, nâng chén trà nhấp một ngụm.
“Gia phụ môn sinh khắp triều dã, mật báo nhiều rồi phân tích mà ra thôi.”
Để tăng độ thuyết phục, ta trực tiếp đưa ra ba biến động triều cục chắc chắn sẽ xảy ra trong ba tháng rưỡi tới làm bảo đảm thực hiện.
Thậm chí còn lập cược:
“Nếu thua, tùy đại nhân xử trí. Nếu thắng, xin đại nhân nghiêm túc cân nhắc chuyện hợp tác.”
Tạ Úy cuối cùng ném ra vấn đề then chốt nhất:
“Ta cưới ngươi, rốt cuộc có lợi ích thực tế gì cho ta?”
Nghe vậy, ta lập tức chuyển sang trạng thái tinh anh ngân hàng đầu tư đỉnh cấp.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
“Thứ nhất, ta là đích nữ Tể tướng, cưới ta, toàn bộ các phe phái trong triều muốn thông qua liên hôn để lôi kéo ngài đều mất lý do, giúp ngài tiết kiệm thời gian đối phó nhân tình thế sự, có thể tăng ca xử lý chính vụ, phát triển sự nghiệp.”
“Thứ hai, ngoại tổ gia ta là phú thương số một Giang Nam, có thể cung cấp cho ngài khoản vốn khởi động ban đầu, không cần móc từng đồng bổng lộc ra nuôi ám vệ.”
“Thứ ba, ta giỏi sổ sách, thông thạo quản lý nhân sự, đảm bảo hậu viện của ngài không bốc hỏa, mỗi một đồng bạc đều dùng đúng chỗ.”
Ta dừng lại một chút, tiện miệng bổ sung:
“À đúng rồi, tặng kèm một điều, cưới ta rồi cả kinh thành không ai dám nhét mỹ nhân cho ngài, khỏi phải ứng phó đám oanh oanh yến yến đó.”
Trong lúc đàm phán, ta liếc thấy vết sẹo cũ trên cổ tay trái hắn, thứ để lại từ trận chiến ở Thương Vân Quan phương Bắc.
Theo đó nhìn lên là cánh tay săn chắc với đường nét mượt mà.
Truyện được đăng trên page Ô Mai Đào Muối
Lại nhìn lên nữa là ống tay áo căng c.h.ặ.t, lờ mờ thấy được đường cơ bắp.
Ta nuốt nước bọt.
“Vết sẹo này, trời mưa chắc sẽ đau nhỉ? Nhà ngoại ta có phương t.h.u.ố.c dân gian, hôm nào ta đem tới cho ngài, coi như phúc lợi nhập hội của đối tác.”
Lời vừa dứt, trong gian phòng bỗng im lặng hẳn.
Tạ Úy đột nhiên ngẩng đầu nhìn ta.
Lúc này, hắn đã xác nhận ta không phải tay không bắt sói, mà thực sự nắm trong tay hàng thật.
Cán cân hợp tác, ngay khoảnh khắc này, lặng lẽ nghiêng đi.
Sau khi trở về phủ, vị phụ thân tốt bụng của ta lén lén lút lút gọi ta đến thư phòng.
Nói là đã tìm được một đối tượng mới để nghị thân cho ta.
8
Nói đến đối tượng nghị thân này, thật sự là không nói thành lời.
Trung Dũng hầu, gần năm mươi tuổi, vừa mới tang thê.
Một thân cơ bắp rậm rạp, nhưng cuối cùng cũng không chống lại được sự bào mòn của thời gian.
Về già bắt đầu phát tướng đến mức tuyệt vọng.
Phụ thân ta muốn gả ta qua đó để vãn hồi danh tiếng phủ Tể tướng, tiện thể liên minh cường cường.
Ngoài mặt ta ngoan ngoãn vâng dạ, trong lòng đã mắng đến long trời lở đất.
Gả qua đó, của hồi môn rất có thể bị nuốt sạch, còn phải hầu hạ một lão già nửa thân đã xuống mồ, đúng là một vụ lỗ vốn thuần túy.
Gương mặt đẹp đến mức phạm quy và tám múi cơ bụng của Tạ Úy hiện lên trong đầu ta.
Tuyệt đối không được!
Đêm đó ta liền sai Liễu Nguyệt gửi mật thư cho Tạ Úy.
“Trung Dũng hầu ép hôn, việc hợp tác cần đẩy nhanh tiến độ, sau khi thành, vòng vốn khởi động ta sẽ góp thêm hai phần!”
Tiện thể thêm một câu ở cuối thư:
“Mong Tạ đại nhân chịu khó lộ diện thêm vài lần, để ta xem tình hình gần đây của đối tác, cũng yên tâm rót tiền.”
Liễu Nguyệt đọc xong thốt lên:
“Tiểu thư, người đó là muốn xem tình hình sao? Người rõ ràng là thèm thân thể người ta!”
Ta khẽ ho một tiếng:
“Nói bậy, ta là khảo sát tinh thần diện mạo của đối tác, tiện thể rửa mắt.”
Ta nhét thư vào tay nàng.
“Đi đi, để Tạ đại nhân biết, nhà đầu tư của hắn, kiên nhẫn là có hạn.”
9
Ngày hôm sau sau khi mật thư được gửi đi, hồi âm của Tạ Úy đã tới.