Nguyện Ta Như Sao, Chàng Như Trăng

Chương 12



Trong cung Hoàng hậu đốt hương tô hợp nhàn nhạt, ấm áp dễ chịu.

 

Ta quy củ thu áo hành lễ, mắt nhìn mũi, mũi nhìn tim, ngay cả đầu cũng không dám ngẩng cao.

 

Không có gương mặt lạnh lùng hay làm khó như dự đoán.

 

Ngược lại, bị một đôi tay ấm áp kéo lại.

 

Hoàng hậu vậy mà kéo ta ngồi bên cạnh bà, trên dưới đ.á.n.h giá ta hồi lâu. 

 

Trên gương mặt được chăm sóc kỹ lưỡng đầy vẻ hài lòng.

 

Giọng điệu giống hệt phụ thân tể tướng của ta.

 

“Đứa trẻ ngoan, cuối cùng cũng có con có thể giữ được Tạ Úy rồi. Từ nhỏ nó tính tình đã lạnh lẽo, không có người thân cận, bản cung làm mẫu hậu, ngày ngày đều lo lắng cho nó, may mà có con…”

 

Nói được một nửa, bà liếc mắt ra hiệu cho ma ma phía sau.

 

Chớp mắt đã có bốn tiểu thái giám khiêng vào hai rương lớn.

 

Đầy ắp châu báu vàng ngọc, trang sức đầu mặt.

 

Ánh sáng lấp lánh, lặng lẽ phô bày giá trị kinh người của chúng.

 

Hoàng hậu mỉm cười dịu dàng:

 

“Đứa trẻ ngoan, những thứ này con nhận đi, coi như là lễ gặp mặt của bản cung.”

 

Ta nhìn hai rương châu báu, ngoài mặt vẫn giữ vẻ đoan trang.

 

Vội vàng đứng dậy hành lễ:

 

“Tạ ơn Hoàng hậu nương nương ban thưởng, thần phụ không dám nhận.”

 

Trời ơi! Hai rương!

 

Cái này phải đáng bao nhiêu bạc chứ!

 

Hoàng hậu đúng là Bồ Tát sống!

 

Còn cảm động hơn cả chia lợi nhuận cuối năm!

 

Hoàng hậu lại nắm tay ta, càng nhìn càng hài lòng, lải nhải nói không ít chuyện hồi nhỏ của Tạ Úy.

 

Trong lời nói đều là ý giao phó hắn cho ta.

 

Mấy vị phi tần ngồi bên cạnh nhìn ta, ánh mắt đầy ghen tị.

 

Trong đó có một vị Lệ phi, nâng chén trà, giọng nói đầy mỉa mai:

 

“Hoàng hậu nương nương quả là nhân hậu, Tạ phu nhân mới gả vào đã được ban ân lớn như vậy. Chỉ là nghe nói trước khi thành thân, Tạ phu nhân vì từ hôn mà còn xé cả hôn thư của Nhị hoàng t.ử, tính tình mạnh mẽ như vậy, e là Tạ đại nhân cũng khó mà quản nổi chăng?”

 

Trong lòng ta trợn trắng mắt, ngoài mặt vẫn cười:

 

“Lệ phi nương nương nói đùa rồi. Tính cách của thần phụ thế nào, Tạ đại nhân thích là được. Huống hồ, Nhị hoàng t.ử phẩm hạnh ra sao, nương nương ở trong cung, chắc hẳn còn rõ hơn thần phụ. Có hoa tươi tốt không chọn, chẳng lẽ ép thần phụ đi đặt cược vào hoa dại sao?”

 

Sắc mặt Lệ phi lập tức trắng bệch.

 

Bà ta vốn là di mẫu của Triệu Sâm, bị ta một câu chặn họng.

 

Hoàng hậu không nhịn được cười, vỗ nhẹ tay ta, rồi lạnh mặt nhìn Lệ phi:

 

“Lệ phi, nơi này có phần ngươi lên tiếng sao? Tạ phu nhân là nhị phẩm cáo mệnh do bản cung thân phong, cũng đến lượt ngươi tùy tiện bàn tán?”

 

Lệ phi vội vàng đứng dậy nhận lỗi, đầu cũng không dám ngẩng.

 

Ta quy củ đứng dậy hành lễ, trong lòng thì điên cuồng giơ dấu thắng lợi.

 

“Thần phụ đa tạ Hoàng hậu nương nương ban phong!”

 

33

 

Trên xe ngựa hồi phủ sau khi ra khỏi cung, ta ôm hộp châu báu, cười đến không khép miệng lại được.

 

Tạ Úy ngồi đối diện ta, nhìn dáng vẻ tham tiền của ta, đáy mắt tràn đầy ý cười.

 

“Thích bạc đến vậy sao?”

 

Ta không ngẩng đầu, nghiêm túc đáp:

 

“Đương nhiên rồi. Bạc là nền tảng của hợp tác làm ăn, là vốn liếng để an thân lập mệnh, đáng tin hơn tình cảm nhiều.”

 

Miệng thì nói vậy, nhưng khóe mắt lại không nhịn được liếc hắn.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

Hắn dựa vào thành xe, vai rộng eo thon được ánh sáng trong xe tôn lên càng rõ nét. 

 

Hầu kết khẽ động một cái, tim ta lập tức hụt một nhịp.

Truyện được đăng trên page Ô Mai Đào Muối

Hắn bỗng nghiêng người tới gần, khoảng cách cực kỳ gần.

 

Đưa tay giúp ta vén đi lọn tóc rơi trên má.

 

“Vậy còn ta?”

 

Giọng hắn trầm thấp, mang theo chút mê hoặc.

 

“Trong mắt nàng, ta chỉ là một đối tác thôi sao?”

 

Mặt ta nóng bừng, đầu óc vận hành hết công suất:

 

“Đ-đương nhiên không phải, ngài là… đương gia của ta!”

 

Than ôi, lại chưa qua não! 

 

Lại bị sắc đẹp mê hoặc rồi! Sao tự nhiên lại bật chế độ thổ phỉ như trong Thủy Hử thế này!

 

Tạ Úy bật cười, cúi người ghé sát bên tai ta.

 

“Nương t.ử thật đáng yêu, tối nay ta muốn cùng nàng đối sổ thêm một lần nữa.”

 

Ta: “……”

 

Xong rồi, cứng miệng nhất thời, đối sổ thành bãi tha ma.

 

Tên này chẳng lẽ đã nếm được mùi vị rồi sao.

 

Ta không khỏi đưa tay xoa cái eo sắp gãy của mình.

 

34

 

Không ngờ vừa về phủ đã có người đến báo.

 

“Phu nhân! Xảy ra chuyện lớn rồi! Vân Thường Các bị vây rồi!”

 

“Hoảng cái gì. Trời sập có người cao chống, nói rõ xem chuyện gì.”

 

Người kia thở hổn hển, kể hết đầu đuôi.

 

Hóa ra hội buôn vải trong kinh thành liên hợp lại làm độc quyền, cắt đứt toàn bộ nguồn hàng của chúng ta.

 

Còn buông lời, ai dám cung cấp hàng cho Vân Thường Các, tức là đối đầu với toàn bộ hội buôn vải kinh thành.

 

Không chỉ vậy, bọn họ còn đồng loạt hạ giá bán phá.

 

Muốn ép Vân Thường Các hoàn toàn rời khỏi thị trường kinh thành.

 

“Đây là kiểu cạnh tranh ác ý cộng thêm độc quyền thị trường điển hình.”

 

Ta cười lạnh, nhét sổ sách vào tay áo:

 

“Đi, đến thư phòng.”

 

Tạ Úy đang xử lý công văn của Đại Lý Tự. Thấy ta hầm hầm xông vào, hắn đặt b.út xuống, ngẩng mắt nhìn ta.

 

“Sao vậy? Ai chọc cho phu nhân quản sổ của ta tức giận rồi?”

 

Ta bực bội kể lại toàn bộ sự việc.

 

“Đám lão già đó, chơi không lại thì làm độc quyền! Thật tưởng lão nương không có cách sao? Chẳng phải chỉ là chiến tranh giá thôi sao?”

 

“Ai sợ ai! Ngoại tổ gia ta ở Giang Nam có Cục dệt, nguồn hàng nhiều hơn bọn họ, giá lại thấp hơn bọn họ, ta muốn xem ai chịu được lâu hơn ai!”

 

Ta càng nói càng kích động, đứng trước bàn.

 

Vừa nói vừa vung tay, tính toán chi phí, nguồn hàng, phương án phản kích.

 

Nước bọt suýt b.ắ.n lên mặt hắn.

 

Tạ Úy chỉ ngồi đó, yên lặng lắng nghe.

 

Ánh mắt dịu dàng đến mức như có thể nhỏ ra nước, từ đầu đến cuối không ngắt lời ta.

 

Chỉ khi ta nói đến khô cả miệng, hắn mới đưa cho ta một chén trà ấm.

 

Nhiệt độ vừa phải, uống vào không bỏng.

 

“Nói xong rồi? Chuyện này nàng không cần lo, để ta xử lý.”