Ta suýt nữa không giữ vững chén rượu.
Khi hắn tháo phượng quan cho ta, đầu ngón tay mát lạnh thỉnh thoảng lướt qua làn da sau tai. Cảm giác ấy bị phóng đại vô hạn, tai ta nóng đến mức gần như muốn bốc cháy.
Hắn chạm vào sau gáy ta rồi!
Cái này có tính là quấy rối nơi làm việc không?!
À không đúng, là phu thê hợp pháp… vậy thì không sao rồi!
Giữ vững đi Cố Minh Vi! Ngươi là người kiếm tiền! Không thể bị sắc đẹp làm cho choáng váng!
Hắn rũ mắt nhìn ta: “Khế ước, còn nhớ không?”
Ta c.ắ.n răng gật đầu, cố gắng khiến giọng mình nghe không như bị lắp bắp:
“Nhớ. Ở riêng phòng, không can thiệp nội vụ, không nói chuyện phong nguyệt, chỉ bàn hợp tác.”
Hầu kết hắn khẽ động, cười nhẹ một tiếng.
“Được.”
Hắn thong thả đặt chiếc phượng quan nặng nề sang một bên.
“Vậy tối nay ta ở lại đây, chỉ đối sổ, không làm gì khác. Có tính là vi phạm không?”
Ta: “……”
Được lắm, ngươi thật biết tính.
29
Đây đâu phải đối sổ, rõ ràng là mỹ nam kế!
Ta ho khan một tiếng, cố tỏ ra bình tĩnh.
“Coi… coi như là nghị sự bình thường.”
Kết quả, hắn thật sự yên lặng ngồi bên bàn. Cầm lấy sổ sách ta mang đến ban ngày, lật từng trang một.
Ánh đèn rơi lên nghiêng mặt hắn, hàng mi đổ bóng nhàn nhạt, yên tĩnh đến lạ. Chỉ có tiếng sột soạt khi lật giấy, cùng tiếng canh giờ ngoài cửa sổ.
Ta ngồi ở mép giường, trong lòng đã thẩm định hắn từ đầu đến chân tám trăm lần.
Vai rộng.
Eo thon.
Làn da trắng lạnh.
Bàn tay khớp xương rõ ràng.
Mùi tùng mặc quen thuộc hòa cùng khí tức sạch sẽ trên người hắn, quấn quýt bay tới.
Còn khiến người ta say hơn bất kỳ loại mê hương nào.
Ta lén nhìn hàng mi hắn rũ xuống, dài và dày, đổ một vùng bóng nhỏ dưới mắt.
Lại lén nhìn hầu kết hắn khẽ động, đường nét rõ ràng.
Tiếp tục lén nhìn bàn tay hắn cầm b.út, lúc dùng lực, gân xanh trên mu bàn tay khẽ nổi lên…
“Nàng vẫn luôn nhìn ta.”
Hắn đột nhiên ngẩng mắt, chuẩn xác bắt được ánh nhìn ta còn chưa kịp rút lại.
Không phải nghi vấn, mà là khẳng định.
Ta lập tức cứng đờ, cổ cũng có chút cứng lại, đầu óc xoay nhanh tìm lời cứu vãn:
“Ta… ta là đang khảo sát trạng thái tinh thần của đối tác! Đảm bảo sau khi thành thân, trạng thái hợp tác ổn định!”
Tạ Úy đặt sổ xuống, tờ giấy rơi nhẹ lên mặt bàn.
Hắn chậm rãi tiến lại gần, giày giẫm trên t.h.ả.m không phát ra tiếng.
Giọng hắn rất thấp, mang theo chút mê hoặc, như lông vũ quét qua đầu tim:
“Vậy nàng khảo sát xong chưa?”
“Cảm thấy đối tác như ta, ngoài việc làm ăn, những thứ khác… có thể cùng góp vốn không?”
Tim ta trực tiếp nổ tung, tai nóng đến mức có thể chiên trứng.
Miệng vẫn cố chống đỡ, nhưng giọng đã yếu đi vài phần:
“…chỉ, chỉ có thể thử trước, chưa ký hợp đồng tình ái trọn đời!”
Tạ Úy khẽ cười, l.ồ.ng n.g.ự.c rung nhẹ.
Ta bị giọng trầm ấy đ.á.n.h cho choáng váng.
Xong rồi, tháp phòng ngự của ta toàn diện sụp đổ.
Hắn đưa tay, đầu ngón tay mát lạnh khẽ chạm vào vành tai đang nóng bừng của ta. Chạm một cái rồi rời, nhưng như để lại một đốm lửa.
“Được.”
Trong giọng hắn mang theo sự dung túng khàn nhẹ: “Vậy bắt đầu từ trải nghiệm.”
Hắn rút quyển sổ ta đang vô thức nắm c.h.ặ.t, tiện tay ném sang một bên.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Hắn tiến lại gần hơn, hơi thở ấm nóng giao hòa, ánh mắt khóa c.h.ặ.t lấy ta.
“Người của nàng, sổ sách của nàng, trái tim của nàng…”
“Sau này, đều do ta quản.”
Trong đầu ta “ầm” một tiếng.
Sợi dây lý trí cuối cùng, đứt phựt.
30
Phạm quy! Đây là điều khoản bá vương! Ta muốn cáo quan!
Đáng tiếc, còn chưa kịp nghĩ ra lời phản bác, hắn đã đưa tay thổi tắt nến.
Ta chỉ cảm thấy bên eo siết lại, cả người thuận thế bị kéo vào vòng ôm nóng bỏng.
Nến đỏ rơi lệ, màn trướng khẽ lay.
Khí tức của hắn phủ xuống.
Giữa một mớ hỗn loạn của nhịp tim, ta nghe chính mình khẽ “ừm” một tiếng.
Thôi vậy.
Trải nghiệm thì trải nghiệm.
Dù sao đối tác đỉnh cấp của ta yêu nghiệt như vậy.
Nhìn thế nào, cũng là ta lời.
Truyện được đăng trên page Ô Mai Đào Muối
Sau đó là một đêm động phòng, ta mơ mơ hồ hồ.
Chỉ cảm thấy lúc thì như bị nghiền nát như cánh hoa rơi, lúc lại phiêu đãng nơi tầng mây.
Trong đầu thoáng qua từng câu từ ta từng học ở kiếp trước.
Lúc ấy mới thấy, cổ nhân quả thật không lừa ta.
31
Ngày hôm sau, ta bị một nguồn nhiệt ấm áp hun đến tỉnh giấc.
Vừa mở mắt, liền đụng vào một đôi mắt sâu thẳm mang ý cười.
Tạ Úy chống đầu, đang rũ mắt nhìn ta.
Tóc đen của hắn xõa trên gối, cổ áo trong màu huyền lỏng lẻo, lộ ra nửa đoạn xương quai xanh.
Ánh sáng sớm rơi lên làn da trắng lạnh của hắn, ch.ói đến mức ta hoa cả mắt.
Đầu óc đình trệ ba giây, ta đột nhiên lùi mạnh về sau.
Trời đất! Sao ta lại nằm trong lòng hắn?!
Không phải đã nói chỉ đối sổ, không vượt giới sao?!
Cái vai này! Cái xương quai xanh này! Cái dáng ngủ này!
Tối qua rốt cuộc ta đã làm cái gì vậy?!
Ta còn tưởng đêm qua chỉ là một giấc xuân thoáng qua.
Ai ngờ lại là một đêm xuân thực sự.
Xem ra ta uống rượu hợp cẩn hơi nhiều rồi!
Quả nhiên uống rượu hỏng việc!
Tạ Úy đưa tay kéo ta một cái, tránh cho ta thật sự ngã xuống.
Đầu ngón tay lướt qua bên hông ta, giọng mang theo chút khàn khàn khi vừa tỉnh:
“Tỉnh rồi? Đêm qua thuộc trường hợp nghị sự khẩn cấp lưu lại, không tính vi phạm.”
Mặt ta nóng bừng, tay chân luống cuống chỉnh lại y phục. Cố gắng bình tĩnh vuốt lại tóc mai.
“Đương nhiên không tính vi phạm. Chỉ là lần sau, mong Tạ đại nhân chú ý thời gian, đừng làm lỡ việc vào cung thỉnh an buổi sớm.”
Miệng nói vô cùng nghiêm túc.
Trong đầu lại cứ lặp đi lặp lại hình ảnh nửa đoạn xương quai xanh hắn vừa lộ ra.
32
Trên đường vào cung thỉnh an Hoàng hậu.
Ta ngồi trong xe ngựa của mình, đối diện gương đồng, liên tục luyện tập nụ cười đoan trang chuẩn mực.
“Một lát gặp Hoàng hậu, nhất định phải cẩn ngôn thận hành.”
Liễu Nguyệt trợn trắng mắt:
“Tiểu thư, người vẫn nên quản cái mắt của mình trước đi, đừng thấy Tạ đại nhân là không rời ra được, còn hơn tất cả.”
Ta nghiêm trang nói:
“Nói bậy! Ta là đang quan sát trạng thái đối tác, đảm bảo hợp tác ổn định!”