Nguyện Ta Như Sao, Chàng Như Trăng

Chương 6



Nhưng cái bộ dạng đó, ta thật muốn giả vờ không quen mà đi đường khác.

 

Không ngờ hắn vừa tới đã nắm lấy tay ta, mắt rưng rưng.

 

“Minh Vi, ta biết sai rồi, nàng cho ta thêm một cơ hội được không?”

 

“Sau này ta đăng cơ, nguyện phế lục cung, lập nàng làm hoàng hậu.”

 

Ta lập tức cảm thấy dạ dày cuộn lên.

 

Ra sức rút tay về.

 

Thật là chịu thua, ta thầm mắng trong lòng.

 

Triệu Sâm với cái đức hạnh này mà còn đòi đăng cơ?

 

Còn phế lục cung lập ta làm hậu?

 

Chắc uống rượu đến hỏng cả não rồi!

 

Cả kinh thành cũng chỉ có ngươi nói chuyện mặt dày mà thanh tân thoát tục đến vậy!

 

Ngoài mặt ta chỉ nhẹ nhàng nhíu mày, giả vờ khó xử.

 

“Nhị điện hạ, nam nữ thụ thụ bất thân, xin người buông tay.”

 

Triệu Sâm lại tưởng ta đã mềm lòng, còn định cúi xuống hôn trán ta.

 

Ta nghiêng người tránh đi, từ trong tay áo lấy ra một chiếc khăn gấm sạch.

 

Ung dung lau từng ngón tay vừa bị hắn chạm vào.

 

“Điện hạ.”

 

Ta ném khăn cho Liễu Nguyệt bên cạnh.

 

“Ngón tay ta ngày thường chỉ dùng để tính sổ, quá mức phàm tục, sợ làm bẩn quý khí của ngài.”

 

Sắc mặt Triệu Sâm lập tức biến đổi như bảng màu, nửa ngày không nói được lời nào.

 

Ta đổi giọng, bắt đầu vẽ bánh cho hắn.

 

“Thật ra, nếu điện hạ thật lòng muốn vãn hồi ta, cũng không phải không được.”

 

“Ta nghe nói trong kho của ngài tích trữ không ít muối lậu, không bằng giao quyền buôn muối cho ta, ta giúp ngài hợp pháp hóa thành thuế thương, kiếm được tiền chúng ta chia đôi.”

 

Mắt Triệu Sâm lập tức sáng lên, như nhìn thấy núi vàng núi bạc, tại chỗ đồng ý.

 

Ta nhìn theo bóng lưng hắn, nhướng mày với Liễu Nguyệt.

 

“Liễu Nguyệt, ghi lại, đây là tài sản rác cuối cùng của Triệu Sâm, thu xong khoản này là dứt sạch hậu hoạn.”

 

18

 

Vài ngày sau, ta cầm giấy phép buôn muối đến Tạ phủ.

 

Tạ Úy đang ở thư phòng xem hồ sơ.

 

Yết hầu hắn khẽ chuyển động:

 

“Đến rồi.”

 

Ta đặt giấy phép buôn muối lên bàn, cười đi tới.

 

Dáng vẻ Tạ lão bản cúi đầu đọc sách thật là trêu ghẹo tâm can!

 

Góc nghiêng này, đường quai hàm này, cả những ngón tay cầm b.út kia…

 

Trong đầu ta đã bắt đầu tưởng tượng mấy công dụng khác của đôi tay đó rồi.

 

Nhưng ngoài miệng vẫn nghiêm túc:

 

“Tạ lão bản, tài sản cuối cùng của Triệu Sâm, ta đã thu về cho ngài. Tiếp theo, chúng ta bày cục, để hắn hoàn toàn rời khỏi thị trường, không còn cơ hội xoay mình.”

 

Tạ Úy ngẩng đầu nhìn ta, ánh mắt sâu thẳm.

 

“Lại đây.” hắn nói.

 

Trong lòng ta lập tức báo động.

 

Ngữ khí này… không đúng.

 

Bình thường bàn chính sự, hắn đều trực tiếp đi đến án bàn phân tích lợi hại.

 

Hôm nay hai chữ “lại đây” này, nghe thế nào cũng giống như… mở đầu cho một kịch bản nào đó.

 

Ta bước tới, cố giữ khoảng cách an toàn.

 

Hắn đưa tay, nhẹ nhàng phủi đi chiếc lá rơi trên tóc ta.

 

Đầu ngón tay lại vô tình lướt qua vành tai ta.

 

Cảm giác ấm nóng truyền tới trong nháy mắt, như có dòng điện chạy khắp người.

 

Tim ta khẽ giật, theo bản năng lùi lại một bước.

 

Tạ Úy nhìn bộ dạng hoảng loạn của ta, đáy mắt thoáng qua một tia ý cười.

 

“Cố Minh Vi, ta thấy Triệu Sâm chạm vào tay ngươi.”

 

Đây không phải câu hỏi.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

Ta lập tức tỏ lòng trung thành:

 

“Ta đã lau rồi! Dùng chính chiếc khăn lụa tuyết mà ngài lần trước tặng, về ta sẽ sai Liễu Nguyệt đem đi đốt!”

 

Ý lạnh trong mắt hắn dường như dịu đi vài phần.

 

Thoáng qua một tia vui vẻ cực nhẹ, gần như không nhận ra.

 

“Chuyện muối, ngươi làm rất tốt.”

 

“Đương nhiên rồi!”

 

Ta lập tức hăng hái, bệnh nghề nghiệp phát tác.

 

“Cái này gọi là đ.á.n.h trúng mục tiêu, quản lý khép kín, từ nhận diện tài sản đến cơ chế thoái vốn, mỗi bước đều nằm trong mô hình kiểm soát rủi ro của chúng ta. Lần thao tác này có thể coi là bài học kinh điển về sáp nhập… à không, là ví dụ thành công kinh điển.”

 

Hắn nghe ta thao thao bất tuyệt, cũng không cắt lời.

 

Chỉ nhìn ta, ánh mắt ngày càng sâu.

 

Đến khi ta dừng lại, hắn mới chậm rãi mở miệng:

 

“Cố Minh Vi.”

 

“Ừ?”

Truyện được đăng trên page Ô Mai Đào Muối

“Bàn tính của ngươi đ.á.n.h rất tốt.”

 

Hắn bỗng tiến lên một bước, khoảng cách giữa chúng ta đột ngột thu hẹp.

 

Ta nghẹn thở.

 

Mùi long diên hương thanh lạnh trên người hắn lan đến quanh ta.

 

“Ta… ta là vì có trách nhiệm với đối tác…”

 

Ta định lùi lại, nhưng đã không còn đường lui.

 

Hắn đưa tay, không chạm vào ta, mà rút lấy cuốn sổ nhỏ ghi giấy phép muối ta đang cầm.

 

19

 

Một tháng sau, số muối lậu của Triệu Sâm “vô tình” bị tố giác.

 

Triều đình phái binh tịch thu kho hàng của hắn.

 

Triệu Sâm trăm miệng khó biện, bị hoàng đế giáng xuống làm thứ dân.

 

Còn ta và Tạ Úy, nhờ vận hành lô muối đó, quỹ bạc lại phình to thêm một đoạn.

 

Vân Thường Các cũng nhân cơ hội vải giá rẻ, mở thêm ba chi nhánh.

 

Trên đường về phủ, ta ngồi trong xe ngựa của Tạ Úy.

 

Tựa vào đệm mềm, nhìn hắn ngồi đối diện.

 

Hắn nhắm mắt dưỡng thần, hàng mi dài đổ bóng nhàn nhạt dưới mí mắt.

 

Ta lén tiến lại gần, nhìn chằm chằm yết hầu hắn một lúc lâu.

 

Phải làm sao đây… thật muốn chọc thử một cái…

 

Chắc sẽ mềm lắm nhỉ?

 

Đang định ra tay, Tạ Úy đột nhiên mở mắt, ánh mắt chạm thẳng vào ta.

 

Ta giật mình, lập tức rụt tay về, ngồi ngay ngắn.

 

“Tạ đại nhân, ngài tỉnh rồi?”

 

Tạ Úy nhìn ta, trong mắt mang theo một tia ý cười đã hiểu rõ.

 

“Ừ. Cố Minh Vi, vừa rồi ngươi định làm gì?”

 

Hai má ta nóng lên, cứng đầu cãi:

 

“Không… không làm gì! Ta chỉ thấy ngài hơi mệt, muốn xoa vai cho ngài thôi.”

 

Tạ Úy nhướng mày:

 

“Ồ? Vậy xoa đi.”

 

Được thôi, lợi ích tiếp xúc chính đáng thế này, không nhận thì uổng.

 

Ta xắn tay áo, tiến lại xoa vai cho hắn.

 

Đầu ngón tay chạm vào bờ vai săn chắc của hắn, có thể rõ ràng cảm nhận được đường nét cơ bắp.

 

Rắn chắc, nhưng xúc cảm rất tốt.

 

Trong lòng ta không khỏi thầm sướng.

 

Cảm giác tay quá tuyệt!

 

Thân hình Tạ lão bản này, đúng là giá treo đồ di động!

 

Nhưng dù thử vài lần, ta cũng không dám men theo xương bả vai mà tiến xuống thêm.

 

Tạ Úy dường như rất thoải mái, nhắm mắt lại, hoàn toàn không biết sự giằng co trong lòng ta.

 

Ta xoa xoa, dần dần lại thất thần.