Chứ không phải nhìn trai đẹp.
Ta cất bản sao tấm bản đồ kho báu giả vào tay áo.
Ngoài cửa sổ, trời đã xẩm tối, nhưng hướng phủ Trung Dũng hầu lại đèn đuốc sáng trưng.
15
Quả nhiên, chưa đầy ba ngày, ám vệ đã truyền tin về.
Trung Dũng hầu dẫn cả nhà lớn nhỏ hí hửng kéo ra vùng ngoại thành.
Nhưng trong phủ Tể tướng, không khí lại chẳng hề chuyển biến theo.
Hạ nhân tụ tập bàn tán ngày càng nhiều.
Nói ta không bằng thứ muội Cố Minh Huyên dịu dàng hiểu chuyện, là kẻ khó gả.
Cố Minh Huyên cũng nhân cơ hội cắt xén tiền tiêu hàng tháng của ta, lại còn ngày ngày đến trước mặt phụ thân ta tìm cảm giác tồn tại.
Khi nghe tin, ta đang nằm trên ghế mây phơi nắng.
Chỉ có chút thủ đoạn này thôi sao?
Một cửa hàng dưới danh nghĩa của ta mỗi tháng lời đủ cho nàng ta tiêu mười năm, ai thèm mấy đồng lẻ nàng ta cắt xén?
Nhưng nàng ta lại cản trở ta làm ăn, cản trở ta ngày ngày đến Tạ phủ đối sổ với đối tác đẹp trai!
Món nợ này, nhất định phải tính rõ.
Ta sai Liễu Nguyệt lén đi kiểm tra sổ sách.
Moi sạch toàn bộ sổ nợ bẩn của Lý di nương cùng nhà ngoại của bà ta, lợi dụng danh nghĩa phủ Tể tướng để kinh doanh bên ngoài.
Mua ruộng tốt của công phủ với giá rẻ, rồi bán lại giá cao, chênh lệch bỏ túi riêng.
Còn đem toàn bộ việc mua sắm có lợi nhuận ngầm trong phủ giao cho người nhà bên ngoại, lấy hàng kém thay hàng tốt, khai khống giá.
Thậm chí tiền son phấn, trang sức mà Cố Minh Huyên chi vượt mỗi tháng, cũng vượt quá định mức hơn ba lần.
Từng khoản từng điều, thời gian địa điểm, người liên quan, rõ ràng đến mức khiến người ta phải đập bàn khen tuyệt.
Một quyển khác, là tổng sổ lợi nhuận các sản nghiệp hồi môn của ta.
Cân bằng thu chi, dòng tiền, lợi nhuận dự kiến…
Ta làm còn đẹp hơn cả báo cáo trình nhà đầu tư ở kiếp trước.
Chỉ riêng tháng trước, lợi nhuận ròng đã ba nghìn lượng bạc trắng, con số sáng ch.ói đến mức có thể làm lóa mắt người khác.
Tiểu trà xanh, lần này ngươi c.h.ế.t chắc rồi.
16
Chớp mắt đã đến gia yến mỗi tháng.
Phụ thân ta ngồi ở vị trí chủ tọa, Lý di nương và Cố Minh Huyên ngồi phía dưới.
Một người dịu dàng gắp thức ăn, một người cười nói dịu dàng.
Làm nổi bật kẻ vừa xé hôn thư là ta đây, trở thành nghịch nữ lẻ loi cô độc.
Cố Minh Huyên lại bắt đầu diễn trò.
Nàng ta giả vờ quan tâm nói:
“Tỷ tỷ, hôn sự không thuận cũng đừng quá buồn, muội sẽ giúp tỷ cầu xin phụ thân, tìm cho tỷ một mối tốt ổn thỏa.”
Ý trong lời là ta không ai thèm lấy, chỉ có thể nhặt đồ thừa.
Khóe môi Lý di nương mang theo một nụ cười mơ hồ.
Phụ thân ta khẽ nhíu mày, rõ ràng cũng bị khơi lại sự khó chịu đối với chuyện mất mặt này.
Ta lập tức đứng dậy, trước tiên quy củ nhận lỗi với phụ thân.
Sau đó lấy ra hai quyển sổ đặt lên bàn.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Một quyển là chi tiết việc mẫu nữ Lý di nương tham ô tài sản công phủ, chứng cứ rõ như núi.
Quyển còn lại là sổ lợi nhuận tháng trước của sản nghiệp dưới danh nghĩa ta.
“Phụ thân, nữ nhi bất hiếu, xé hôn ước khiến phủ Tể tướng mất mặt.”
“Nhưng nữ nhi cũng biết chia sẻ gánh nặng cho gia tộc, sản nghiệp dưới danh nghĩa tháng trước lãi ba nghìn lượng bạc, nguyện trích ba phần nộp vào công quỹ, phụ giúp gia dụng.”
Ta quay sang nhìn Cố Minh Huyên, khóe môi nhếch lên một nụ cười lạnh.
“Không giống có người, ngày ngày ở trước mặt phụ thân giả ngoan, sau lưng lại moi rỗng công quỹ, không mang lại một chút lợi ích nào cho gia tộc.”
Sắc mặt Cố Minh Huyên lập tức trắng bệch, đũa rơi xuống bàn.
Ta tiếp tục bổ thêm một đòn:
“Hơn nữa, hôn sự của ta không cần muội bận tâm, muội vẫn nên lo cho bản thân mình đi.”
Đúng chuẩn đ.â.m người đ.â.m thẳng vào tim.
Phụ thân ta xem xong sổ nợ bẩn của Lý di nương, lập tức tức giận đập bàn.
Truyện được đăng trên page Ô Mai Đào Muối
“Đồ hỗn trướng! Đây là cách các ngươi quản sổ sao! Một lũ sâu mọt! Lấy bạc của phủ Tể tướng đi lấp cái hố không đáy của Lý gia!”
Mẫu nữ Cố Minh Huyên bị phạt cắt tiền tiêu nửa năm.
Khi xem sổ lợi nhuận của ta, sắc mặt phụ thân ta lập tức từ u ám chuyển sang vui vẻ, liên tục khen ta biết đại cục.
Ta thừa thắng xông lên:
“Phụ thân, nữ nhi thấy trong nhà còn vài trang viên ở ngoại thành bị bỏ hoang vì quản lý kém, thật đáng tiếc. Nữ nhi cả gan xin phụ thân cho một cơ hội, thử chỉnh đốn kinh doanh, cũng có thể tăng thêm thu nhập cho gia đình.”
Phụ thân ta trầm ngâm một lát, phất tay:
“Chuẩn! Mấy trang viên đó, ngày mai để quản sự đem khế ước và chìa khóa giao cho con. Con đã có lòng, ta tự nhiên ủng hộ.”
“Đa tạ phụ thân!”
Trong lòng ta tính toán lách tách.
Lại thu thêm vài tài sản cố định chất lượng!
Lại có thêm một nguồn thu!
Lại có lý do chính đáng mỗi ngày chạy sang Tạ phủ!
Chiêu này của Cố Minh Huyên, đúng là tặng KPI cho ta, đúng chuẩn nhà đầu tư thiên thần!
Bữa tiệc tan rã không vui.
Cố Minh Huyên chặn ta trong vườn, lại giả bộ đáng thương như thể ta bắt nạt nàng ta.
“Muội muội, trong phủ này, nước mắt và lời đồn không đổi được bạc, càng không đổi được thể diện.”
Ta tiến lại gần nàng ta:
“Có thời gian tiêu hao nội bộ với ta, không bằng nghĩ cách nâng cao năng lực cạnh tranh của mình.”
17
Lại qua vài ngày, lão già Trung Dũng hầu cuối cùng cũng bị kiện tụng quấn thân, yên phận.
Ruộng đất và cửa hàng dưới danh nghĩa ta làm ăn phát đạt vô cùng.
Việc hợp tác giữa ta và Tạ Úy cũng từ thử nghiệm ban đầu nâng cấp thành hợp tác chiến lược.
Nhưng cây cao đón gió, thứ cổ phiếu rác đã bị loại khỏi thị trường như nhị hoàng t.ử Triệu Sâm lại tiếp tục tìm đường gây chuyện.
Thấy ta bám được Tạ Úy hắn vẫn không cam lòng.
Còn mặt dày tìm đến muốn lợi dụng ta.
Hôm đó, ta vừa từ Vân Thường Các đối sổ ra, đã bị Triệu Sâm chặn ngay đầu ngõ.
Hắn một thân áo trắng, cầm ô, giả vờ thâm tình.