Nguyện Ta Như Sao, Chàng Như Trăng

Chương 8



“Hiểu rồi! Ta đi soạn điều lệ mới ngay! Đảm bảo làm cho thật cao cấp, khiến đám thương hội quê mùa kia nhìn vào là run chân, khóc lóc đòi ôm đùi chúng ta!”

 

Ta xắn tay áo, toàn thân tràn đầy nhiệt huyết gây dựng sự nghiệp.

 

Tạ Úy nhìn dáng vẻ phấn khích của ta, khóe mắt nhuốm chút ý cười dịu nhẹ.

 

“Không vội. Điều lệ để sau hãy soạn. Hôm nay, trước tiên đi cùng ta đến một nơi.”

 

“Gì cơ?”

 

Ta sững lại, “Đi khảo sát thị trường thực tế à?”

 

“Tây thị, có một tiệm hồ bánh mới mở. Nghe nói mùi vị không tệ.”

 

Ta: …

 

Tạ lão bản, tỉnh lại đi!

 

Chúng ta đang làm chiến tranh độc quyền thương nghiệp!

 

Liên quan đến bạc và quyền thế!

 

Ngài lại muốn đi ăn bánh?!

 

Nhưng ngoài miệng ta vẫn nói:

 

“Được thôi, Tạ lão bản đãi khách, nhất định phải đi!”

 

22

 

Tây thị vẫn náo nhiệt như mọi khi. 

 

Người người ồn ào, đủ loại hương vị trộn lẫn vào nhau. 

 

Tạ Úy thay một thân vải thô xám giản dị, chẳng mấy bắt mắt. 

 

Ta cũng đội mũ che mặt, lẫn vào dòng người, trông như một đôi phu thê bình thường.

 

Trước cửa tiệm bánh hồ xếp hàng dài. 

 

Tạ Úy vậy mà cũng kiên nhẫn đứng xếp hàng phía trước ta, tiện tay chắn giúp ta những người thỉnh thoảng chen lấn. 

 

Bóng lưng hắn thẳng tắp, dù mặc vải thô cũng khó che được khí chất thanh quý. 

 

Ta nhìn mãi, sợi dây căng trong lòng vì chuyện làm ăn tranh đấu kia cũng dần buông lỏng.

 

Xếp hàng nửa canh giờ, cuối cùng cũng mua được. 

 

Bánh hồ vừa ra lò còn nóng hổi, vỏ ngoài giòn rụm. 

 

Bên trong đầy ắp thịt dê và mè, hương thơm xộc thẳng vào mũi. Tạ Úy dùng giấy dầu gói lại, đưa cho ta: 

 

“Cẩn thận nóng.”

 

Ta c.ắ.n một miếng, nóng đến mức phải hít hà. 

 

“Ngon thật! Chuyến này không uổng công đến!”

 

Hắn nhìn ta, cũng c.ắ.n một miếng, động tác vẫn ung dung tao nhã.

 

Chúng ta cầm bánh hồ, men theo những con ngõ Tây thị chậm rãi bước đi. 

 

Đi ngang qua một sạp bán kẹo đường, ta nhìn thêm một cái. 

 

Tạ Úy dừng chân:  “Muốn à?”

 

“Hồi nhỏ thích. Giờ thấy ngọt quá rồi.”

 

Hắn lại đã móc mấy đồng tiền, đưa cho chủ sạp: “Nặn một cái.”

 

Chủ sạp cười hỏi: “Phu nhân muốn hình gì?”

 

Ta còn chưa kịp sửa lại cách xưng hô, Tạ Úy đã lên tiếng: 

 

“Nặn một cái bàn tính.”

 

Tay nghề của chủ sạp rất khéo, chỉ trong chốc lát, một chiếc bàn tính bằng kẹo trong suốt đã được đưa vào tay ta.

 

Ta cầm nó, dở khóc dở cười.

 

“Tạ lão bản, ngài đây là khuyến khích ta vì ngài mà gảy bàn tính cả đời sao?”

 

Hắn nghiêng đầu nhìn ta.

 

“Ừ. Cả đời.”

 

Tim ta lỡ mất một nhịp.

 

23

 

Trên xe ngựa trở về, ta nhai từng miếng nhỏ cái bàn tính kẹo ấy. Vị ngọt tan ra nơi đầu lưỡi, lan dần vào tận trong lòng.

 

Tạ Úy nhắm mắt dưỡng thần, bỗng mở miệng: 

 

“Chuyện Giang Nam, ta đã sai người đi chuẩn bị rồi. Nhiều nhất năm ngày, ắt sẽ có kết quả.”

 

“Ừm. À đúng rồi, Tạ lão bản, thương hội của chúng ta càng làm càng lớn, cây to đón gió. Trên triều đình liệu có gặp rắc rối gì không?”

 

Tạ Úy mở mắt, ánh nhìn sâu thẳm: 

 

“Rắc rối thì vẫn luôn có. Nhưng chúng ta kiếm được càng nhiều bạc, nuôi được càng nhiều người rảnh, quan hệ có thể thu xếp cũng càng vững. Bạc, bản thân nó chính là quyền lực.”

 

Ta hiểu rồi.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

Đây là một vòng tuần hoàn lành mạnh. 

 

Dùng độc quyền thương nghiệp để thu lợi nhuận khổng lồ, rồi dùng lợi nhuận đó củng cố và mở rộng vốn liếng chính trị. 

 

Sau đó lại giành được càng nhiều đặc quyền thương nghiệp hơn… cuối cùng, tiền và quyền hợp nhất làm một.

 

“Ta hiểu rồi. Vậy thì chúng ta cứ tiếp tục làm lớn làm mạnh!”

 

Tạ Úy nhìn động tác trẻ con của ta, ý cười nơi đáy mắt càng sâu. 

 

Hắn đưa tay, dùng đầu ngón tay khẽ lau nơi khóe môi ta.

 

“Dính kẹo.” 

 

Hắn giải thích, đầu ngón tay ấm nóng.

 

Xe ngựa khẽ xóc nảy, ngón tay hắn lại không rút đi ngay. 

 

Ngược lại men theo đường viền cằm ta, nhẹ nhàng nâng mặt ta lên.

 

Bốn mắt nhìn nhau.

 

Ánh mắt hắn quá sâu, như muốn hút người ta vào trong. 

Truyện được đăng trên page Ô Mai Đào Muối

Tai ta nóng bừng, nhưng chẳng hiểu sao lại không né tránh.

 

“Cố Minh Vi.” Hắn gọi tên ta, giọng khàn thấp.

 

“Ừm?”

 

“Đợi chuyện Giang Nam xong, chúng ta mở rộng việc làm ăn ở kinh thành thêm gấp đôi.”

 

Cảm động lập tức bị ném cho ch.ó ăn! 

 

Tạ lão bản ngài đúng là cuồng ma sự nghiệp chính hiệu!

 

Nhưng nhìn gương mặt tuấn tú gần trong gang tấc của hắn, rốt cuộc ta vẫn không nói ra lời châm chọc.

 

“Được thôi.” 

 

Ta nghe chính mình nói: “Ngài quyết là được.”

 

Hắn cười.

 

Khoảnh khắc ấy, ta bỗng thấy… nào là thương hội Giang Nam, nào là sóng gió triều đình, dường như cũng chẳng còn quan trọng đến thế.

 

Xe ngựa dừng lại ở cửa sau tướng phủ. Ta nhảy xuống xe, quay đầu nhìn hắn.

 

Tạ Úy ngồi trong xe, rèm vén nửa, ánh mắt trầm tĩnh rơi trên người ta.

 

“Ngày mai.” 

 

Hắn nói: “Mấy vị đại chưởng quỹ của thương hội sẽ đến báo cáo. Nàng cũng đến đi.”

 

“Được.” Ta gật đầu.

 

Hắn buông rèm xuống. 

 

Xe ngựa chậm rãi rời đi.

 

Ta đứng tại chỗ, nhìn chiếc xe khuất dần nơi góc ngõ.

 

Liễu Nguyệt nhỏ giọng nhắc: “Tiểu thư, nên vào rồi.”

 

Ta hoàn hồn, xoay người bước vào.

 

Nhưng trong lòng lại như ôm một quả bong bóng không ngừng phồng lên.

 

Mãi đến tối đối chiếu sổ sách, ta mới chợt nhớ ra một chuyện.

 

Tạ Úy nói, muốn mở rộng việc làm ăn ở kinh thành thêm gấp đôi.

 

Nhưng quy mô hiện tại đã gần như chạm tới ranh giới độc quyền thương nghiệp mà quan phủ mặc nhận rồi.

 

Mở rộng thêm gấp đôi? Trừ phi…

 

Ngòi b.út của ta khựng lại, mực thấm loang thành một vệt nhỏ trên sổ sách.

 

Đã canh ba.

 

Ta thổi tắt đèn, nằm trong bóng tối, lại không hề buồn ngủ.

 

Bên tai lặp đi lặp lại, đều là câu hắn trầm giọng nói: “Cả đời.”

 

24

 

Sáng hôm sau, sau khi các đại chưởng quỹ báo cáo xong, đã gần đến chính ngọ. 

 

Tạ Úy vẫn còn tỉ mỉ tổng kết lại kết quả báo cáo, còn đầu óc ta lại bất giác nghĩ về chuyện hôm qua.

 

Hắn nhìn ra chút manh mối: 

 

“Cố Minh Vi, lúc này nàng không nghĩ chuyện làm ăn, vậy đang nghĩ gì?”

 

Nhìn gương mặt hắn dịu dàng, tim ta đập nhanh, đầu óc nóng lên, lý trí đứt đoạn.

 

“Tạ lão bản, thật ra… ngoài chuyện làm ăn, ta đang nghĩ đến ngài.”

 

Vừa nói xong ta đã hối hận, chỉ hận không thể tìm cái khe đất chui xuống. 

 

Hoặc dứt khoát biểu diễn tại chỗ một màn biến mất.

 

Đây là cái gì vậy?