Nguyện Ta Như Sao, Chàng Như Trăng

Chương 9



Bên A đi tỏ tình với bên B? 

 

Chuyện này hoàn toàn không phù hợp logic thương nghiệp mà!

 

Ta sao lại lộ liễu như vậy chứ? Trong lòng nghĩ gì là nói ra hết sao!

 

Tạ Úy lại sững người, đáy mắt như bừng lên pháo hoa, rực rỡ ch.ói mắt.

 

Hắn đưa tay, nhẹ nhàng ôm lấy eo ta, kéo ta vào trong lòng. 

 

Vòng tay hắn mang theo mùi long diên hương nhàn nhạt, khiến người ta an tâm.

 

“Cố Minh Vi, ta cũng vậy.”

 

Khoảnh khắc ấy, ta cảm thấy cả thế giới đều yên tĩnh lại.

 

Chỉ còn lại tiếng tim hắn và tiếng tim ta, đan xen vào nhau.

 

A a a! Tạ lão bản tỏ tình rồi! Hắn vậy mà thật sự tỏ tình rồi! Ngọt quá đi mất!

 

Ta ngẩng đầu nhìn hắn, đôi mắt lấp lánh: “Thật sao?”

 

Tạ Úy gật đầu, nhìn ta rất nghiêm túc.

 

“Thật. Từ lần đầu nàng chặn xe ngựa của ta, đưa cho ta cuốn sổ kỳ quái đó, ta đã cảm thấy nàng rất đặc biệt.

 

“Sau này, nhìn nàng tính sổ, nhìn nàng tung hoành thương trường, ta phát hiện… ta dường như càng lúc càng thích nàng hơn.”

 

Trong lòng ta ngọt lịm, liền kiễng chân lên.

 

Dồn hết can đảm của cả đời, khẽ hôn lên má hắn một cái.

 

Tạ Úy sững lại, rồi lập tức cúi đầu, hôn lên môi ta.

 

Nụ hôn ấy dịu dàng mà triền miên, nhưng cũng mang theo sự bá đạo và chiếm hữu.

 

Ta nhắm mắt, toàn tâm toàn ý cảm nhận nụ hôn của hắn.

 

Không biết qua bao lâu, chúng ta mới tách ra.

 

Ta dựa vào lòng hắn, thở dốc, chỉ cảm thấy mình sắp c.h.ế.t đến nơi.

 

Tạ Úy nhẹ nhàng vuốt tóc ta, giọng trầm thấp dịu dàng:

 

“Cố Minh Vi, việc làm ăn hợp tác của chúng ta sẽ luôn tiếp tục. Mà tình cảm ta dành cho nàng cũng sẽ không bao giờ thay đổi.”

 

Ta ngẩng đầu nhìn hắn, cả người như tan chảy trong nụ cười khuynh thành của hắn.

 

25

 

Đầu ngón tay của Tạ Úy như khắc một dấu ấn lên tim ta. Mấy ngày liền cũng không tan đi.

 

Tin hôn sự lan nhanh hơn cả lửa cháy đồng. 

 

Chưa đầy hai ngày, các trà lâu lớn trong kinh thành đã đưa couple “Úy - Vi bất biến” lên đầu bảng năm. Tiên sinh kể chuyện vỗ mạnh thước gỗ, nước bọt văng tung tóe.

 

“Đó chính là Diêm Vương điên phê phối với đích nữ bàn tính! Trời sinh một đôi, đất tạo một cặp!”

 

Phụ thân tốt của ta cười đến mức không thấy mắt đâu, ngày ngày nhét vào viện ta đủ loại khế ước ruộng đất, ngân phiếu. 

 

Sợ ta đổi ý giữa chừng, để tuột mất một tôn thần sống như Tạ Uý.

 

Ta ôm một chồng khế ước nặng trĩu, bất đắc dĩ nói:

 

 “Nữ nhi và Tạ đại nhân vốn là hợp tác đôi bên cùng có lợi, phụ thân không cần phải như vậy.”

 

Phụ thân ta vẻ mặt ta hiểu hết rồi, đầy vẻ an ủi.

 

“Phải phải phải, đôi bên cùng có lợi, phụ thân hiểu mà.”

 

…Ông hiểu cái gì mà hiểu.

 

Ông có hiểu ta ngày nào cũng muốn lén nhìn bờ vai rộng eo thon của hắn không? 

 

Có hiểu ta đến cả tư thế hắn cầm b.út cũng phân tích ra được mười tám kiểu mỹ cảm không?

 

Ta âm thầm trợn trắng mắt một cái mang tầm sử thi.

 

Tin hôn sự vừa chính thức công bố, đúng lúc Cố Minh Huyên vừa hết thời gian bị cấm túc.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

 

Nàng ta lại tiến đến tìm sự chú ý.

 

“Tỷ tỷ, rõ ràng trước kia tỷ chỉ thích Nhị điện hạ, sao chớp mắt đã muốn gả cho Tạ đại nhân? Có phải tỷ cố ý chọc tức ta không?”

 

Ta khoanh tay, từ trên xuống dưới liếc nàng ta một cái.

 

“Muội muội nói đùa rồi. Trước kia ta mù mắt, giờ thì sáng lại rồi.”

Truyện được đăng trên page Ô Mai Đào Muối

Cố Minh Huyên sững người, nước mắt treo trên mi như sắp rơi mà chưa rơi.

 

Ta tiếp tục công kích:

 

“Luận dung mạo, Tạ đại nhân bỏ xa Triệu Sâm tám con phố; luận bản lĩnh, Tạ đại nhân có thể bảo vệ tướng phủ chu toàn, còn Triệu Sâm chỉ biết ăn chơi trác táng; luận eo…”

 

Ta khựng lại một chút, ánh mắt như có như không lướt qua thân hình phẳng lì của nàng ta.

 

Ta chậm rãi bồi thêm một nhát:

 

“Luận eo, cả đời này muội cũng chưa từng thấy cái nào tiêu chuẩn đến vậy. Muội vẫn nên bớt lo chuyện của ta đi, lo xem sau này mình có gả được không, kẻo đến lúc chẳng tìm nổi người chịu bỏ sính lễ cưới muội.”

 

Liễu Nguyệt đứng bên cạnh nhịn cười đến mức vai run lên.

 

Cố Minh Huyên tức đến toàn thân run rẩy, lại không nói nổi câu nào phản bác.

 

Chiến thắng xong tiểu trà xanh, ta quay đầu bỏ đi. Cửa vừa đóng lại, cách tuyệt tiếng khóc lóc bên ngoài.

 

Ta nhào lên bàn, ghé tai thì thầm với Liễu Nguyệt:

 

“Vừa rồi ta có ngầu không! Có phải rất có khí chất không!”

 

Liễu Nguyệt vô tình bóc trần:

 

“Tiểu thư, người là mê eo của Tạ đại nhân, cố ý nói cho nàng ta nghe thôi.”

 

“Đó gọi là bảo vệ danh tiếng đối tác! Là xây dựng hình tượng thương hiệu đa chiều! Hiểu không!”

 

Lời còn chưa dứt, ngoài cửa sổ bỗng vang lên tiếng gõ rất khẽ.

 

Trên bệ cửa sổ lặng lẽ đặt một thẻ bài gỗ mun và một mảnh giấy.

 

“Ngày mai, Tạ phủ.”

 

Phía dưới vẫn không có ký tên. Nhưng nét b.út thì ta đã quen thuộc đến không thể quen hơn.

 

“Tiểu thư, Tạ đại nhân lần này lại bày ra chuyện gì vậy?”

 

“Đại khái là… cuộc gặp gỡ thương vụ cuối cùng trước khi thành thân.”

 

26

 

Ba ngày trước đại hôn, ta ôm bản sổ bạc mới nhất, đến Tạ phủ làm lần bàn giao cuối cùng trước khi thành thân.

 

Trên danh nghĩa là đối chiếu vốn khởi động, tiền nuôi ám vệ hàng tháng, ngân sách lo liệu quan hệ triều đình, tỷ lệ chia lợi nhuận của cửa hàng.

 

Thực tế thì… ta chỉ là muốn nhìn thêm vài lần dáng vẻ Tạ Úy khi mặc thường phục.

 

Hắn không mặc quan bào, chỉ khoác một thân thường y màu huyền. 

 

Cổ áo mở lỏng hai nút, lộ ra một đoạn cổ trắng lạnh, đường nét gọn gàng đến mức khiến người ta muốn phạm tội.

 

Ta vừa bước vào cửa, ánh mắt đã tự động quét từ vai, eo, cổ tay đến ngón tay.

 

Chuyện này… chẳng lẽ là cố ý dụ dỗ ta?

 

Tạ Úy ngước mắt nhìn ta, chỉ một cái đã nhìn thấu chút tâm tư nhỏ nhoi của ta. 

 

Trong đáy mắt ẩn một tia cười nhạt, nhưng miệng vẫn lạnh nhạt:

 

“Đem sổ đến rồi?”

 

Ta lập tức thu lại vẻ si mê, ngồi ngay ngắn: 

 

“Mời Tạ đại nhân xem, đây là bản cuối trước hôn lễ. Sau khi thành thân, ngân quỹ chung, tài sản riêng, của hồi môn, chi tiêu của bộ phận ngầm của ngài, ta đều tách bạch rõ ràng, tuyệt không lẫn lộn, tuyệt không dây dưa.”

 

Hắn lật từng trang, dùng b.út son phê chú.

 

Ta ngồi đối diện, ngoài mặt xem sổ, ánh mắt lại suốt quá trình lén nhìn nghiêng mặt hắn, hàng mi, đường cằm.