Nguyện Tương Lai Không Có Anh

Chương 7



 

“Trên chiếc giá đỡ màn hình máy tính được bày biện chỉnh tề một bộ mô hình hộp mù.”

 

Và những chiếc hộp mù này đều được khoanh vòng tròn màu đỏ nổi bật.

 

Tôi nhíu mày xem một bức ảnh khác chụp bàn làm việc của Lương Vũ, của anh ta thì đơn giản hơn rất nhiều, thứ nổi bật nhất trên toàn bộ bàn làm việc chính là chiếc bàn phím mà anh ta đang sử dụng.

 

Chiếc bàn phím đó là do tôi mua cho anh ta, việc quanh năm suốt tháng phải gõ code khiến anh ta bị viêm bao gân ngón tay rất nghiêm trọng, tôi xót xa cho anh ta nên đã đặc biệt bỏ ra một số tiền lớn để đi mua chiếc bàn phím cơ tốt nhất.

 

Vẫn là sợ anh ta dùng không được thoải mái nên tự mình tìm tòi học hỏi cách lắp ráp để đổi cho anh ta loại switch nhẹ nhất.

 

Lúc này mới giúp anh ta mỗi khi gõ code được nhẹ nhàng, thoải mái hơn rất nhiều.

 

Chỉ là bây giờ trong bức ảnh này, thứ được khoanh tròn nổi bật nhất lại là một bộ mô hình hộp mù cũng được đặt ở ngay phía trước màn hình máy tính giống hệt như vậy.

 

Điều trùng hợp là những chiếc hộp mù này và những chiếc hộp mù trên bàn của Vu U U lại là một cặp đôi cp với nhau.

 

10

 

Tôi vừa thành thục lưu lại bức ảnh, vừa nhắn tin trả lời hai chữ, “Cảm ơn chị."

 

Sau đó bấm vào Taobao đăng nhập vào tài khoản Taobao của Lương Vũ.

 

Tôi nhớ bộ hộp mù này là do tôi nhìn trúng trước, lúc đó gửi cho anh ta xem bảo muốn mua một bộ để hai chúng tôi mỗi người giữ một nửa làm đồ đôi.

 

Anh ta lại chê bai nói với tôi là quá mức trẻ con, đặt trên bàn làm việc thì không phù hợp với khí chất của anh ta.

 

Bây giờ cùng với một người phụ nữ khác đặt thành đôi thành cặp như thế này thì lại không thấy trẻ con nữa rồi.

 

Quả nhiên trong lịch sử mua hàng Taobao của anh ta đã tìm thấy đơn hàng của bộ hộp mù hướng cp này, tôi lại chụp màn hình lại một lần nữa.

 

Tiện thể lướt xem tất cả các đơn hàng của anh ta.

 

Trước đây tôi chưa từng chú ý đến những thứ này, cho nên anh ta cũng chưa từng nghĩ đến chuyện phải xóa lịch sử mua hàng đi nhỉ!

 

Lướt xem qua một lượt, tôi phẫn nộ phát hiện ra bên trong có không ít những đơn hàng không nên tồn tại.

 

Thú bông LinaBell phiên bản giới hạn, máy massage cổ vai gáy màu hồng nhạt, kem dưỡng da tay L'Occitane, cùng với thỏi son Tom Ford 999.

 

Tôi đều chưa từng được nhìn thấy hiện vật bao giờ.

 

Chụp màn hình lại toàn bộ, sau đó quay trở lại bức ảnh chụp bàn làm việc của Vu U U vừa rồi, đã nhìn thấy con thú bông LinaBell đang được đặt ở góc bàn, cùng với tuýp kem dưỡng da tay đang dựng đứng ở ngay bên cạnh máy tính.

 

Từ nhỏ đến lớn tôi luôn là đứa con nhà người ta trong miệng của mọi người, học tập tốt, ngoại hình cũng được coi là xinh xắn, công việc cũng thuộc kiểu có thể tự hào khoe ra được.

 

Cho nên tôi hầu như chưa từng phải chịu đựng sự ấm ức, tức giận nào bao giờ.

 

Thế nhưng mấy ngày ngắn ngủi kể từ khi đến Thượng Hải, tôi sắp sửa biến bản thân mình thành một con rùa rụt cổ biết nhẫn nhục chịu đựng rồi.

 

Buổi chiều công việc nhẹ nhàng hơn rất nhiều, tôi bắt đầu sắp xếp, phân loại những bức ảnh và ảnh chụp màn hình mà mình đã lưu lại được.

 

Lúc tan làm quay trở về căn hộ của Lương Vũ, anh ta đã nấu xong xuôi các món cơm canh để đợi tôi rồi.

 

Có lẽ là phát hiện ra thái độ buổi sáng của mình không được tốt, vừa bước vào cửa đã nghe thấy anh ta đon đả hỏi han tôi có mệt không, ngày đầu tiên đi làm có quen không.

 

Tôi tùy ý đối phó vài câu, đặt túi xách xuống liền định đi thẳng vào trong phòng.

 

“Bảo bối?"

 

Lương Vũ vội vàng tiến lên bước tới chắn mất lối đi của tôi, anh ta đứng trước mặt tôi với nụ cười nở trên môi.

 

Nực cười là tôi vậy mà lại có thể nhìn ra một tia mùi vị của sự chiều chuộng, dung túng từ trong nụ cười của anh ta.

 

“Vẫn còn đang giận vì chuyện buổi sáng đấy à?"

 

“Được rồi mà, anh xin lỗi em, buổi sáng là anh không đúng."

 

“Anh không phải là muốn nổi giận với em đâu, chỉ là vì em không tin tưởng anh nên anh có chút đau lòng thôi."

 

Nghe xem, đây có phải là lời của con người nói ra không cơ chứ?

 

Xin lỗi một câu mà vẫn cứ phải ném cái nồi trách nhiệm lên trên người tôi cho bằng được.

 

Đúng là làm cho tôi được mở rộng tầm mắt.

 

Thấy tôi không nói lời nào, anh ta lại muốn đưa tay ra để nắm lấy tay tôi, lần này tôi không thể né tránh kịp, bị anh ta siết c.h.ặ.t vào trong lòng bàn tay.

 

“Bảo bối, anh thực sự biết lỗi rồi mà.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

Hơn nữa anh và U U thực sự chẳng có chuyện gì cả, chỉ là nhìn thấy cô ấy ở thời điểm hiện tại lại làm anh nhớ đến bản thân mình ngày trước khi phải một mình bươn chải ở Thượng Hải vất vả, không dễ dàng gì."

 

“Chính vì thế nên mới chăm sóc cô ấy nhiều hơn một chút, bởi vì bản thân từng bị ướt mưa, cho nên khi nhìn thấy người giống mình thì lại muốn che ô hộ cô ấy thôi."

 

Một lý do thật sự là vô cùng đường hoàng, hoa mỹ, anh ta có phải là đã quên mất rồi không, năm đó tôi cũng đã từng che ô cho anh ta đấy thôi.

 

Mà khi đó tôi cũng chỉ là một cô gái nhỏ mới bước chân ra ngoài xã hội, thắt lưng buộc bụng chắt bóp chi tiêu chỉ vì muốn gánh vác hộ anh ta khoản tiền thuê nhà đắt đỏ ở Thượng Hải.

 

“Không có gì đâu, chỉ là vừa mới thay đổi môi trường làm việc nên có chút chưa quen thôi, em hơi mệt."

 

Mệt mỏi lắc lắc đầu, cố gắng hết sức để bản thân trông có vẻ tự nhiên một chút.

 

“Em đi tắm rửa một cái trước đã, rồi nghỉ ngơi một lát có được không?"

 

Giọng nói của tôi rất khẽ, nghe có vẻ có chút không còn chút sức lực nào, ngược lại trông đúng là giống như đang bị mệt thật vậy.

 

Chỉ có điều... tôi là mệt mỏi ở trong tim.

 

Nghe thấy tôi nói bản thân vì chuyện đi làm nên bị mệt, Lương Vũ cuối cùng cũng buông tay tôi ra:

 

“Bảo bối vất vả rồi, nếu như thực sự quá mệt mỏi thì chúng ta không làm nữa, ông xã nuôi em."

 

Anh ta khẽ xoa xoa đỉnh đầu tôi, cố nhịn cảm giác buồn nôn, tôi lắc đầu:

 

“Không sao đâu ạ, chỉ là có chút chưa quen mà thôi."

 

Có lẽ là vì những năm qua tôi luôn luôn đặc biệt tin tưởng anh ta, chưa từng vì chuyện như thế này mà gây gổ với anh ta bao giờ.

 

Cho nên khi tôi nói là vì lý do công việc thì anh ta cũng tin sái cổ luôn.

 

Buổi tối lúc đi ngủ, anh ta muốn sấn lại gần nhưng lại bị tôi dùng cả tay lẫn chân đẩy ra:

 

“Nóng quá đi mất, anh đừng có dịch qua đây."

 

Trong giọng nói của tôi vẫn còn mang theo chút mệt mỏi, anh ta nghe thấy vậy thì đúng là không tiếp tục dịch về phía tôi nữa thật.

 

“Đúng rồi bảo bối, ngày mai anh phải đi công tác mấy ngày đấy."

 

Mắt anh ta dán c.h.ặ.t vào màn hình điện thoại, khóe miệng ngậm ý cười.

 

“Thế à?

 

Đi mấy ngày hả anh?"

 

“Khoảng hai ba ngày gì đó, cụ thể thì phải xem tiến độ công việc đã."

 

Tôi gật đầu một cái rồi giả vờ như quá mệt mỏi mà ngủ thiếp đi.

 

Đêm hôm đó tôi hầu như không ngủ mấy, cho đến khi xác định chắc chắn người bên cạnh hơi thở đã đều đặn, bình ổn, tôi mới từ từ mở mắt ra, thò tay xuống dưới gối lấy điện thoại của anh ta ra mở khóa.

 

Mục ghim lên đầu là WeChat của tôi, đoạn hội thoại ngày hôm qua giữa Vu U U và tôi đã không còn xuất hiện nữa rồi.

 

Xem ra là đã bị cô ta xóa đi mất rồi.

 

Lại bấm vào WeChat của Vu U U.

 

Vu U U:

 

“Cảm ơn sư phụ đã dẫn em đi công tác cùng nha."

 

Lương Vũ:

 

“Anh là sư phụ của em mà, dẫn em ra ngoài để mở mang tầm mắt, học hỏi thêm chút kiến thức là điều nên làm thôi."

 

Vu U U:

 

“Các người mới khác làm gì có được cái đãi ngộ này chứ, em là người mới đầu tiên trong toàn công ty được đi công tác cùng đấy ạ."

 

Sau đó gửi qua một biểu tượng cảm xúc hôn môi trái tim thật lớn.

 

Lương Vũ trả lời lại cô ta một biểu tượng cảm xúc xoa đầu.

 

Cặp đôi sư đồ này đúng là nực cười thật đấy.

 

Tôi nhíu mày bấm vào ứng dụng đặt vé tàu xe máy bay trong điện thoại của anh ta, bên trong quả nhiên có một thông tin đặt phòng.

 

Nực cười là... phòng đặt lại là phòng suite có hai phòng ngủ.