“Hai người này đi công tác mà lại đặt phòng suite?
Sao không dứt khoát đặt luôn một phòng giường đôi lớn cho rồi?”
Ngày hôm sau, Lương Vũ ngay từ sáng sớm tinh mơ đã tỏ ra vô cùng phấn khích, chắc là ngày hôm qua tự mình đã thu dọn xong xuôi hành lý rồi.
Ăn xong bữa sáng là anh ta vừa ngân nga hát vừa rời khỏi nhà.
Cái thứ tồi tệ này, từ đầu đến cuối chưa từng nghĩ đến chuyện đưa tôi đi làm, chỉ sợ là tâm trí đã sớm bay đến bên cạnh cô đồ đệ nhỏ của anh ta mất rồi.
Khoảng thời gian hai ba ngày là quá đủ để tôi làm được rất nhiều việc rồi, cũng đỡ cho tôi ngày nào cũng phải nhìn thấy cái bản mặt của con người đó làm cho trong lòng buồn nôn, ghê tởm.
Tranh thủ hai ngày Lương Vũ đi công tác, tôi đã tìm được một căn hộ ở ngay gần công ty, xách vali vào là có thể ở ngay được, rất tiện lợi.
Vốn dĩ lúc đến Thượng Hải tôi cũng chỉ mang theo một chiếc vali hành lý cho nên việc dọn dẹp đồ đạc là vô cùng nhanh ch.óng.
Đương nhiên tôi không hề tranh thủ lúc anh ta đi công tác để dọn đi mất, tôi từ trước đến nay chưa bao giờ là người thực sự biết nín nhịn chịu nhục cả.
Cho nên ngay cả khi có dọn đi chăng nữa, tôi cũng sẽ đường đường chính chính dọn đi ngay trước mặt anh ta.
Công việc ở công ty xử lý rất đơn giản, cộng thêm việc được cấp trên vô cùng trọng dụng.
Ngay cả khi mới nhận việc, các đồng nghiệp cũng đối xử với tôi rất tôn trọng, không hề vứt những công việc không cần thiết lên trên người một người mới như tôi.
Điều này giúp tôi có thêm nhiều thời gian hơn để xử lý việc tư của cá nhân.
Chúc Ngữ lại tổng hợp thêm một số lỗi sai trong công việc mà Vu U U đã làm sai trong mấy tháng qua, những dự án bị cô ta làm mất, cùng với một số thao tác vi phạm quy định mà Lương Vũ đã làm để giúp cô ta dọn dẹp đống chiến trường bừa bộn.
Vốn dĩ đều là những chuyện nhỏ nhặt, nhưng tôi tin rằng những thứ này khi được gom hết tất cả lại một chỗ với nhau thì chắc chắn sẽ tạo ra những hiệu quả hoàn toàn khác biệt.
Lương Vũ vốn dĩ nói là đi công tác hai ba ngày, nhưng đến chiều ngày thứ Sáu đột nhiên lại báo cho tôi biết là bên phía đối tác bên kia vẫn còn một chút chuyện cần anh ta phải ở lại tăng ca xử lý.
Cho nên phải đợi đến sáng ngày Chủ nhật mới có thể quay trở về được.
“Bảo bối, anh xin lỗi nhé, ngày cuối tuần đầu tiên kể từ khi em qua đây mà anh lại không thể ở bên cạnh cùng em trải qua được."
Giọng điệu của Lương Vũ mang theo chút áy náy, nhưng lọt vào tai tôi thì lại có chút buồn nôn, tởm lợm.
Tôi đè nén cơn giận, thản nhiên nói:
“Không sao đâu ạ, công việc của anh là quan trọng nhất mà."
“Cảm ơn sự thấu hiểu của bảo bối nhé, em là tốt nhất trên đời luôn."
Cúp điện thoại xong, tôi lôi chiếc máy tính bảng của anh ta ở nhà ra, trên đó có tài khoản đặt phòng du lịch đang đăng nhập của anh ta.
Quả nhiên đã phát hiện ra một thông tin đặt phòng khác, là khách sạn nằm bên trong một khu danh lam thắng cảnh vô cùng nổi tiếng, lần này phòng bọn họ đặt là phòng giường đôi lớn.
Cho nên...
đàn ông mà, làm sao có thể kinh qua nổi sự cám dỗ, quyến rũ chứ?
Trước đó thì còn mở mồm ra là em mãi mãi là đồ đệ ngoan của anh, bây giờ đồ đệ liền biến chất luôn rồi đấy phỏng?
Ngay tối hôm đó, tôi đã nhìn thấy bức ảnh chụp chung hai người đang nắm tay nhau trên vòng bạn bè của Vu U U, tôi chụp màn hình bức ảnh chung đó lại rồi gửi cho Chúc Ngữ hỏi chị ấy xem có nhìn thấy không.
Chúc Ngữ:
“Không nhìn thấy đâu em, loại ảnh như thế này thời điểm hiện tại cô ta không dám để người trong công ty nhìn thấy đâu.
Trước đây công ty không ai biết đến sự tồn tại của em cả, hai người bọn họ ở công ty cứ như hình với bóng ấy, mọi người thường xuyên trêu đùa hai người bọn họ.
Kể từ sau lần trước em xuất hiện, hai người bọn họ đã biết tém tém lại hơn rất nhiều rồi."
Tôi cười khẽ một tiếng nhắn tin trả lời, “Cái em cần chính là cái hiệu quả này đấy ạ, nếu không thì ngày hôm đó em cũng chẳng thèm đến để tạo ra cuộc chạm trán tình cờ với mọi người làm gì."
“Em gái, vẫn là em cao tay thật đấy." (Phía sau đi kèm biểu tượng cảm xúc kinh ngạc)
Lần trước tôi đặc biệt bám theo đến bữa tiệc liên hoan của bọn họ chính là hy vọng để cho những người ở công ty bọn họ biết đến sự tồn tại của tôi, biết được Lương Vũ là người đã có bạn gái rồi, mà cô nàng Vu U U này cũng là người biết rõ sự tình.
Buổi tối, tôi ngồi ở phòng khách xem phim, cái cảm giác yên tĩnh như thế này khiến tôi vô cùng tận hưởng.
Tôi thích những buổi tối yên tĩnh được ngồi xem phim trong căn phòng lờ mờ tối, trước đây tôi thích rúc vào trong lòng của Lương Vũ để xem, xem đến đoạn vui vẻ liền ngẩng đầu lên hôn vào cằm của anh ta.
Sau đó anh ta sẽ giữ lấy đầu tôi rồi hôn đáp trả lại tôi.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Mà hiện tại, một mình tôi rúc trên ghế sofa xem phim cũng chẳng cảm thấy có gì gọi là tiếc nuối cả, ngược lại còn có thể nhìn ra được những chi tiết, góc khuất mà trước đây bản thân từng bỏ sót.
Tin nhắn của Lương Vũ chính là được gửi tới vào đúng thời điểm này.
Đương nhiên người gửi tin nhắn không phải là Lương Vũ, mà chính là Vu U U.
Đầu tiên cô ta gửi qua một bức ảnh chụp chung hai người đang áp mặt vào nhau ngồi trên chiếc giường của khách sạn.
Sau đó lại gửi thêm một bức ảnh chụp vách kính mờ của phòng tắm khách sạn, xuyên qua lớp kính mờ đang nghi ngút hơi nước nóng kia vẫn còn có thể nhìn thấy rõ ràng những đường cong cơ thể cường tráng, hoàn hảo của người đàn ông đang tắm ở bên trong.
11
“Sư nương, sư phụ đang tắm đấy ạ.
Dáng người của anh ấy đẹp thật đấy, hi hi."
Giọng điệu vô cùng đê tiện, đúng là khiến người ta thấy buồn nôn, tởm lợm.
Nếu là ở thời điểm trước khi nhận được những tin nhắn như thế này, tôi sẽ vô cùng phẫn nộ, thậm chí có khả năng sẽ phát điên phát cuồng lên mất.
Nhưng hiện tại...
“Xem ra, cô đúng là ngốc thật đấy."
“Cảm ơn cô nhé, đồ ngu xuẩn."
Sau khi chụp màn hình tin nhắn cô ta gửi tới, lưu lại bức ảnh xong xuôi, tôi đã nhắn tin trả lời cô ta hai câu như vậy.
Tôi không biết sắc mặt của cô ta lúc này ra sao, nhưng bản thân tôi thì lại cảm thấy vô cùng sảng khoái, hả dạ.
Tắt màn hình điện thoại đi, tôi tiếp tục xem bộ phim của mình, giống như những tin nhắn vừa rồi hoàn toàn chẳng mảy may gây ra bất kỳ ảnh hưởng nào đối với tôi vậy.
Ngày thứ Bảy, một mình tôi ở nhà mở bản PPT trong máy tính xách tay ra.
Sắp xếp, tổng hợp lại một chút những thành quả thu hoạch được trong những ngày qua của mình, tra nam tra nữ gộp lại thì đều phải trả một cái giá thật đắt mới được.
Sáng ngày Chủ nhật khi Lương Vũ quay trở về, phía sau anh ta còn dắt theo cô đồ đệ nhỏ của anh ta nữa.
Cô đồ đệ nhỏ khóe mắt hơi ửng hồng, trông vẻ mặt có chút ủy khuất, đáng thương tội nghiệp.
Khi nhìn thấy tôi thì cô ta cũng tỏ ra có chút sợ hãi mà nép nép vào phía sau lưng của Lương Vũ.
Tôi nhướng mày nhìn về phía hai người bọn họ:
“Thế này là có ý gì đây?"
Lương Vũ có chút ngượng ngùng khẽ hắng giọng một tiếng rồi nói:
“Hai ngày chúng anh đi công tác vừa rồi, U U lúc đi ra khỏi nhà quên không khóa vòi nước, nhà cửa bị ngập lụt hết cả rồi không có cách nào ở được nữa."
Anh ta lén lút liếc nhìn tôi một cái để chú ý sắc mặt của tôi, thấy tôi không lập tức đanh mặt lại liền nói tiếp vài câu:
“Căn hộ này của chúng ta chẳng phải là vẫn còn trống một phòng dành cho khách đó sao?
Anh định bụng cho cô ấy qua đây ở tạm hai ngày trước đã."
“Ở nhờ á?"
Lương Vũ gật gật đầu:
“Cô bé ấy một mình bươn chải không dễ dàng gì, chỗ thuê nhà điều kiện môi trường cũng không tốt, bây giờ lại chẳng có nơi nào để đi nữa rồi."
“Sư nương, em thực sự là không còn nơi nào để đi nữa rồi ạ."
Giọng nói của Vu U U mềm mỏng, nũng nịu lọt vào tai khiến tôi nổi hết cả da gà da vịt lên, vô cùng khó chịu.
Thấy tôi không lên tiếng nói năng gì, cô ta khẽ giật giật vạt áo của Lương Vũ, lại hơi dựa dựa người vào trên người của Lương Vũ:
“Sư phụ, nếu như sư nương đã không bằng lòng vậy thì em đi về là được rồi ạ, giường ở nhà mặc dù bị ướt sũng rồi nhưng vẫn có thể miễn cưỡng..."
“Không được, chỗ đó của em anh xem qua rồi, hoàn toàn không thể ở nổi người đâu."
Lương Vũ mạnh mẽ ngắt lời cô ta, ánh mắt nhìn về phía tôi mang theo chút trách móc.
Hoàn toàn không hề chú ý thấy cô đồ đệ nhỏ dịu dàng, nũng nịu ở bên cạnh đang hướng về phía tôi nở một nụ cười đầy sự khiêu khích.