Nguyệt Rơi Thềm Cũ

Chương 1: 1



Cứu được một vị tướng quân rơi xuống vách đá, hắn nhìn ta, giọng trầm hỏi: muốn báo đáp điều gì?

 

Ta chỉ mỉm cười đáp: không cần vàng bạc châu báu, chỉ mong có một đứa con.

 

Nhìn dáng người hắn rắn rỏi, khỏe mạnh, ta thầm nghĩ, chi bằng mượn thân thể hắn làm chút việc chính đáng.

 

Hắn nghe xong, cho rằng ta phóng đãng, mặt biến sắc, tức giận quay bước bỏ đi.

 

Chẳng mấy lâu sau, hắn gửi đến một thiếu niên. Tuy trí lực còn non nớt, dung mạo lại đẹp đến mức khác thường, khiến người ta không thể rời mắt.

 

Ta chỉ coi đó là lễ vật báo ân, nửa dụ dỗ nửa ép buộc, đè người ta xuống, để chuyện phải xảy ra.

 

Nửa năm trôi qua, tướng quân dẫn đại quân trở về. Khi đối diện thiếu niên trước mặt, hắn cúi đầu lạy: "Thần, cung nghênh tân hoàng đăng cơ."

 

Quay đầu lại, nhìn thấy bụng ta hơi nhô lên, sắc mặt hắn ngay lập tức đen như đáy nồi.

 

Hắn thốt lên: "Ta bảo nàng coi hắn như con trai, nàng... lại cùng hắn tạo ra con trai luôn rồi sao?"

 

---

 

Cùng mẫu thân, ta lên núi cúng tế cho phu quân đã khuất, lại gặp một nam nhân rơi xuống vách núi.

 

Cứ vài hôm, lại có người rơi xuống cạnh mộ tiền phu. Thật là xui xẻo không thể tả.

 

Ta vừa mới gả tới nhà chồng, chưa kịp động phòng thì phu quân đã ra đi sớm.

 

Đời này, hắn không gây phiền phức cho ta, tất nhiên ta cũng không thể để người khác làm hại hắn.

 

Mẫu thân và ta định kéo gã nam nhân ra xa, kẻo ồn ào đến nơi yên nghỉ của người đã khuất.

 

Mẫu thân nắm tay hắn, sắc mặt thay đổi, bà vẫy tay bảo: "Con lại sờ thử xem."

 

Ta thầm nghĩ, liệu làm thế có tiện không nhỉ… toàn cơ bắp cứng rắn cả.

 

Ấn tay vào đùi, cứng như đá tảng.

 

Mẫu thân nhướng mày: "Lật mặt hắn lên xem thử..."

 

Dùng hết sức lực, cuối cùng cũng lật được người ấy lại. Ngũ quan sắc nét như được chạm khắc tinh xảo, làn da màu lúa mạch, còn một vết sẹo nhạt bên má trái.

 

Dẫu hắn đang hôn mê, hơi thở phong trần của nam nhân vẫn cuốn vào mặt, khiến người ta rạo rực.

 

Mẫu thân lập tức đổi ý: "Đưa về chữa trị đi, biết đâu còn dùng được!"

 

Gã nam nhân trạc hai mươi bảy, hai mươi tám, mẫu thân vừa tròn bốn mươi mốt.

 

Mẫu thân mặn mà, gia sản kếch xù, nam nhân khỏe mạnh cường tráng, quả thật là một cặp trời sinh.

 

Người nam nhân chỉ còn thoi thóp. May mà phụ thân của phu quân đoản mệnh và phu quân quá cố để lại không ít của cải.

 

Dược liệu quý, t.h.u.ố.c bổ được dùng như cơm bữa. Mẫu thân sai người chăm sóc kỹ lưỡng, sau năm ngày, hắn cũng bắt đầu hồi tỉnh.

 

Chuyện này khiến gã cảm động đến rơi lệ cũng không có gì lạ.

 

Nào ngờ mẫu thân bỗng giật trâm cài, vò rối tóc ta, bôi bột đen dưới mắt giả làm quầng thâm, rồi chốt hạ: "Lên đi!"

 

Dạ?

 

“Chẳng phải người muốn tìm một nam nhân hay sao?”

 

Mẫu thân liếc ta, giọng nghiêm nghị: “Con nói bậy bạ gì thế?”

 

“Tuổi này của ta, dù có cùng hắn một đêm cũng không thể sinh con được đâu.”

 

“Đừng lãng phí mầm giống tốt thế này.”

 

“Người này là gia tộc chọn cho con đấy.” Bà ân cần nói, “Để gia đình được yên ổn, con nhất định phải có một đứa con.”

 

Phụ thân và phu quân lần lượt qua đời, may nhờ mẫu thân tháo vát chu toàn mọi việc.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

 

Chỉ là một nhà hai góa phụ, tộc nhân trong họ khó tránh khỏi chuyện dòm ngó.

 

Người nào cũng muốn con cháu mình thừa kế, để ta có thể làm mẫu thân mà không phải sinh nở.

 

Gần đây vì chuyện này, họ đã nhiều lần đến tận cửa ép buộc.

 

Mẫu thân nhắn nhủ: “Người ngoài sao bằng chính con mình đẻ ra được?”

 

“Mộng Chước, mẫu thân đã giúp con đến thế này rồi, con cũng giúp mẫu thân một tay đi.”

 

Nói đoạn, bà đặt tay ta lên mu bàn tay người nam nhân ấy.

 

Người nam nhân tốt thế này, mẫu thân không hề giấu giếm.

 

Mẫu thân!

 

Từ nay về sau, mẫu thân chính là sinh mẫu của con!

 

Đúng lúc này, người nam nhân mở mắt nhìn ta.

 

Ta rùng mình một cái.

 

Đôi mắt sắc bén sâu thẳm, như thể có thể b.ắ.n ra mũi tên thẳng vào tim người.

 

Một mũi tên trúng tim ta, khiến tim như bị siết c.h.ặ.t.

 

Thấy ta ăn mặc xộc xệch, ánh mắt sắc sảo của hắn dịu lại, giọng khàn khàn hỏi: “Là cô nương cứu ta sao?”

 

Tuấn mỹ dáng người đã tuyệt, giọng lại còn vang nghe dễ chịu!

 

Ta nắm c.h.ặ.t t.a.y hắn: “Đúng vậy, chính là ta!”

 

“Công t.ử cuối cùng cũng tỉnh, mấy ngày qua ta đêm không chợp mắt, chỉ sợ công t.ử…”

 

Mẫu thân lén giơ ngón tay cái với ta, phối hợp diễn kịch: “Mộng Chước nhà ta mấy ngày nay không ngủ được giấc nào cả.”

 

Cố Nghi hỏi: “Xin hỏi vị này là…”

 

Mẫu thân vẫn nở nụ cười: “Ta là mẫu thân con bé.”

 

Người nam nhân nhìn chằm chằm ta, đột nhiên đưa tay quệt nhẹ vào khóe mắt ta.

 

Đầu ngón tay lập tức dính bẩn đen sì.

 

Hắn cố nén nụ cười nơi khóe môi: “Tại hạ Cố Nghi xin đa tạ cô nương.”

 

“Ơn cứu mạng, không biết lấy gì báo đáp…”

 

Hử?

 

Sao lại khác với kịch bản nhỉ?

 

May mà mẫu thân rất khéo phối hợp, bà cười tủm tỉm: “Sao lại không báo đáp được chứ?”

 

“Cố công t.ử lấy thân báo đáp là đủ rồi!”

 

---

 

Ta cũng được coi là góa phụ nổi tiếng xinh đẹp trong vòng mười dặm quanh đây.

 

Tuổi trẻ xinh đẹp, gia cảnh giàu sang, lại còn là ân nhân cứu mạng của hắn.

 

Theo lẽ thường, hẳn hắn phải vừa ngạc nhiên vừa mừng rỡ, nửa từ chối nửa thuận theo mới đúng.

 

Ấy vậy mà Cố Nghi lúc này lại khẽ cau mày, giọng trầm trầm: “Ta ở nhà đã có thê t.ử, cô nương lại là ân nhân cứu mạng của ta, nếu để nàng làm thiếp thì thật quá ủy khuất cho nàng rồi.”

 

“Thê t.ử của ta cũng rất tốt, tuyệt đối không có lý do gì phải hưu thê, cô nương có muốn gì khác không?”