Cứu được một vị tướng quân rơi xuống vách đá, hắn nhìn ta, giọng trầm hỏi: muốn báo đáp điều gì?
Ta chỉ mỉm cười đáp: không cần vàng bạc châu báu, chỉ mong có một đứa con.
Nhìn dáng người hắn rắn rỏi, khỏe mạnh, ta thầm nghĩ, chi bằng mượn thân thể hắn làm chút việc chính đáng.
Hắn nghe xong, cho rằng ta phóng đãng, mặt biến sắc, tức giận quay bước bỏ đi.
Chẳng mấy lâu sau, hắn gửi đến một thiếu niên. Tuy trí lực còn non nớt, dung mạo lại đẹp đến mức khác thường, khiến người ta không thể rời mắt.
Ta chỉ coi đó là lễ vật báo ân, nửa dụ dỗ nửa ép buộc, đè người ta xuống, để chuyện phải xảy ra.
Nửa năm trôi qua, tướng quân dẫn đại quân trở về. Khi đối diện thiếu niên trước mặt, hắn cúi đầu lạy: "Thần, cung nghênh tân hoàng đăng cơ."
Quay đầu lại, nhìn thấy bụng ta hơi nhô lên, sắc mặt hắn ngay lập tức đen như đáy nồi.
Hắn thốt lên: "Ta bảo nàng coi hắn như con trai, nàng... lại cùng hắn tạo ra con trai luôn rồi sao?"