Sắc mặt Ngô đại nhân thay đổi hẳn, vội vã gọi thủ hạ rời đi nhanh ch.óng.
Trương huyện thừa đi tụt lại phía sau vài bước, nắm tay ta, thấp giọng: “Triệu nương t.ử, cửa nhà quả phụ thị phi nhiều lắm! Nàng nên sớm tìm chỗ dựa thì tốt hơn. Lời ta nói trước đây về việc muốn rước nàng về làm thiếp, nàng hãy suy nghĩ kỹ lại. Y phục đẹp thế này, mặc mà không ai thưởng thức thì đáng tiếc lắm.”
…
Ai bảo không phải chứ, có những kẻ đúng là mù mắt.
Đảm bảo đám người đó đã đi hết, ta mới mở lại cửa mật thất.
Vậy mà chờ mãi chẳng thấy ai bước ra.
Tĩnh ca ca đã dặn dò: những mật thất trong nhà phải thông gió định kỳ, nếu không đến lúc sử dụng rất dễ bị ngộp c.h.ế.t.
Thế nhưng sau khi chàng đi, ta sống những ngày thoải mái quá, nên hoàn toàn quên bẵng chuyện này.
Cố Nghi không xảy ra chuyện gì sao?
Ta vừa vội thông gió, vừa ghé vào cửa thấp giọng gọi: “Cố công t.ử, Cố Nghi. Ngươi còn sống không?”
Gọi mấy tiếng không có hồi âm, ta xách đèn nhấc chân xuống hầm.
Vừa bước xuống hai bậc, một bàn tay mạnh mẽ, rắn chắc bất ngờ vòng qua eo ta, lôi mạnh xuống.
Chân đèn trong tay đổ nhào, nến vụt tắt.
Trong bóng tối, cơ thể ta dán c.h.ặ.t vào người nam nhân đó.
Hơi thở dồn dập của hắn phả lên cổ ta, truyền qua từng đợt rung động của cơ thể.
Ta không nhìn rõ mặt hắn, nỗi sợ hãi bóng tối khiến ta vô thức nắm c.h.ặ.t hắn.
Đường nét trên cánh tay hắn rắn chắc, mạnh mẽ như đôi gọng kìm khổng lồ, siết c.h.ặ.t lấy ta.
Hắn ôm ta vào lòng, thân thể chúng ta gần như không còn khoảng cách.
“Cố công t.ử…”
Có lẽ vì không ánh sáng, giọng ta mang theo sự dính dấp của đêm tối.
“Ừ!” Hắn khẽ đáp, bàn tay đầy vết chai sần từ lưng ta chậm rãi trượt xuống, áp vào eo.
Tựa như một ngọn lửa bùng lên trong cơ thể ta.
“Cố Nghi…” Ngón tay ta khẽ đặt lên môi hắn, cổ họng hơi khô khốc, “Bây giờ ngươi đã sẵn lòng giúp ta sinh một đứa con chưa?”
---
Đôi môi hắn đẩy ngón tay ta ra, lần theo đó mà áp lên môi ta.
Hơi đắng.
Là vị t.h.u.ố.c hắn vừa mới uống.
Tay ta trượt xuống dưới, chạm vào eo hắn.
Ở đó vẫn còn chút dính dấp, vết thương của hắn vẫn đang rỉ m.á.u.
Trong đầu ta như có hai kẻ tí hon đang đ.á.n.h nhau.
Một tên bảo: “Mặc kệ ba bảy hai mươi mốt, nhân lúc hắn bệnh, phải tận dụng cho bằng được! Lấy được con của hắn trước đã rồi tính sau.”
Tên kia lại bảo: “Hắn vốn đã bị trọng thương, giờ vết thương lại nứt ra, nếu vận động mạnh mà c.h.ế.t thì sao?”
“Thế thì để ta chủ động!”
“Thế cũng không thể lấy mạng người ta được!”
…
Chẳng ai thuyết phục được ai.
Trong lúc giằng co, Cố Nghi dùng hai tay đỡ lấy eo ta, đẩy ta vào vách tường.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Ta chỉ còn cách vòng tay ôm cổ, quặp chân vào eo hắn để giữ thăng bằng.
Khoảnh khắc sắp thành công, ta ghé vào tai hắn, thấp giọng hỏi: “Cố Nghi, ta là ai?”
“A Lan.”
Á á á!
Trong lòng ta như có hàng vạn con thỏ gào thét!
Tĩnh ca ca đã dặn, vào nơi địa đạo lâu ngày không thông gió, có thể bị ngộ độc dẫn tới ảo giác.
Quả nhiên là vậy.
Thái độ trước sau khác biệt thế này, chắc chắn là hắn nhận nhầm người rồi.
C.h.ế.t tiệt thật!
Ta nghiến răng, giáng một cú mạnh vào sau gáy hắn.
Hắn mềm nhũn ra như sợi mì luộc. Người thì mềm rồi, nhưng vài chỗ vẫn còn cứng.
Suýt chút nữa làm ta vấp ngã.
Ta tức giận đá hắn một cái cho hả giận: “C.h.ế.t đi, c.h.ế.t đi, c.h.ế.t đi!”
Ta đầy oán hận trèo từ dưới hầm lên.
Mẫu thân đợi ở cửa động, ngạc nhiên hỏi: “Sao nhanh vậy?”
Nghe ta kể lại đầu đuôi, mẫu thân thở dài: “Con vẫn chưa đủ quyết đoán, ta dạy con thế nào? Phải nhân lúc hắn bệnh, lấy mạng hắn luôn! Nếu hắn không may qua đời, con m.a.n.g t.h.a.i con của hắn, đó là để lại hậu duệ cho hắn, việc tốt thế còn gì bằng.”
“Dễ vậy thì người tự đi mà làm!”
Mẫu thân chột dạ xoa xoa mũi: “Ta không được, vẫn là con đi, con đi đi…”
“Chưa vội, chưa vội đâu. Hôm nay con lại mạo hiểm cứu hắn thêm một lần nữa. Tim hắn dù là đá tảng đi chăng nữa, lần này cũng nên bị con làm tan chảy rồi.”
Nhưng ông trời chẳng cho ta nhiều thời gian.
Sáng sớm hôm sau, người trong tộc đã tìm đến cửa.
Tộc trưởng dẫn theo mười đứa trẻ trai, đủ mọi lứa tuổi, từ hơn hai tuổi đến mười hai.
Ông ta dùng giọng uy nghiêm: “Lần trước ngươi nói không nỡ để tam thúc phải ly biệt cốt nhục, lại bảo không có duyên với đứa bé đó. Lần này chúng ta đã tìm cho ngươi mười đứa trẻ trong tộc. Lần này chắc hẳn ngươi cũng chọn được một đứa vừa ý rồi chứ? Chúng ta cũng chỉ vì muốn tốt cho các ngươi, nghe nói đêm qua quan phủ đã cho người lục soát nhà các ngươi suốt một đêm. Suy cho cùng vẫn là do trong nhà không có nam đinh, thiếu cột trụ, nên thấy hai nữ nhân góa bụa các ngươi mới dám ngang ngược không kiêng nể gì…”
---
Đám trẻ đồng loạt quỳ xuống, ngẩng đầu lên, tiếng kêu vang giòn giã:
“Mẫu thân!”
Nhìn cứ như mười con đ*a đang vươn cổ, chực hút lấy ta, gặm nhấm xương tủy.
Ta đè nén sự chán ghét và sợ hãi, lạnh lùng quét mắt qua từng đứa một, rồi nhìn cả những “con đỉa lớn” phía sau, ánh mắt rực lửa.
Ta lạnh lùng nói: “Chẳng có đứa nào vừa mắt cả.”
Những lời buộc tội giận dữ lập tức nhấn chìm ta.
“Tĩnh nhi là đứa trẻ tốt như vậy, sao ngươi lại nhẫn tâm để nó không có người nối dõi?”
“Không có con cái, đến dịp lễ tết chẳng còn ai tế bái hương hỏa cho nó.”
“Ngươi vốn chỉ là hạng ăn mày, nếu không phải Tĩnh nhi kiên quyết cưới ngươi, liệu ngươi có được ngày lành thế này không? Thật sự tưởng mình cao sang lắm sao?”
…
Tộc trưởng đập mạnh tay xuống bàn.