Nguyệt Rơi Thềm Cũ

Chương 6



Lão tộc trưởng vốn vẫn lên mặt với ta và mẫu thân giờ đây trông như con ch.ó rũ rượi, đi tập tễnh, thở không ra hơi.

 

Thảm hại đến mức không thể tả.

 

Ta và mẫu thân bước lên, định hành lễ với hai vị phụ mẫu quan.

 

Tri phủ và huyện thái gia vội vã, mỗi người một bên đỡ chúng ta dậy, gương mặt tươi cười rạng rỡ.

 

“Không dám, không dám.”

 

“Chúng ta sao dám nhận lễ của phu nhân!”

 

Vương Tri phủ dáng người đẫy đà, hớn hở nói: “Việc đại sự cả đời của Cố đại nhân sao có thể làm qua loa được.”

 

Ông ta nhìn về phía mẫu thân: “Hỷ sự lớn thế này, phu nhân không định bày tiệc vài bàn sao?”

 

Mẫu thân khéo léo đáp lời: “Đó là điều đương nhiên. Ta cũng đang định hỏi xem các vị đại nhân có tiện ghé qua không!”

 

“Có, tất nhiên là có!” Vương Tri phủ cười tủm tỉm, ánh mắt lấp lánh nhìn ta và Cố Nghi. “Tối nay, bản quan sẽ thay mặt chủ trì hôn lễ, đưa hai người vào động phòng!”

 

Ta thấy Cố Nghi lườm Vương Tri phủ một cái cháy mặt.

 

Thế nhưng ông ta coi như không thấy.

 

Việc tổ chức lại hôn lễ với ta mà nói tất nhiên có lợi.

 

Như vậy, đám người trong tộc sẽ chẳng còn cớ ép ta và mẫu thân phải nhận con hay cưới rể nữa.

 

Thời gian tuy gấp rút, nhưng mẫu thân đã vung tay chi đậm, khiến không khí náo nhiệt vô cùng.

 

Cả huyện thành đều biết đến hỷ sự này, người đến xem đông đến mức suýt đạp đổ cả ngưỡng cửa.

 

Sau khi đêm xuống, Vương Tri phủ đích thân đẩy ta và Cố Nghi vào tân phòng.

 

“Đêm xuân một khắc đáng ngàn vàng, Cố đại nhân phải biết trân trọng nhé!”

 

Cánh cửa phòng “bình” một tiếng đã đóng c.h.ặ.t.

 

Tiếng ồn ào bên ngoài dần xa.

 

Cố Nghi bước tới, lật khăn hỷ của ta ra.

 

Hắn bị chuốc không ít rượu, gương mặt đỏ bừng, bớt đi vẻ lạnh lùng vốn có, trông lại hơi người hơn.

 

Hắn ngồi xuống bên cạnh ta, yết hầu khẽ chuyển động: “Chuyện hôm nay chỉ là làm kịch cho họ xem thôi, nàng đừng nghĩ nhiều…”

 

---

 

Ta vươn tay giật phăng chiếc phượng quan nặng trịch trên đầu xuống.

 

Cười khẩy: “Sao thế, Cố đại nhân sợ bị ta bám lấy à?”

 

“Cố đại nhân và Vương Tri phủ vốn quen biết cũ, chức vị của ngài cũng chẳng thấp kém gì.”

 

Ta dùng lực giật mạnh phượng quan, làm đứt cả một lọn tóc. “Đã có chỗ khác để đi, sao cứ ở lì Triệu gia mãi thế?”

 

“Là muốn xem trò cười của hai mẹ con chúng ta sao?”

 

“Ta không có!”

 

Hắn ôn tồn giải thích: “Ta có nỗi khổ riêng, mong nàng thông cảm. Nàng đã cứu mạng ta hai lần, ta vô cùng biết ơn, tuyệt đối không có ý mạo phạm.”

 

Hắn chân thành như vậy, ngược lại khiến ta trở thành kẻ vô lý.

 

“Xin lỗi, đêm nay nến đỏ cháy rực, ta lại nhớ đến phu quân quá cố.”

 

---

 

Từ nhỏ ta đã xinh đẹp.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

 

Các tỷ muội đều bị cha mê c.ờ b.ạ.c lần lượt bán đi, chỉ có ta được giữ lại.

 

Chẳng phải vì ông thương ta hơn.

 

Chỉ là con gái đến tuổi trổ mã mới bán được giá tốt.

 

Ông ta định bán ta với giá năm mươi lượng bạc vào Vạn Phương lâu.

 

Ta thề c.h.ế.t không theo, nhân lúc ông ta không để ý liền đ.á.n.h ngất rồi bỏ trốn.

 

Trong lúc thoi thóp, Tĩnh ca ca nhặt ta về, làm giấy tờ thân phận mới, dạy ta học chữ, bất chấp phản đối của người trong tộc để kiên quyết cưới ta làm thê, trở thành người thê t.ử duy nhất.

 

Chàng ấy đã cho ta một hôn lễ đàng hoàng.

 

Thế nhưng trong đêm tân hôn, chàng lại không hề chạm vào ta.

 

Chàng ôm c.h.ặ.t ta, nói: “Ta biết ở thế giới này, trinh tiết của nữ t.ử rất quan trọng. Ta không thuộc nơi này, sắp phải đi, không muốn cướp đi lần đầu tiên của nàng. Mộng Chước, đừng khóc.”

 

“Ta không có c.h.ế.t đâu, ta sẽ tiếp tục yêu nàng ở một thế giới khác. Ngoài là người yêu, chúng ta còn mãi mãi là gia đình của nhau.”

 

Lẽ ra không nên nhớ đến chàng ấy mới phải.

 

Ta nhìn mình trong gương đồng, nước mắt lăn dài: “Ta sai rồi, lúc đó lẽ ra ta nên cưỡng ép chàng ấy mới đúng.”

 

“Nếu có thể có với chàng ấy một đứa con thì tốt biết bao!”

 

Cố Nghi lộ vẻ phức tạp: “Nếu nàng đã yêu hắn ta như vậy, sao còn có thể… đối với ta như thế?”

 

“Thì sao chứ?”

 

Ta nhướng mày nhìn hắn: “Cố đại nhân nghĩ rằng ta nên thủ tiết cả đời vì chàng ấy mới xứng đáng với tình yêu này sao?”

 



 

“Chìm đắm trong cái c.h.ế.t của quá khứ, mãi không thoát ra được, như thế người đã khuất liệu có vui không?”

 

“Chàng ấy có bao nhiêu cơ hội để có được ta mà vẫn nhẫn nhịn, là vì cái gì?”

 

Ta nhìn chằm chằm vào Cố Nghi.

 

Hắn tránh ánh mắt, không dám nhìn thẳng vào ta.

 

“Chàng ấy hy vọng ta vẫn có thể gặp được người đối xử chân thành với mình.”

 

“Sống vui vẻ theo cách chàng ấy mong đợi, bước những bước dài về phía trước, đón nhận người mới, tình cảm mới, thì có gì sai?”

 

“Hay là trong lòng Cố đại nhân, nữ nhân mất tướng công thì phải sống cả đời bên tấm biển tiết hạnh đó?”

 

Biểu cảm của Cố Nghi vô cùng phức tạp. Giống như vừa nhớ ra điều gì, lại như vừa trút bỏ được gánh nặng.

 

Trong đôi mắt kiên định của hắn cũng lấp lánh hơi nước, giọng khàn đặc: “Nàng nói đúng! Chúng ta không nên đắm chìm trong quá khứ nữa.”

 

“Tiếp nhận người mới, không có nghĩa là phản bội quá khứ, họ vẫn luôn ở trong lòng chúng ta.”

 

Hắn bước tới hai bước, ôm lấy ta, giọng điệu quyến luyến: “Mộng Nương, trước kia là ta sai rồi.”

 

“Hôm nay đã là đêm tân hôn của chúng ta rồi mà…”

 

---

 

Ta vươn tay đặt lên n.g.ự.c hắn, ngăn cản hắn tiến gần hơn.

 

“Cố đại nhân, vừa rồi ngài còn nói đây chỉ là màn kịch, sao bây giờ đã muốn cùng ta triền miên rồi?”

 

“Ta là không đủ trẻ hay không đủ đẹp, mà phải vội vã đi làm thế thân cho kẻ khác sao?”

 

“Chuyện đêm qua, xin lỗi nàng, lúc đó chắc ta trúng độc, thật ra…”