Đại Bảo không ngờ rằng, tỷ tỷ đi ra ngoài dạo một vòng xong liền gả mình đi luôn.
Cậu bé có chút u sầu ngồi trên ghế, thỉnh thoảng lại đ.á.n.h giá tỷ tỷ đang có tâm trạng vui vẻ, trong lòng thấy hụt hẫng vô cùng. Tỷ tỷ sắp lấy chồng rồi, vậy cậu và Tiểu Bảo phải làm sao đây?
Tiểu Bảo thì trực tiếp hơn, hỏi thẳng nỗi lòng ra: "Tỷ tỷ, tỷ lấy chồng rồi, đệ và ca ca phải làm sao?"
Tống Tân Đồng đang tính toán tiền công thuê dân làng xới đất, đột nhiên nghe hai đứa nói vậy, vội đặt việc trong tay xuống: "Còn có Vương thẩm bọn họ chăm sóc các đệ mà."
"Nhưng tỷ tỷ thành người nhà người ta rồi." Tiểu Bảo ôm lấy Tống Tân Đồng, "Đệ không muốn tỷ tỷ rời xa chúng đệ, không muốn tỷ tỷ lấy chồng, tỷ tỷ đừng lấy chồng được không?"
"Tỷ tỷ, người tỷ lấy nhất định là người không tốt nhất, vừa xấu vừa không có bản lĩnh, nhất định là một tên đại xấu xa. Người như vậy, đệ không cho tỷ lấy." Tiểu Bảo khóc lóc ỉ ôi nói: "Tỷ tỷ, đừng gả được không?"
Tống Tân Đồng dở khóc dở cười. Hôm qua người bảo nàng lấy chồng cũng là hai đứa này, hôm nay... Haizz. "Không gả thì tỷ tỷ phải đi làm cung nữ đấy."
Đại Bảo kéo Tiểu Bảo ra: "Tiểu Bảo đừng quấy nữa."
Nói xong cậu bé nhìn Tống Tân Đồng, bày ra khí thế của một người đàn ông trụ cột trong gia đình: "Tỷ tỷ, tỷ gả cho ai vậy? Chúng đệ đi xem giúp tỷ, nếu là người không tốt, tỷ tỷ đổi người khác gả đi."
Tiểu Bảo kéo kéo áo Đại Bảo, ánh mắt hỏi: Sao không giống như đã bàn? Không phải là không cho tỷ tỷ lấy chồng sao?
Đại Bảo nháy mắt: Tỷ tỷ không lấy chồng thì phải đi hầu hạ người khác, nếu lấy chồng gần, chúng ta cũng dễ giúp đỡ tỷ tỷ.
Tiểu Bảo đăm chiêu gật đầu.
Đại Bảo nháy mắt: Chúng ta hỏi xem là ai, lén đi xem thử, không tốt thì đ.á.n.h hắn một trận.
Tiểu Bảo hiểu ý, gật đầu thật mạnh.
Tống Tân Đồng nhìn cuộc đối thoại bằng ánh mắt của cặp song sinh, có chút cạn lời, đập mạnh xuống bàn, quát lớn: "Hai đứa đang làm cái gì đấy?"
Tiểu Bảo giật mình, buột miệng nói: "Tỷ tỷ, chúng đệ đi xem thử, không tốt thì đ.á.n.h hắn."
Đại Bảo ôm mặt, cái đồ ngốc này, sao lại nói toạc ra thế chứ?
Tống Tân Đồng nhìn hành động của Đại Bảo, không khỏi buồn cười: "Được rồi được rồi, mau đi làm bài tập đi, chuyện này không phải việc các đệ nên quản."
Đại Bảo: "Nhưng mà..."
"Không có nhưng nhị gì hết." Tống Tân Đồng trầm giọng nói: "Mau về phòng, tỷ tỷ còn phải tính sổ cho dân làng, các đệ đừng làm phiền ta."
Đại Bảo và Tiểu Bảo không cam lòng đi ra khỏi sân. "Ca ca, phải làm sao bây giờ?"
"Ngày mai sẽ biết thôi." Đại Bảo hiện giờ cũng hết cách, dù sao tuổi còn nhỏ, rất nhiều chuyện cũng chỉ hiểu biết nửa vời, cứ cảm thấy tỷ tỷ làm vậy quá qua loa.
Sáng sớm hôm sau, chim khách kêu không ngừng.
Vương thị bưng bữa sáng vào sảnh, cười nói: "Cô nương, sáng sớm tinh mơ chim khách đã kêu không ngừng, e là có chuyện vui."
Tống Tân Đồng bưng bát cháo tôm thịt, khẽ "ừ" một tiếng, sau đó bóc trứng gà cho cặp song sinh: "Hai đứa ăn nhanh rồi đi học."
"Tỷ tỷ, đệ thấy cổ họng đau, mũi đau, tai đau, mồm cũng đau." Tiểu Bảo vừa húp cháo vừa nói: "Có thể không đi học được không?"
Tống Tân Đồng lườm cậu bé một cái: "Mông đệ có đau không?"
Tiểu Bảo còn chưa cảnh giác: "Không đau."
Đại Bảo nheo mắt, coi như không nhìn thấy gì.
"Dù sao cổ họng đau, mồm đau, chi bằng cho cái m.ô.n.g cũng đau một thể." Tống Tân Đồng bảo Vương thị: "Vương thẩm lấy cái chổi lông gà cho ta."
"A..." Tiểu Bảo vội ôm lấy m.ô.n.g, "Tỷ tỷ, đừng đ.á.n.h đệ."
Tống Tân Đồng hỏi: "Còn đau không?"
Tiểu Bảo tủi thân nói: "Không đau nữa."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
"Còn bày đặt tủi thân à?" Tống Tân Đồng cười khẩy một tiếng, "Thế lúc nãy sao lại đau?"
"Tự nhiên lại không đau nữa." Tiểu Bảo gắp cho Tống Tân Đồng một cái bánh bao hình con thỏ mềm mại, "Tỷ tỷ, ăn bánh bao đi."
Đợi cặp song sinh ăn sáng xong đi học, giờ Tỵ qua một nửa, bà mối của quan phủ liền tới cửa.
Vừa vào cửa đã chúc mừng bằng những lời hay ý đẹp, đợi gặp được Tống Tân Đồng, mắt bà mối sáng lên. Thảo nào Lục tú tài kia lại bỏ ra số tiền lớn bảo bà ta đẩy hết các mối khác, sáng sớm hôm nay đã qua đây.
Bà mối uống một chén trà xong liền đi vào chủ đề chính, không ngoài việc khen ngợi Lục tú tài tuổi trẻ tài cao, tuy đã dừng đường quan lộ nhưng trong nhà mở trường học, gả qua đó cũng không lo cuộc sống khó khăn, hơn nữa mẹ góa trong nhà cũng ôn nhu hiền thục, không phải loại mẹ chồng ác độc... Những lời hay ý đẹp cứ thế tuôn ra như không cần tiền.
"Theo lý thì chuyện này nên nói với trưởng bối của cô nương, nhưng ta nghe nói cô nương không có trưởng bối, cô nương có thể tự làm chủ, vậy cô nương thấy thế nào?"
Tống Tân Đồng giả vờ rụt rè một chút, sau đó e thẹn nói: "Lục phu t.ử tự nhiên là tốt rồi."
Bà mối thấy vậy liền biết chuyện này thành rồi, trong lòng vui mừng khôn xiết: "Vốn dĩ nên chọn một ngày lành khác để trao đổi canh thiếp, nhưng hai tháng tới đều không có ngày tốt, Lục tú tài cho rằng hôm nay nếu có thể trao đổi canh thiếp..."
Tống Tân Đồng không đợi bà ta nói hết đã bảo Tiểu Nguyệt: "Đi lấy ra đây."
"Vâng." Tiểu Nguyệt đáp lời rồi rời đi.
Bà mối trong lòng cười nở hoa, lần đầu tiên làm mối thuận lợi thế này.
Sau khi trao đổi canh thiếp, bà mối liền đứng dậy cáo từ.
Tống Tân Đồng ra hiệu cho Tiểu Nguyệt đang hầu hạ bên cạnh, sau đó Tiểu Nguyệt tiễn bà mối ra cửa, còn đưa năm lượng bạc tiền tạ lễ.
Bà mối cầm bạc, nụ cười rạng rỡ đầy mặt, đi như bay về phía nhà Lục tú tài. Sau khi đưa canh thiếp cho nhà họ Lục, nhận tiền tạ lễ xong lại vội vã về huyện thành, phải nhanh ch.óng đến quan phủ đăng ký.
Mọi chuyện diễn ra cực nhanh.
Tống Tân Đồng nhìn canh thiếp của Lục Vân Khai, bên trên viết sinh thần bát tự, quê quán, tổ tông ba đời của hắn.
Sinh thần của hắn vào tháng Năm, ngày mùng Năm tháng Năm, đúng ngày Đoan Ngọ.
Ngày này thật là đẹp.
Thảo nào bà mối nói bát tự của họ là tuyệt phối, Đoan Ngọ và Trung Thu, có thể không hợp sao?
Tống Tân Đồng cất canh thiếp vào ngăn bí mật, tảng đá lớn trong lòng cũng rơi xuống, mơ hồ còn mang theo vài phần mong chờ và vui sướng, có điều chính nàng cũng không nhận ra.
Cặp song sinh tan học trở về, không dám lén hỏi Tống Tân Đồng, bèn hỏi dò Tiểu Nguyệt: "Hôm nay có ai tới nhà không?"
Tiểu Nguyệt đang phụ giúp Vương thị làm bánh hoa đào: "Có bà mối của quan phủ tới cửa làm mai cho cô nương rồi."
Cặp song sinh mở to hai mắt, tò mò hỏi: "Là ai?"
Tiểu Nguyệt nói: "Là Lục phu t.ử."
"Cái gì?" Cặp song sinh nhìn nhau, đều không dám tin vào tai mình: "Tiểu Nguyệt tỷ tỷ, tỷ nói là ai?"
Vương thị thực sự nghe không nổi nữa: "Hai vị tiểu công t.ử, người mời bà mối của quan phủ tới cửa làm mai là phu t.ử ở học đường của các cậu."
"..." Cặp song sinh cảm thấy sét đ.á.n.h ngang tai, phu t.ử sao lại biến thành tỷ phu rồi?
Hai đứa lập tức kinh hãi chạy vội về phía viện của Tống Tân Đồng: "Tỷ tỷ, tỷ tỷ..."
Tống Tân Đồng đang lau cửa sổ quay đầu lại: "Sao thế, chạy nhanh vậy làm gì?"
Đại Bảo không dám tin nhìn nàng, hỏi: "Là Lục phu t.ử ạ?"
Tống Tân Đồng khẽ nhướng mày, hóa ra là hỏi chuyện này à. Chợt nhớ tới kế hoạch đ.á.n.h người của hai đứa trước đó, nàng không nhịn được cười nói: "Không phải muốn đi đ.á.n.h hắn sao? Mau đi đi, đ.á.n.h xong rồi về ăn cơm."
"..." Cặp song sinh dở khóc dở cười, tại sao lại như vậy? Tại sao lại là Lục phu t.ử?