Buổi tối.
Lục Vân Khai nhìn đĩa đồ ăn nguội màu sắc đen sì trong mâm, nghi hoặc nhìn về phía Tống Tân Đồng: “Đây là cái gì?”
“Thiếp làm miến đấy, thiếp nếm thử rồi, cảm thấy mùi vị cũng được.” Tống Tân Đồng nhìn đĩa phiến bột mà theo ý nghĩa nghiêm ngặt hoàn toàn không thể gọi là miến này, giải thích một lượt cách làm của mình, “Đợi mấy ngày nữa Dương đại thúc mang cái rây có lỗ về, sẽ thử làm cho ra hình ra dáng.”
Lục Vân Khai gắp một miếng phiến bột chấm giấm bỏ vào miệng.
“Thế nào?” Tống Tân Đồng lập tức hỏi.
Lục Vân Khai nuốt xuống rồi gật đầu: “Khá trơn, cũng có độ dai, có điều hơi thô ráp một chút.”
Lục mẫu cũng ăn một miếng, cũng ra hiệu nói: “Nếu có thể mịn màng hơn chút nữa, khẩu cảm chắc sẽ tốt hơn.”
Tống Tân Đồng có chút thất vọng gật đầu, ngay cả bọn họ cũng nói như vậy, thì miến làm ra thế này nhất định là không được rồi, “Vậy để con nghĩ cách khác thử lại xem.”
Lục Vân Khai lại gắp một miếng: “Ta nghe cách nàng nói là trộn cả bã khoai lang vào cùng rồi, nhưng ta thấy trong thôn lúc làm bột năng, bọn họ đều bỏ bã khoai lang đi, bột năng giữ lại vừa trắng vừa mịn màng.”
“Vâng, vậy ngày mai thiếp lại thử cách bỏ bã khoai lang đi xem sao.” Tống Tân Đồng hiện giờ trong lòng cũng không chắc chắn, chỉ có thể thử nghiệm từng thứ một.
“Nếu có thể làm ra thì cũng không tệ.”
Ăn cơm tối xong, Tống Tân Đồng rửa mặt xong liền đi tới thư phòng của Lục Vân Khai, gõ cửa đi vào.
“Sao lại qua đây?” Lục Vân Khai đặt sách trong tay xuống, nhìn về phía nàng. Tống Tân Đồng tự nhiên không phải tới hồng tước thiêm hương, đi đến bên cạnh bàn sách, “Thiếp muốn mượn b.út mực của chàng dùng một chút, vừa rồi nghĩ ra vài cách, không ghi lại, sợ ngày mai lại quên mất.”
Lục Vân Khai trải ra một tờ giấy tuyên thượng hạng: “Muốn viết gì, ta viết thay nàng.”
Tống Tân Đồng đứng dựa vào bàn sách, đọc từng bước làm miến hôm nay, sau đó cùng những điểm cần chú ý.
“Xong rồi.” Tống Tân Đồng không biết từ lúc nào đã ngồi lên đùi Lục Vân Khai, người dựa vào bàn sách, “Ngày mai thiếp lại thử nghiệm một chút, nếu được thì cứ làm như vậy.”
Lục Vân Khai đặt b.út xuống: “Sao lại nghĩ đến làm cái miến gì đó này? Trước kia sao chưa từng nghe nói?”
“Hôm nay Thu bà bà nói khoai lang ăn không hết, đợi trời nóng không giữ được sẽ hỏng, bảo thiếp nghĩ cách.” Tống Tân Đồng nghiêng đầu nhìn Lục Vân Khai, “Nếu thiếp làm ra được, có thể bán được giá tốt không?”
Lục Vân Khai cúi đầu hôn lên giữa mày Tống Tân Đồng một cái: “Không biết.”
Tống Tân Đồng trốn sang bên cạnh: “Buổi tối chàng còn nói ngon, sao lại không biết rồi?”
“Ta không hiểu buôn bán, tự nhiên là không biết rồi.” Lục Vân Khai thấp giọng nói.
“Chàng còn không hiểu? Thiếp trước kia chưa từng nghĩ tới chuyện xuất hải đâu, chàng lại dựa vào xuất hải kiếm được bảy tám ngàn lượng.” Tống Tân Đồng có chút ngại ngùng, “Trước kia còn nói chàng phụ trách xinh đẹp như hoa, thiếp phụ trách kiếm tiền nuôi gia đình, nhưng giờ xem ra, thiếp ở nhà xinh đẹp như hoa cũng được.”
“Sao nàng có thể cướp việc của ta chứ.” Lục Vân Khai ôm eo nhỏ của Tống Tân Đồng, “Bây giờ chê ta rồi?”
“Chàng biết kiếm bạc như thế, chàng không thể để thiếp xinh đẹp ở nhà sao?” Tống Tân Đồng cố ý làm bộ làm tịch dùng giọng điệu cực kỳ nũng nịu hỏi.
Lục Vân Khai chỉ cảm thấy toàn thân tê dại, thấp giọng đáp một tiếng được, sau đó liền hướng về phía đôi môi đỏ mọng của nàng mà c.ắ.n tới, lưỡi dễ dàng cạy mở cửa ải vốn không đóng c.h.ặ.t lắm, thuận lợi chiếm lĩnh thành trì.
Hồi lâu sau, nụ hôn kết thúc.
Tống Tân Đồng thở hổn hển, mềm nhũn trong lòng Lục Vân Khai: “Xem ra thiếp vẫn phải chống nạnh hung dữ một chút mới được, có điều chàng không được chê thiếp.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
“Sao có thể.” Lục Vân Khai lại hôn lên mi mắt nàng, “Giang Minh Chiêu kéo ta cùng làm buôn bán đường biển, chẳng qua là để bồi thường cho ta thôi.”
“Hả?” Tống Tân Đồng cao giọng, nghi hoặc nhìn Lục Vân Khai.
Lục Vân Khai do dự một chút, nhưng nhìn nữ t.ử dung mạo xinh đẹp trước mắt, nàng là thê t.ử của hắn, là người muốn cùng hắn sống hết đời, nàng tốt như vậy, tin tưởng hắn như vậy, hắn còn gì không thể nói?
“Người ngoài chỉ biết mặt ta tuy là bị người ta ghen ghét mà hại ngã ngựa hủy dung, nhưng trong đó còn có một số nguồn cơn.”
Tống Tân Đồng ngẩn ra, đây là lần đầu tiên hắn nói với nàng những chuyện này, nàng tưởng hắn sẽ vĩnh viễn không nhắc tới, hoặc là rất lâu rất lâu sau này, nhưng không ngờ lại nhanh như vậy, có phải đại biểu hắn đã hoàn toàn tin nàng rồi không?
“Người ghen ghét ta là đồng môn ở thư viện, đó là lúc chúng ta vừa thi Tú tài, vận khí ta tốt còn được Bẩm sinh, được tri phủ đại nhân khen ngợi vài câu, sau đó trong một lần ra ngoài du ngoạn dự tiệc, hắn đã ra tay độc ác với ta.”
Lục Vân Khai ngừng một chút: “Sau đó tra chứng xong, biết là người đó mua chuộc gã sai vặt chuồng ngựa, bỏ t.h.u.ố.c vào con ngựa ta dùng.”
Tống Tân Đồng lẩm bẩm nói: “Sao hắn có thể như vậy.”
“Sau này ta mới biết hắn sở dĩ thuận lợi mua chuộc gã sai vặt như vậy, đều là vì hắn là đường đệ nhà mẹ đẻ đại tẩu của Giang Minh Chiêu, vì quan hệ họ hàng, cho nên rất dễ dàng đi vào, nói cho cùng, cũng có chút nguyên nhân dung túng và thăm dò.”
“Mà trước khi ta ngã ngựa, ở trên phố từng có vài lần gặp gỡ Giang Minh Chiêu, cũng coi như ta giúp hắn một việc nhỏ, sau đó dưới sự giúp đỡ của tri phủ đại nhân, biết được Giang Minh Chiêu và người đó có chút quan hệ họ hàng xa.” Lục Vân Khai lắc đầu cười cười, “Sau đó bọn họ muốn bồi thường tiền bồi thường đất ta không nhận, chỉ là sau khi vết thương lành thì về thôn, sau đó cha cũng qua đời, ta liền mượn cớ chịu tang ở nhà, Giang Minh Chiêu từng nhiều lần tới cửa lấy lòng, lâu dần quan hệ cũng coi như không tệ, sau này vì trong nhà không còn lương thực, lúc này mới bắt lấy con đường của hắn, làm buôn bán đường biển.”
“Có điều mối làm ăn này ta đều không quản mấy, cũng không biết quản, đều là hắn thao tác ở giữa.” Lục Vân Khai kéo Tống Tân Đồng, “Sau này việc buôn bán đường biển này giao cho nương t.ử quản lý nhé.”
Hóa ra là như vậy, thảo nào Lục Vân Khai không muốn nhắc tới Giang Minh Chiêu này, nhưng lại vì sự đồng cảm trước kia mà kết giao, Tống Tân Đồng đưa tay vuốt ve vết sẹo dài trên má hắn, trong lòng dâng lên một trận đau lòng, tên khốn kiếp kia, ghen ghét thì thôi đi, sao còn có thể ra tay độc ác như vậy?
Lục Vân Khai kéo bàn tay đang làm loạn của nàng xuống: “Có điều người đó cũng không có kết cục tốt, sau này đi đường cũng ngã, hủy dung rồi.”
“Hả?” Tống Tân Đồng bẻ chính mặt Lục Vân Khai lại, “Tự mình ngã?”
Lục Vân Khai phong khinh vân đạm ừ một tiếng.
Tống Tân Đồng bán tín bán nghi nói một tiếng đáng đời, “Vậy chúng ta cứ đi nhờ thuyền nhà hắn xuất hải mãi? Bọn họ liệu có trong lòng không thoải mái không?”
“Ta tổng cộng cũng mới đi nhờ hai lần, kiếm được chưa đến vạn lượng.” Lục Vân Khai ngừng một chút, “Lại đi nhờ hai lần nữa thì thôi.”
“Vâng.” Tống Tân Đồng lại hỏi, “Chàng trước đó hai lần đều bán cái gì?”
Lục Vân Khai có chút ngại ngùng nói: “Sơn hào của thôn Đào Hoa chúng ta.”
“Thế chẳng phải lãng phí cơ hội tốt như vậy sao.” Tống Tân Đồng có chút chỉ tiếc rèn sắt không thành thép nhìn Lục Vân Khai, “Tướng công, chàng quả nhiên chỉ thích hợp ở nhà đọc sách và xinh đẹp như hoa.”
Lục Vân Khai mặt hơi đỏ, hắn quả thực là không giỏi làm ăn.
“Sao chàng không đồng ý phương thức bồi thường khác của bọn họ chứ?” Tống Tân Đồng truy hỏi, “Bảo lãnh cho chàng đối với bọn họ mà nói rất đơn giản.”
“Ừ, bảo lãnh đối với bọn họ mà nói rất đơn giản, cũng coi như hoàn toàn trả hết nợ. Có điều ta không muốn bọn họ nhẹ nhàng như vậy, từ từ mà mài, dù sao năm ngoái vừa thi Cử nhân, còn phải ba năm nữa.” Lục Vân Khai lơ đễnh nói, “Sao có thể để bọn họ nhẹ nhàng như vậy.”
Tống Tân Đồng ngẩn ra: “Tướng công, không ngờ chàng lại phúc hắc như vậy.”
Lục Vân Khai sửng sốt, lập tức ôm ngang Tống Tân Đồng lên: “Xem vi phu thu thập nàng thế nào.”
Tống Tân Đồng giãy giụa: “A, không được, thiếp còn chưa viết chuyện xây xưởng đâu.”