Sáng sớm hôm sau, Tống Tân Đồng mang theo đặc sản Giang Nam đã mua lên thuyền khách, trên thuyền toàn là lữ khách nam bắc ngược xuôi, tiếng quê hương vang lên bốn phía, khiến người ta cảm thấy thân thiết lạ thường.
Tống Tân Đồng cũng không đi lên bắt chuyện làm quen, dù sao nàng một thân nữ nhi mang theo con nhỏ, vẫn nên khiêm tốn một chút thì hơn, ai bảo nàng sinh ra xinh đẹp như vậy chứ?
Khụ, không biết xấu hổ mà nghĩ vậy là đủ rồi.
Noãn Noãn lên thuyền từ sáng sớm đã ngủ thiếp đi, ngủ mãi đến gần trưa mới tỉnh.
Tống Tân Đồng cúi người nhặt đôi giày nhỏ của Noãn Noãn lên, mang vào cho bé: “Đói bụng chưa? Mẹ bảo dì đi bưng đồ ăn lên nhé.”
Noãn Noãn vừa mới ngủ dậy, dụi dụi đôi mắt ngái ngủ, đầu óc còn hơi choáng váng, nhưng vừa nghe nhắc đến đồ ăn liền vội gật đầu: “Ăn thịt thịt.”
“Vậy để dì đi xem có không nhé.” Tống Tân Đồng chải lại tóc cho Noãn Noãn.
Noãn Noãn mơ màng nhìn ra cửa sổ, ngẩn người nhìn cảnh sắc khác lạ bên ngoài: “Mẹ, thay đổi rồi.”
“Chúng ta đang ở trên thuyền, hôm qua không phải đã nói với con rồi sao, chúng ta đi thuyền về nhà, vài ngày nữa là có thể gặp cha và các cậu rồi.” Tống Tân Đồng bế bé đi tới bên cửa sổ, chỉ vào mặt sông sóng nước mênh m.ô.n.g và những dãy núi xa xa trùng điệp bên ngoài: “Nhìn xem, chúng ta đang đi trên mặt nước, rất nhanh sẽ về đến nhà thôi.”
Noãn Noãn nghiêng đầu hỏi: “Bao lâu thì đến?”
“Khoảng mười ngày.” Đi ngược dòng, nếu không có gì trì hoãn thì chắc mười ngày là tới.
“Mười ngày là bao lâu? Ăn no rồi có đến chưa?” Noãn Noãn lại hỏi.
“Phải ăn mười lần kẹo mới đến, con tự mình nghĩ đi.” Tống Tân Đồng đặt Noãn Noãn xuống đất, sau đó vung vung tay, con bé thật sự có chút nặng, mỏi tay quá!
Noãn Noãn ra vẻ suy nghĩ một hồi lâu, cũng không tính ra được, lắc lắc đầu, hừ hừ hai tiếng, lại cầm lấy đồ chơi nhỏ của mình bắt đầu nghịch ngợm.
Rất nhanh, Đại Nha bưng thức ăn vào phòng.
Tống Tân Đồng bế Noãn Noãn ngồi lên ghế, lại chuẩn bị bát và thìa cho bé, để bé từ từ tự xúc ăn.
“Không ngon.” Noãn Noãn ăn chưa được mấy miếng đã buông thìa xuống.
Bình thường khẩu vị của Noãn Noãn rất tốt, một bữa có thể ăn hết một bát cơm nhỏ.
Tống Tân Đồng nếm thử một miếng cơm, vì là cơm nấu nồi lớn, rau luộc, mùi vị quả thực rất bình thường.
“Cô nương, đầu bếp trên thuyền không cho chúng ta tự mình động tay, nếu muốn tự nấu cơm thì phải đưa bạc.” Đại Nha nói.
Mấy lần trước, Tống Tân Đồng bọn họ đều đi thuyền của Giang gia thương hành nên nhà bếp đều được dùng tùy ý, không ngờ đổi sang thuyền khách khác lại phải tốn tiền.
Tống Tân Đồng nhìn Noãn Noãn đang không có hứng ăn uống: “Phải nộp bao nhiêu?”
Đại Nha nói: “Mười lượng bạc, nguyên liệu tính riêng.”
“Mười lượng một ngày, hay là dùng cho đến khi xuống thuyền?” Tống Tân Đồng lại hỏi.
“Dùng đến khi xuống thuyền.” Đại Nha nói: “Nhưng phải tránh giờ nấu cơm của thuyền, còn phải thương lượng thời gian với các khách khác.”
Tống Tân Đồng mím môi: “Vậy các khách khác có nấu không?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
“Đa số khách đều nấu, họ đặt trước chúng ta nên xếp hàng ở phía trước.” Đại Nha nói: “Vị phu nhân gặp buổi sáng cũng tự mình nấu, hình như vừa lên thuyền đã đặt trước rồi.”
Tống Tân Đồng nhíu mày: “Vậy cũng không còn cách nào khác, xem thử có thể nấu chung với khách khác được không? Không được thì chúng ta tránh giờ đi nấu, làm nhiều điểm tâm một chút, đói thì ăn lót dạ.”
“Vâng, cô nương.”
Tống Tân Đồng lại nhìn về phía Noãn Noãn: “Noãn Noãn, ăn trước một chút đi, đừng để đói, tối đến mẹ nghĩ cách làm món ngon cho con.”
“Không có bánh bánh ăn ạ?” Noãn Noãn bĩu môi.
“Không có.” Tống Tân Đồng không chuẩn bị nhiều đồ ăn vặt bánh trái cho bé, chỉ sợ bé sinh hư tính nết, không chịu ăn cơm đàng hoàng: “Ăn một chút trước đi, bụng no rồi mới không đau.”
Noãn Noãn rất nghe lời, biết là không có, chỉ đành ăn nhiều cơm hơn, tuy rằng rất không muốn ăn nhưng vẫn từng miếng từng miếng ăn cơm, chỉ là ăn rất ít rau.
May mắn là đến tối đã được tự nấu ăn, Noãn Noãn lại ăn được nhiều hơn.
Nhưng ăn no rồi tinh thần Noãn Noãn lại rất tốt, cứ hỏi đủ loại câu hỏi, nào là tại sao mặt trăng lại sáng thế? Tại sao trong nước có cá? Hơn nữa những ngày tiếp theo, ngày nào Noãn Noãn cũng lặp lại mấy câu hỏi: Còn bao lâu nữa thì đến? Khi nào mới được gặp cha? Khi nào mới được ăn kẹo?
Tống Tân Đồng hết cách, chỉ đành dạy Noãn Noãn đọc sách học viết chữ, con bé hành hạ nàng, nàng cũng hành hạ lại con bé.
Thoáng cái đã đến ngày thứ chín, Noãn Noãn đã có thể đếm đến mười, cũng học được viết chữ “nhất nhị tam”, chỉ có điều ngày nào cũng chơi đến thành con mèo nhỏ, mặt mũi dính đầy mực, có khi còn in cả bàn tay đầy mực lên cửa khoang thuyền bên ngoài.
Đây này, vừa không chú ý một cái, cô nhóc lại chạy ra ngoài.
Tống Tân Đồng vội đuổi theo ra ngoài: “Lục Hướng Noãn, con quay lại đây cho mẹ!”
“A...” Tiếng kêu kinh ngạc của Noãn Noãn truyền đến từ hành lang bên ngoài khoang thuyền. Trong lòng Tống Tân Đồng thắt lại, vội bước nhanh ra hành lang, sau đó nhìn thấy Noãn Noãn nhào vào chân một người đàn ông trung niên, bàn tay đầy mực in trọn lên vạt áo trực cư màu xanh thẫm của người đó.
Tống Tân Đồng nhìn dấu tay đen sì in trên bộ y phục thượng hạng của người ta, huyệt thái dương giật giật liên hồi, vội chạy tới kéo Noãn Noãn về, áy náy xin lỗi người đàn ông trung niên: “Xin lỗi tiên sinh, tiểu nữ vô ý, mong tiên sinh đừng trách.”
Nói rồi vội đẩy đẩy Noãn Noãn: “Mau xin lỗi tiên sinh đi.”
Noãn Noãn bị khí thế của mẹ ruột dọa sợ, khuôn mặt nhỏ nhắn căng thẳng, lén nhìn mẹ một cái, lại nhìn người đàn ông trung niên để râu trước mặt, mấp máy môi, nhỏ giọng nói: “Xin lỗi ạ.”
“Không sao.” Người đàn ông trung niên cười hiền hậu: “Phu nhân đừng để trẻ con chạy ra ngoài này, bên ngoài nguy hiểm, dễ bị ngã.”
“Tiên sinh nói phải.” Tống Tân Đồng nhìn dấu tay trên áo người đàn ông, ngước mắt nhìn ông ấy, áy náy nói: “Tiên sinh, y phục của ngài bẩn rồi, đợi đến bến tàu tiếp theo, ta sẽ bảo gia nhân đền cho ngài một bộ.”
“Không cần đâu, không ngại.” Người đàn ông trung niên dời mắt khỏi khuôn mặt nhỏ của Noãn Noãn, ngước lên nhìn Tống Tân Đồng, khi nhìn thấy khuôn mặt nàng, trong mắt xẹt qua một tia cảm xúc khó tả.
“Như vậy sao được chứ.” Tống Tân Đồng cười gượng gạo, bế Noãn Noãn xin lỗi người đàn ông lần nữa: “Thật sự rất ngại quá.”
Người đàn ông trung niên nhìn Tống Tân Đồng: “Cô tên là gì?”
Tống Tân Đồng sững sờ, hỏi tên nàng làm gì? Ngước mắt thấy người đàn ông trung niên nhìn chằm chằm mình không chớp mắt, trong mắt lóe lên cảm xúc kỳ lạ, như kích động, như kinh ngạc, tóm lại là quá mức nhiệt tình khiến nàng có chút không thoải mái.
Tống Tân Đồng mím môi, không trả lời, tìm một cái cớ rồi cáo từ: “Tiên sinh, người tiểu nữ bị bẩn rồi, ta đưa con bé về rửa ráy một chút.”
Dứt lời bế Noãn Noãn xoay người trở về khoang thuyền.
Người đàn ông trung niên nhìn cánh cửa khoang thuyền đóng c.h.ặ.t, miệng mấp máy run rẩy, muốn tiến lên nhưng lại không dám, không biết là sợ quá đường đột, hay là không dám tin, cảm thấy mình nhất định là hoa mắt rồi.