Nhà Tú Tài Có Tiểu Kiều Nương

Chương 382: Cha Ơi, Noãn Noãn Nhớ Cha



 

Trưa hôm sau, Tống Tân Đồng đã đến thành Cao Ly.

 

“Noãn Noãn, chúng ta đến nơi rồi.” Tống Tân Đồng nhìn bến tàu đông nghịt người, chỉ vào đám đông: “Chúng ta xuống thuyền là sẽ gặp được cha ngay thôi, có vui không?”

 

Noãn Noãn gật đầu: “Vui ạ.”

 

“Vui à?” Tống Tân Đồng giả vờ giận dỗi: “Vậy ở cùng với mẹ không vui sao?”

 

“Cũng vui ạ.” Noãn Noãn ôm mặt Tống Tân Đồng hôn chụt một cái: “Mẹ đừng không vui.”

 

Tống Tân Đồng lại diễn màn tranh sủng: “Noãn Noãn nếu muốn mẹ vui thì không được chỉ thích một mình cha đâu nhé.”

 

Noãn Noãn lại bẻ ngón tay đếm: “Noãn Noãn thích mẹ, thích cha, thích cậu, thích bà nội, thích dì Đại Nha...”

 

“Con bận rộn thật đấy, cục cưng à.” Tống Tân Đồng thấy cầu dẫn đã được bắc xong, liền bế Noãn Noãn đi xuống thuyền, Đại Nha ở phía sau chuyển hành lý, còn những thứ Hà Tây mua và quà gửi về cho mọi người đều để trên thuyền, đợi tối đến bến tàu sẽ do người trên thuyền chuyển xuống.

 

Mà bên thôn cũng đã gửi thư, đến lúc đó chắc chắn cũng sẽ có người ra đón.

 

Tống Tân Đồng bế Noãn Noãn đi lên bến tàu, liền nghe thấy tiếng của Tiểu Bảo: “Tỷ tỷ, Noãn Noãn.”

 

Vừa nghe thấy có người gọi tên mình, Noãn Noãn lập tức nhìn dáo dác xung quanh, sau đó nhìn thấy hai thiếu niên tuấn tú giống hệt nhau, liền vui vẻ hét to: “Cậu ơi.”

 

Đại Bảo và Tiểu Bảo đã chín tuổi, mày kiếm mắt sáng, đã ra dáng thiếu niên tuấn tú, hai người mặc áo trực cư màu trắng, chạy nhanh tới, khá thu hút sự chú ý.

 

Đại Bảo cười nhìn Tống Tân Đồng và Noãn Noãn: “Tỷ tỷ, mọi người về rồi, bọn đệ đợi đã lâu.”

 

“Tỷ phu các đệ đâu?” Tống Tân Đồng nhìn quanh, không thấy Lục Vân Khai, trong lòng có chút hụt hẫng.

 

“Tỷ phu vừa bị Giang công t.ử kéo sang phòng quản sự bên cạnh rồi, chắc sẽ ra ngay thôi.” Lời Tiểu Bảo vừa dứt, Lục Vân Khai đã từ trong đám đông chen ra.

 

Noãn Noãn vừa nhìn thấy bóng dáng cha, lập tức dang hai tay đòi Lục Vân Khai bế, ngọt ngào gọi: “Cha ơi.”

 

“Noãn Noãn.” Lục Vân Khai đón lấy Noãn Noãn từ tay Tống Tân Đồng, tay kia nắm lấy tay Tống Tân Đồng, cười nói: “Đi thôi, về thành ăn cơm trưa.”

 

“Cha ơi, Noãn Noãn nhớ cha.” Noãn Noãn hôn lên má Lục Vân Khai một cái.

 

Lục Vân Khai vốn là người nội tâm, nhưng trước mặt Noãn Noãn đã sớm không còn che giấu niềm vui của mình, chàng cũng hôn lên trán con bé: “Cha cũng nhớ con.”

 

“Noãn Noãn, cậu út cũng nhớ con.”

 

“Ha ha ha, cậu cả, cậu út, Noãn Noãn cũng nhớ hai cậu.” Noãn Noãn miệng ngọt gọi một vòng, bày tỏ nỗi nhớ của mình.

 

Giang Minh Chiêu cũng sán lại gần: “Tiểu điệt nữ Noãn Noãn, có nhớ Giang thúc thúc không?”

 

Noãn Noãn do dự một chút, nhưng vẫn gật đầu, nói một tiếng nhớ, có điều giọng điệu nghe không được tình nguyện cho lắm.

 

“Bọn ta về trước đây.” Lục Vân Khai chào Giang Minh Chiêu một tiếng rồi đưa Tống Tân Đồng bọn họ ra chỗ xe ngựa.

 

Tống Tân Đồng vừa đi vừa quay đầu nhìn về phía thuyền khách, nhưng hình như không thấy nữa. Thôi, lười nghĩ nhiều, chắc là ảo giác của nàng thôi.

 

Lên xe ngựa, Tống Tân Đồng hỏi Lục Vân Khai: “Giang công t.ử định đi đâu vậy?”

 

“Trong thôn vừa thu hoạch mấy vạn cân ớt khô, huynh ấy muốn vận chuyển đến Giang Nam và kinh thành, hôm nay sẽ xuất phát.” Lục Vân Khai nói rồi lấy ra một xấp ngân phiếu đưa cho Tống Tân Đồng: “Bốn t.ửu lầu mỗi nơi giữ lại một vạn cân, mười vạn cân còn lại đều đưa cho Giang Minh Chiêu rồi.”

 

Năm nay số hộ trồng ớt tăng lên không ít, nhưng dưới sự kiểm soát có chủ ý, chỉ phơi được khoảng mười vạn cân, cộng thêm hơn trăm mẫu ớt nhà mình trồng, vừa đủ dùng cho nhà mình.

 

Trước đây t.ửu lầu không dùng đến bao nhiêu ớt, nhưng từ khi nàng mở rộng các t.ửu lầu, lại thêm món lẩu, tuy Đại Chu ăn lẩu rất phổ biến nhưng loại lẩu cay như nàng làm thì lại hiếm, cộng thêm nguyên liệu phong phú tươi ngon nên cũng thu hút không ít khách, ớt cũng dùng đặc biệt nhanh.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

 

Tống Tân Đồng đếm đếm, mười vạn lượng ngân phiếu, trừ đi tiền vốn, còn lãi hơn chín vạn lượng, thật tốt! Chỉ có điều việc buôn bán này làm nhiều nhất cũng chỉ kiếm lời được hai ba năm nữa, sau này ước chừng giá cả sẽ giảm xuống.

 

“Nhiều bạc thế này, hôm nay chúng ta đi ăn một bữa ngon đi.” Tống Tân Đồng nói.

 

“Được.” Lục Vân Khai vỗ vỗ lưng Noãn Noãn: “Ta đã bảo Văn chưởng quầy sắp xếp rồi, chúng ta về đến nơi là có thể dùng bữa ngay.”

 

Lục Vân Khai để mặc Noãn Noãn nói chuyện với cặp song sinh, chàng thì thầm với Tống Tân Đồng: “Vừa rồi thấy nàng cứ nhìn về phía thuyền, trên thuyền có gì đẹp sao?”

 

Nàng chỉ nhìn một cái mà cũng bị chàng thấy được? Tống Tân Đồng nghĩ nghĩ, sau đó kể lại chuyện trên thuyền hôm qua, còn cả chuyện người đàn ông trung niên tối qua cũng cố hỏi chuyện nàng, nhưng đều bị nàng chặn lại.

 

Lục Vân Khai nhíu mày: “Ông ta hỏi thăm tên nàng?”

 

“Ừm.” Tống Tân Đồng nhún vai: “Chắc là thấy thiếp giống người quen của ông ta thôi, dù sao thiếp cũng không quen ông ta.”

 

“Ừ, không cần để ý.”

 

“Ông ta có phải là kẻ bắt cóc không? Thấy Noãn Noãn xinh đẹp nên...” Tiểu Bảo cảm thấy mình đã đoán trúng chân tướng, sau đó ra vẻ nghiêm túc nắm lấy bàn tay nhỏ của Noãn Noãn: “Không được nói chuyện với người lạ, người lạ sẽ bắt cóc con đấy.”

 

Noãn Noãn gật đầu lia lịa, cậu nói gì cũng đúng, không nghe hiểu cũng phải phụ họa: “Không nói.”

 

Tống Tân Đồng cạn lời, dựa vào vai Lục Vân Khai cười nói: “Người không biết còn tưởng con gái chàng nghe hiểu đấy, cái dáng vẻ ông cụ non, cứ như người lớn ấy.”

 

Lục Vân Khai tràn đầy ý cười nhìn Noãn Noãn: “Giống nương t.ử đấy.”

 

Tống Tân Đồng cảm thấy không giống: “Thiếp đâu có như vậy? Rõ ràng là giống chàng.”

 

“Ừ, giống ta lại giống nàng.” Lục Vân Khai nhẹ nhàng nắm lấy tay Tống Tân Đồng: “Tháng tám thi Hương xong chúng ta sẽ về thôn ở một thời gian.”

 

“Vậy còn hai đứa nó?” Tống Tân Đồng hỏi.

 

Lục Vân Khai: “Chúng nó đã sớm có thể tự lập rồi, hơn nữa có Đại Nha và Chu tẩu t.ử ở đây, chúng nó cũng không đói được.”

 

Cặp song sinh thở dài, biết tỷ phu muốn bỏ rơi bọn họ để về thôn, lập tức không vui: “Tỷ phu, bọn đệ cũng muốn về thôn.”

 

“Kỳ thi đồng sinh sang năm có nắm chắc không?” Lục Vân Khai hỏi.

 

“Không có.”

 

“Không có mà còn muốn về.” Lục Vân Khai cười khẩy một tiếng: “Ta nghe nói Giang Văn đã nắm chắc mười phần, sang năm nhất định có thể đỗ đồng sinh, bọn Cẩu Đản Nhi cũng sẽ xuống trường thi thử sức, hai đứa các đệ nếu không đỗ thì sẽ bị người ta chê cười đấy.”

 

Cặp song sinh thở dài, không muốn đi học nữa!

 

Tống Tân Đồng đẩy đẩy Lục Vân Khai: “Đừng tạo áp lực quá lớn cho chúng nó.” Nói rồi lại bảo với cặp song sinh: “Đừng nghe tỷ phu các đệ, các đệ còn chưa đầy chín tuổi, sang năm xuống trường thi thử sức, được thì tốt, không được cũng không sao, đợi thêm ba năm nữa là được, đừng tự tạo áp lực cho mình.”

 

“Tỷ tỷ, đệ có tự tin mà.” Đại Bảo nói.

 

Tiểu Bảo cũng gật đầu, chỉ có điều không đủ tự tin bằng: “Đệ sẽ cố gắng hết sức, sẽ không giống như người mà tỷ tỷ kể, thi không đỗ liền phát điên đâu.”

 

“Không bị là tốt rồi, dù sao cứ thả lỏng tâm trạng là được.” Tống Tân Đồng nói xong lại nhìn sang Lục Vân Khai: “Chàng cũng vậy.”

 

Lục Vân Khai gật đầu cười.

 

Noãn Noãn ở bên cạnh hét lớn một tiếng: “Con cũng vậy!”

 

“Con cũng vậy cái gì hả? Đồ ngốc nhỏ.” Tống Tân Đồng bế Noãn Noãn lên đùi, hôn một cái: “Sao con gái chúng ta lại ngốc nghếch thế này nhỉ?”