Nhà Tú Tài Có Tiểu Kiều Nương

Chương 455: Đại Bảo Ngoại Truyện



 

Đại Bảo và Tiểu Bảo lúc nhỏ trông rất giống nhau, lớn dần lên, dáng vẻ của hai người có nhiều thay đổi, tuy vẫn giống nhau, nhưng cũng có thể nhận ra ngay được.

 

Tính cách của Đại Bảo và Tiểu Bảo khác nhau rất nhiều, Đại Bảo tính cách trầm lặng nội liễm, ôn nhuận như ngọc, giống như Lục Vân Khai, bề ngoài ôn hòa lễ phép, thực ra là người có tâm cơ.

 

Lần đầu đến huyện Trường Sơn, y chưa đầy hai mươi tuổi, dung mạo có phần non nớt trông rất dễ lừa, nên bị những kẻ lão làng trong huyện nha xem thường.

 

Mọi người thường không để lời nói của y vào tai, luôn dương đông kích tây, cấu kết với các phú hộ trong huyện thành gây phiền phức cho y.

 

Đại Bảo vẫn luôn im hơi lặng tiếng, khiến những người bên dưới tưởng rằng huyện lệnh mới đến là một kẻ mềm yếu, nên càng trở nên không kiêng nể.

 

Nhưng mấy tháng sau, những người này hoàn toàn không cười nổi nữa. Vì Đại Bảo đã trực tiếp cách chức những kẻ lão làng trong huyện nha, cùng với một đám người gây phiền phức cho y trong huyện thành cũng bị xử lý.

 

Lúc này, mọi người mới biết huyện lệnh đại nhân dù văn nhược, cũng không thể khiêu khích, các thương hộ còn lại đều mừng thầm mình không đắc tội với Tống huyện lệnh, nếu không chắc chắn sẽ giống như những người khác, bị đày đi biên quan.

 

Dù sao mọi người kinh doanh nhiều năm, thủ đoạn của ai cũng không sạch sẽ, nên vẫn nên cẩn thận thì hơn.

 

Từ đó, Đại Bảo ở huyện Trường Sơn bắt đầu thể hiện tài năng, đến nỗi rất lâu sau này khi làm quan đến tam phẩm đại viên vẫn bị người ta gọi là tiếu diện hổ.

 

Thực ra Đại Bảo thật sự cảm thấy oan uổng, y luôn tuân theo lời dạy của đại tỷ ‘người kính ta một thước, ta trả người một trượng.’ Nếu bị sỉ nhục, nhất định sẽ trả lại gấp bội.

 

Nên từ trước đến nay y đều đối xử hòa nhã với mọi người, nhưng luôn có người cho rằng y có vẻ ngoài hiền lành nên dễ bắt nạt, sau khi bị dạy dỗ lại nói y là kẻ thủ đoạn tàn nhẫn.

 

Đối với điều này, Đại Bảo không bình luận, y nghiêm khắc với bản thân, làm việc vì dân, chỉ cần bá tánh an vui là y đã mãn nguyện. Điều này khiến y nhiều năm sau được vô số bá tánh khen là một vị quan tốt.

 

Nhiều năm sau, có người hỏi y, tại sao có thể luôn giữ được sơ tâm không đổi, một lòng một dạ làm một vị quan tốt vì bá tánh?

 

Đại Bảo chìm vào hồi ức.

 

Lúc nhỏ cha mẹ mất sớm, đại tỷ dẫn y và hai đệ đệ song sinh nương tựa vào nhau, y vẫn nhớ lúc đó nhà nghèo, mỗi ngày ăn không đủ no, còn bị gia đình bà nội trên danh nghĩa ngược đãi, cuộc sống vô cùng gian khổ.

 

Lúc đó đại tỷ vì để họ có thể ăn thêm một chút thức ăn, mỗi ngày đều đến huyện thành giặt giũ, kiên trì hơn nửa năm, cuối cùng đổ bệnh.

 

Đại tỷ bệnh nhiều ngày, cuối cùng vào một ngày nắng đẹp đã tỉnh lại.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

 

Từ ngày đó trở đi, vận may của đại tỷ dường như đã tốt lên.

 

Nhiều món ăn họ không dám nghĩ đến cũng được ăn, nhiều quần áo họ không dám nghĩ đến cũng được mặc, lúc đó y và đệ đệ rất vui vì cuộc sống gia đình ngày càng tốt hơn, lại sợ một ngày nào đó may mắn không còn, mọi thứ đều trở thành quá khứ. Nên y luôn tằn tiện, sợ những ngày tháng sau này không sống nổi.

 

Lúc đó y còn không hiểu ý nghĩa của từ keo kiệt, chỉ nghĩ rằng đồ tốt phải để dành, để ngày khác ăn, không thể ăn hết một lần. Nhưng sau này đại tỷ nói: Tiền bạc không phải do tiết kiệm mà có, mà là do kiếm được, con người cần phải nhìn xa trông rộng, không thể bị giới hạn bởi những gì trước mắt, như vậy rất dễ tự nhốt mình.

 

Sau này dưới sự dạy dỗ của đại tỷ, y không còn keo kiệt nữa, nhưng cũng không lãng phí quá mức.

 

Càng lớn, y càng học được nhiều điều từ đại tỷ.

 

Ví dụ như kinh doanh.

 

Y tuy vào triều làm quan, nhưng trong tay cũng có không ít việc kinh doanh, nên không bao giờ thiếu tiền, cho dù y làm một địa chủ nhỏ bình thường, cuộc sống cũng có thể tiêu d.a.o tự tại. Y tuy không kinh doanh, nhưng những gì cần hiểu đều hiểu, vì đại tỷ nói chỉ có tự mình hiểu, mới có thể nắm chắc trong lòng.

 

Tuy nói sĩ nông công thương, thương nhân thấp hèn, nhưng y không hề lấy đó làm xấu hổ, vì việc kinh doanh của gia đình đã cho họ ăn no mặc ấm, tiền bạc của gia đình đã cho họ được đọc sách biết chữ, giúp y có thể giữ mình trong sạch giữa muôn vàn cám dỗ.

 

Lại ví dụ như nguyên tắc đối nhân xử thế.

 

Đại tỷ nói người kính ta một thước, ta trả người một trượng. Tuy có thể tha thứ được thì nên tha thứ, nhưng không lấy đức báo oán.

 

Đại tỷ nói tôn trọng người già yêu thương trẻ nhỏ, tôn trọng phụ nữ. Nên y không bao giờ coi thường phụ nữ, tôn trọng những người phụ nữ kiên cường tự lập.

 

Đại tỷ nói: Người không hiền, chớ giao; của không nghĩa, chớ lấy; niệm không thiện, chớ hành; lời không tin, chớ nói. Họa không gì lớn bằng buông thả ham muốn của mình, lỗi không gì lớn bằng nói xấu người khác. Quân t.ử yêu tiền, lấy một cách có đạo; tiểu nhân yêu tiền, không lừa thì trộm.

 

Đại tỷ nói: Làm người phải lương thiện, không hổ thẹn với lòng, không hổ thẹn với trời, không hổ thẹn với gia đình.

 

Rời kinh thành, ra ngoài làm quan, y luôn nghĩ rằng phải làm một vị quan tốt, giống như đại tỷ và tỷ phu làm việc vì dân, nên mỗi khi đến một nơi nào đó, y đều thầm nhắc nhở mình, đừng làm chuyện trái với lương tâm.

 

Cũng chính vì sự quan tâm đến đại tỷ, luôn ghi nhớ lời nói của đại tỷ, điều này đã giúp y trong những năm tháng dài đằng đẵng từ chối cám dỗ, giữ vững sơ tâm, luôn lựa chọn làm một người tốt.

 

Nên khi người khác hỏi: ‘Tại sao có thể luôn giữ được sơ tâm không đổi, một lòng một dạ làm một vị quan tốt vì bá tánh?’ Đại Bảo đã suy nghĩ rất lâu, cuối cùng chậm rãi nói: “Có lẽ là vì ta có một người chị.”