Nhân Duyên Xung Hỷ Của Ta

Chương 3



Bàn tay nắm khăn trùm đầu của hắn siết c.h.ặ.t lại, rồi buông ra, thấp giọng đáp một câu: "Được."

Thân hình khẽ động, không khí liền bắt đầu ngượng ngùng.

Thử tưởng tượng hai người mặc hỷ phục đỏ rực đối diện với một cỗ quan tài sơn đen. Khung cảnh đó, thật sự quá đẹp.

Ta vừa định tìm lời đá-nh trống lảng, hắn lại một lần nữa xin lỗi: "Xin lỗi, gả cho ta làm nàng uất ức rồi."

Ta vội vàng khoát tay: "Không uất ức, không uất ức."

📍 Nếu thấy hay đừng ngại cho bọn mình một lượt theo dõi nhé!
📍 Ngoài ra, các bạn có thể theo dõi bọn mình trên FB: Cá Chép Ngắm Mưa • 鯉魚望雨 để không không bỏ lỡ những bộ truyện hấp dẫn!

Hắn rất lịch sự, cũng anh tuấn, tuy rằng thân thể yếu một chút, nhưng ta không ghét hắn. Một chút cũng không. Thậm chí trong lòng còn có vài phần yêu thích.

Hắn khẽ ho một tiếng ngắt lời ta: "Ta vốn không muốn làm hại một cô nương nhà lành, nhưng mẫu thân nhất định phải thế này."

Hắn chỉ tay về phía trước: "Cái thứ kia nếu nàng sợ, ta bảo bọn họ khiêng ra ngoài là được."

"Không cần", ta vội vàng mở miệng ngăn cản, "Quan tài quan tài, thăng quan phát tài, ta không kiêng kỵ cái này đâu, huống hồ lỡ như thật sự có tác dụng thì sao?"

"Cái gì?"

"Xung hỷ đó!"

Hắn tự giễu cười một tiếng, ánh mắt đều ảm đạm xuống: "Những cái đó đều là gạt người thôi, thân thể này của ta, chẳng qua là sống được ngày nào hay ngày nấy mà thôi."

Ta còn đang định an ủi hắn vài câu, chỉ là đói bụng quá lâu, cái bụng lại không đúng lúc mà kêu lên, ta vội vàng bịt lại.

Hắn trái lại bật cười: "Lúc bái đường đã nghe thấy bụng nàng kêu, ta đã bảo người sắp xếp cơm nước rồi, nàng mau ăn chút đi!"

Lúc này ta mới nhìn thấy trên bàn bày một bát cháo mịn, vài đĩa thức ăn thanh đạm, còn có ba miếng bánh rán vàng óng.

Ta nhìn hắn một cái, khóe miệng hắn ngậm lấy nụ cười, hất hất cằm ra hiệu ta tự nhiên.

Ta liền thẳng bước đi qua cầm lấy bánh rán c.ắ.n một miếng ——

Lớp vỏ bột thấm dầu vừa xốp vừa giòn, ngập miệng thịt băm xào hành lại còn mang theo nước sốt. Thật thơm làm sao!

Còn có bình rượu kia, ta vốn không biết uống rượu, thế nhưng khát quá rồi, cháo lại quá nóng, liền thực sự không cố kỵ được nhiều đến thế. Một ngụm đi xuống, mắt ta đều sáng lên. Là canh ngọt!

Ta không nhớ rõ bao nhiêu năm rồi không được uống canh ngọt, có lẽ là trước năm năm tuổi?

Lớn hơn một chút mẹ không để ta ăn nhiều đồ ngọt, bà nói nữ nhi không cần sống quá ngọt ngào, bằng không ngày tháng sau này khó vượt qua.

Ta vừa nhai nuốt ngồm ngoàm, vừa một lần nữa đá-nh giá người trước mắt.

Hắn diện dung trắng trẻo, dáng vẻ thư sinh văn nhược. Chỉ có đôi mắt kia quả thực giống như thủy tinh ngâm trong nước vậy, trong vắt khôn cùng, khóe mắt hơi nhếch lên, cũng đang cười híp mắt nhìn ta, lộ ra vẻ mị hoặc câu người.

Tim ta bỗng nhiên thắt lại một cái, trở nên có chút không quá dám nhìn hắn nữa.

Hắn cúi đầu cười một tiếng: "Nay nàng và ta đã thành hôn, nhưng chung quy vẫn là làm nàng uất ức, không biết nàng có yêu cầu gì với ta không?"

Hửm? Yêu cầu? Ta còn có thể đưa ra yêu cầu với vị thiếu gia này sao?

"Có chuyện gì thì từ từ nói, không được động thủ." Ta thốt lên.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

Hắn chỉnh chỉnh vạt áo: "Đây là tất nhiên, còn nữa không?"

"Để ta ăn no."

Hắn chỉ chỉ trên bàn: "Nàng cứ việc ăn, không đủ bảo nhà bếp làm tiếp. Còn nữa không?"

Ta suy nghĩ một chút, lấy khăn lau miệng, rót canh ngọt trong bình ra hai chén, giơ đến trước mặt hắn.

Ta thẹn thùng nói: "Nghe người ta nói phu thê thành thân đều phải uống rượu hợp cẩn, ở đây không có rượu, hai ta liền dùng canh ngọt này uống một chén vậy! Hy vọng phu quân bình an thuận lợi, cùng ta bạc đầu giai lão."

Hắn không vươn tay, chỉ kinh ngạc nhìn ta, rồi sau đó bỗng nhiên cười lớn.

"Ta đã là người sắp chế-t rồi, nàng còn muốn cùng ta bạc đầu giai lão sao?"

Ta giả vờ không vui, bướng bỉnh đưa chén về phía hắn: "Chàng làm sao biết không được chứ? Có khi ta chính là ông trời phái tới để vượng chàng thì sao, có ta ở đây, chàng sẽ ngày càng tốt hơn!"

Hắn lúc này mới dừng tiếng cười, run rẩy tay đón lấy, cẩn thận vô cùng.

Vì thấy ta đang đứng, hắn cũng đứng lên, nhưng lại phát hiện cao hơn ta rất nhiều, cái rượu giao bôi này cho dù ta có kiễng chân cũng không với tới, hắn lại vội vàng khom nửa người xuống.

Ta "phụt" cười một tiếng: "Hai ta ngồi xuống là được rồi, mắc gì phải tốn sức như vậy?"

Hắn lúc này mới phản ứng lại, khắp mặt tràn đầy vẻ thẹn thùng, một thiếu niên lớn như vậy, vậy mà lộ ra vài phần ngây thơ.

Hai tay đan chéo đưa tới bên môi, hắn một hơi uống cạn canh ngọt trong tay.

"Khụ khụ khụ..."

Vừa uống một cái, vậy mà kịch liệt ho khan vài tiếng, "Oẹ" một tiếng nôn ra một ngụm má-u lớn.

4

Ta sợ đến mức trực tiếp nhảy dựng lên, muốn đỡ hắn lại không dám đỡ, muốn chạm hắn lại không dám chạm, tay chân luống cuống không biết làm gì mới phải.

"Ta, ta đi gọi người!"

Vừa xoay người đã có một bàn tay lớn kéo lấy ta: "Không cần, không đáng ngại."

Hắn thở dốc một lát, chộp lấy một mảnh khăn lụa trắng trên giường lau lau vết má-u bên khóe miệng, lại quẹt quẹt vết má-u trên tay lên vạt áo, tỏ vẻ như không có chuyện gì nói: "Thường ho thôi, đều quen rồi, không cần kinh động người khác."

Ta vẫn còn kinh hồn bạt vía, đến cả giọng nói cũng đang phát run: "Chàng thật sự không sao chứ?"

"Không sao, nuốt được hơi thở này là tốt rồi.”

Ta vẫn không yên tâm, hơi khom lưng trừng trừng mắt nhìn chằm chằm hắn, sợ chỉ cần thở mạnh một chút cũng sẽ thổi ngã hắn.

Hắn bị ta nhìn đến mức có chút mất tự nhiên, hắng giọng một tiếng, áy náy nói:

"Nàng xem ta dáng vẻ thế này, nguyện vọng của nàng e là không thể thành hiện thực rồi."

Thắt lưng ta thẳng lên: "Ta không tin! Thầy bói đều nói ta mệnh tốt, nguyện vọng của ta đương nhiên có thể thành sự thật!"

Nến đỏ "tách tách" vang lên, ta ngoan ngoãn ngồi bên cạnh hắn, tâm tư lại âm thầm chú ý hắn.