Từ sau khi hắn ho ra ngụm má-u kia, ngoại trừ sắc mặt có chút ửng hồng ra, dường như cũng không có gì đáng ngại.
Ta nhỏ giọng hỏi: "Đêm đã khuya rồi, phu quân còn chưa ngủ sao?"
Kẻ bệnh tật như hắn, hẳn là phải nghỉ ngơi nhiều mới đúng chứ!
Nhưng hình như hắn nghĩ tới điều gì khác, vệt ửng hồng trên gò má dần dần lan rộng đến tận vành tai, giọng nói có chút khàn khàn: "Ngủ, ngủ ngay đây."
Hắn đứng dậy cởi áo khoác ngoài, chỉ mặc trung y, vươn tay liền muốn đi lấy chụp nến.
Ta ngăn hắn lại: "Nến đỏ không thể tắt, nến đỏ này sáng rực đốt đến hừng đông mới có thể cử án tề mi, bạc đầu giai lão."
Bàn tay cầm chụp nến của hắn lại chậm rãi hạ xuống, giống như nói mớ một câu "được".
Dưới màn lụa đỏ, ta đỏ bừng mặt cởi bỏ áo lót, xõa b.úi tóc xuống.
Đây là mẹ dạy ta, tuy ta không hiểu, bà lại nói đêm tân hôn nhất định phải thế này để dỗ phu quân vui vẻ.
Mẹ không nói cho ta biết tại sao, chỉ nói cởi quần áo ra nam t.ử tất nhiên đều hiểu.
Nhưng ta vừa mới cởi được một nửa, Chu Ích Khang liền hoảng hốt khoát tay, mặt đầy vẻ rối rắm: "Nương t.ử không cần, rất không cần."
Ta như được đại xá, vội vàng mặc vào.
Dù sao đối diện với một nam t.ử vừa mới quen biết mà cởi áo tháo thắt lưng, ta vẫn ngượng ngùng vô cùng.
Chợt hắn trợn to hai mắt, mặt đầy vẻ không thể tin nổi chỉ vào cánh tay ta. Là vài vết roi.
Ta không sao cả nói: "Cha ta đá-nh đấy, nhiều năm rồi."
"Không phải cái này..."
Lúc này ta mới phát hiện nơi mắt hắn ngừng lại vậy mà lại là lọn tóc trắng của ta, ta lập tức căng thẳng hẳn lên.
Từ nhỏ đến lớn không biết có bao nhiêu người nói ta trời sinh để tang không cát tường, ta theo đó mà cho rằng Chu Ích Khang cũng kiêng kỵ cái này.
Không ngờ hắn trực tiếp gom lấy tóc ta, nhẹ nhàng quấn quýt đầu ngón tay.
"Hóa ra là nàng!"
Ta không hiểu, hắn tiếp tục nói: "Nhiều năm trước ta từng gặp được một tiểu cô nương tóc còn để chỏm bên bờ sông tặng cho ta hai con cá..."
Một vài mảnh vỡ vụn vặt trong đầu ta dần dần chắp vá lại.
"Ồ, ta nhớ ra rồi."
Ta đột nhiên hiểu ra.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Năm đó thời tiết tốt cuối thu không khí dễ chịu, cá dưới sông nhiều đến mức bắt không xuể. Ta và mấy người bạn cùng nhau đi bắt cá, lại nhìn thấy có một người cô đơn lạnh lẽo ngồi bên bờ sông ngẩn người. Dù sao ta cũng bắt được nhiều không tiện cầm, liền tùy tiện tặng hắn hai con. Ai bảo hắn đẹp chứ, ta nhìn thấy thích
Nơi thôn quê, lần đầu tiên ta thấy một thiếu niên tuấn tú đến nhường ấy.
"Kỳ thật lúc ấy ta muốn đi tự sát, đột nhiên nhận được ý tốt của nàng, đột nhiên thấy chế-t đi thì có lỗi với ý tốt của nàng. Cũng quên hỏi tên nàng, chỉ nhớ lọn tóc trắng sau tai lúc nàng xoay người rời đi.”
Hắn khoác thêm áo lót cho ta, cẩn thận cài từng chiếc cúc, khẽ thở dài.
"Không ngờ gặp lại lại là trong tình cảnh này. Cứ nghĩ đến việc ta cưới nàng là vì xung hỷ thì càng thêm thấy có lỗi với nàng..."
Ta nắm ngược lại tay hắn, nghiêm mặt nói: "Không cho phép chàng nói như vậy nữa, tuy sức khỏe chàng yếu, nhưng dưỡng rồi cũng có thể tốt lên mà. Chàng không biết đâu, từ nhỏ ta nuôi cái gì sống cái đó, gà con, lợn con đều nuôi mập mạp hơn nhà người khác, ta lợi hại lắm đấy!"
Hắn bị vẻ đắc ý của ta làm cho sững sờ, sau đó nở nụ cười rạng rỡ: "Được được được, vậy thì đành làm phiền nương t.ử cũng dưỡng ta một phen rồi!"
Đêm đó, ta nằm bên cạnh hắn, mượn ánh nến đỏ, đôi ba lần lén nhìn gương mặt khi ngủ của hắn.
Hắn thở lúc nhanh lúc chậm, lông mày khi nhíu khi giãn, ngủ chẳng mấy an giấc.
Người ngoài có lẽ nghĩ hắn là kẻ ốm yếu, là người sống thực vật, là kẻ bệnh lao đã đặt một chân vào quan tài. Thế nhưng đối với ta, hắn chính là tia sáng chiếu rọi vào cuộc sống khổ sở của ta, là hy vọng của ta sau này.
5
Vốn tưởng rằng tối hôm trước nôn ra má-u, sợ rằng hắn sẽ tái phát bệnh, lại chẳng ngờ tới ngày thứ hai Chu Ích Khang lại có tinh thần vô cùng tốt.
Sáng sớm nha hoàn vào dọn dẹp giường chiếu, lật trúng chiếc khăn tay hắn lau má-u, nhìn ta đầy thẹn thùng, rồi vui mừng hớn hở như dâng hiến báu vật mà bưng đi mất.
Ta không hiểu, hỏi Chu Ích Khang cái đó có ý gì, hắn lại chỉ cười, không chịu đáp ta.
Rất nhanh, bà bà đã tự mình tới, nhìn thấy một Chu Ích Khang tinh thần phấn chấn, trong mắt đầy vui vẻ nắm lấy tay ta: "Thật sự vất vả cho con rồi, Ích Khang nhà ta lấy được con đúng là phúc đức! Đứa trẻ ngoan, sau này có việc gì cứ nói với mẹ, mẹ không có lý do gì mà không chiều theo con cả."
Ta vội đáp không cần, mọi thứ đều rất tốt.
Chẳng bao lâu sau nha hoàn bày cơm, từ nhỏ ta đã hầu hạ cả nhà, đột nhiên trở thành người được hầu hạ còn thấy không quen, thành ra có chút ngồi đứng không yên.
Chu Ích Khang vẫy tay gọi ta: "Có biết vấn tóc không?"
Ta gật đầu, đứng sau lưng Chu Ích Khang vấn tóc đội mũ cho hắn, trong gương phản chiếu khuôn mặt hắn, đang mỉm cười nhìn ta: "Lâu rồi không được ngủ ngon giấc yên ổn thế này, xem ra nương t.ử đúng là tới để cứu ta."
Bữa sáng hôm đó, nghe nói hắn ăn nhiều hơn bình thường nửa bát.
Sau bữa cơm, bầu trời vốn đang quang đãng vậy mà lại bắt đầu tuyết bay lất phất, ban đầu như bông liễu nhẹ nhàng bay lượn, sau đó càng lúc càng lớn, đợt sau lại gấp gáp hơn đợt trước.
Bọn ta trốn trong noãn các, nói chuyện câu được câu mất. Thấy hắn cất giữ rất nhiều sách, ta mới biết hóa ra hắn lại còn là một tú tài.
📍 Nếu thấy hay đừng ngại cho bọn mình một lượt theo dõi nhé!
📍 Ngoài ra, các bạn có thể theo dõi bọn mình trên FB: Cá Chép Ngắm Mưa • 鯉魚望雨 để không không bỏ lỡ những bộ truyện hấp dẫn!
"Dưỡng bệnh thật sự rất chán, năm mười hai tuổi thi chơi cho vui ấy mà."
Ta suýt chút nữa là rớt cả hàm: "Tú tài mà người khác phải vất vả cực nhọc chưa chắc đã đỗ, chàng tùy tiện chơi đùa mà lại đỗ rồi?"