Nhân Duyên Xung Hỷ Của Ta

Chương 5



Hắn mím môi gật đầu, chụm hai ngón tay lại, giơ lên trước mắt ta so sánh: "Thật ra ở phương diện học vấn vẫn có thể nói là có một chút thiên phú, chỉ là nhà làm kinh doanh bao đời, cơ thể ta lại thế này nên chưa từng phô trương, ít người biết tới."

Lời chưa nói xong lại bắt đầu ho, ta vội vàng vuốt n.g.ự.c cho hắn, bảo hắn đừng nói nữa.

Ai ngờ trận ho này lại ho suốt cả đêm. Qua ngày thứ ba về thăm nhà, hắn tuyệt đối không thể cùng ta đi được.

Bà bà đặc biệt chuẩn bị cho ta một xe đồ, kéo ta lại bên cạnh, tự tay khoác lên người ta một chiếc áo choàng bằng da cáo trắng dệt gấm quý giá, có chút khó xử lên tiếng:

"Theo lý mà nói Ích Khang nên đi cùng con, nhưng ai biết trận tuyết này đổ xuống khiến nó không chịu nổi nữa, chỉ có thể để con chịu ấm ức tự mình đi một chuyến. Đứa trẻ ngoan, có lỗi với con quá, đi sớm về sớm, buổi tối đợi con về ăn cơm."

Thật ra ta cũng chẳng để tâm có đi cùng hay không, đằng nào cũng chỉ là thủ tục, nếu không phải sợ Chu gia mất mặt, thật ra ta cũng chẳng muốn về.

Cho dù là thế, bà bà vẫn không yên tâm, phái nha hoàn đắc lực bên cạnh đi theo, lại cho thuê thêm một chiếc xe nữa để ta ngồi, cộng thêm hai xa phu bốn gia đinh, tiền hô hậu ủng đi về phía nhà ta.

6

Trong tay ta ôm lò sưởi, trên đầu trâm cài ngọc bội kêu "leng keng" vang dội, toàn thân lụa là gấm vóc, ngay cả kiểu dáng giày dưới chân cũng là thêu kiểu Tô Châu. Tình cảnh như thế này là trước kia ta nằm mơ cũng chẳng dám nghĩ tới. Nhưng ta lại chẳng hề vui vẻ.

Quả nhiên, xe ngựa dừng trước cửa nhà ta, lập tức thu hút sự chú ý của hàng xóm.

📍 Nếu thấy hay đừng ngại cho bọn mình một lượt theo dõi nhé!
📍 Ngoài ra, các bạn có thể theo dõi bọn mình trên FB: Cá Chép Ngắm Mưa • 鯉魚望雨 để không không bỏ lỡ những bộ truyện hấp dẫn!

Ngày đó thành thân đã vẻ vang một lần, lần này đương nhiên mọi người cũng phải tới xem náo nhiệt.

Thấy ta vàng ngọc đầy mình đều "chậc chậc" tán thưởng:

"Đúng là bay lên cành cao hóa thành phượng hoàng rồi, ba ngày không gặp quả nhiên khác hẳn."

"Chẳng phải sao, chúng ta làm gì có được cái phúc phần tốt như người ta."

"Chỉ là đáng tiếc, haizz..."

Cha mẹ cũng nghe tiếng mà ra, ca ca lao lên phía trước nhất. Nhưng không phải là nhìn ta, biết Chu Ích Khang không tới, hắn ta đi thẳng tới chiếc xe chở lễ vật phía sau, chui vào xem trái xem phải, cuối cùng bưng một hộp bánh tinh xảo vừa ăn vừa chê bai.

"Sao toàn là mấy thứ vô dụng thế này, Chu gia giàu có như vậy, vàng bạc phỉ thúy, lụa là gấm vóc, sao ngươi không biết đường cầm về nhà! Bọn ta gửi ngươi tới Chu gia làm gì, ngươi quên hết rồi à!"

Mẹ ta nhìn thấy ta cũng nhíu mày.

"Tiểu Hà, không phải mẹ nói con, bây giờ dẫu sao con cũng là thiếu nãi nãi nhà giàu rồi, con không thể chỉ nghĩ tới mình, luôn phải nghĩ cho gia đình một chút. Con tự mình tốt không phải là tốt, gia đình tốt mới là thật sự tốt."

Cha ta bập bập điếu t.h.u.ố.c, giả vờ bước tới đỡ ta, thực tế là nghiêng người chắn tầm nhìn của người khác, nhỏ giọng hỏi:

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

"Ngươi thấy tên Chu Ích Khang đó sắp chế-t chưa? Nếu hắn chế-t rồi thì ngươi phải nhanh nhạy chút, tiền bạc lấy được thì cứ lấy."

Ta ngơ ngác nhìn bọn họ. Bọn họ thật sự chẳng chút nào mong ta tốt đẹp.

Mẹ ta còn không vui, đưa tay là giật trâm cài, tháo bông tai của ta, đồng thời không quên quở trách: "Ai dạy con đeo như thế này, mẹ con đây còn chưa được đeo đây này!"

Ngân Chúc đi theo vội vàng tiến lên ngăn cản: "Thân gia thái thái không được đâu."

Thế nhưng nàng ấy là một nha đầu quản sự, ngày thường làm quen việc tỉ mỉ, sao có thể so với sức lực của mẹ ta.

Mẹ ta đẩy nàng ấy một cái, chống nạnh mắng: "Ngươi là cái thứ gì mà dám tới động tay động chân với ta? Ngươi có biết ngày mai nhi t.ử ta chuẩn bị nhậm chức không, đó là người trong quan phủ, đừng nói là ngươi một nha hoàn nhỏ bé như ngươi, Chu gia ngươi cũng phải cúi đầu nghe lệnh, ngươi không sợ gây họa cho chủ t.ử nhà ngươi à?"

Bà khí thế hung hăng, nhưng Ngân Chúc hoàn toàn không bận tâm: "Thân gia thái thái cứ việc đi là được, một nha hoàn như ta không cần nói chuyện."

Đang tranh chấp, chỉ nghe tiếng bánh xe vang lên, lại một chiếc xe ngựa hoa lệ dừng lại phía sau. Chỗ rèm xe mở ra, bà bà vẻ mặt quý phái sang trọng tựa tay vào nha hoàn, từ tốn bước xuống.

Mẹ ta sượng sùng thu tay lại, vốn dĩ còn đang vênh váo, nhìn thấy bà bà thì lập tức thấp đi ba phần, trên mặt cũng chột dạ, thay bằng nụ cười nịnh nọt:

"Nha đầu này đắc ý quên hình, ta thay bà dạy dỗ nó một chút. Cô gia bệnh nặng, nó không hầu hạ lại còn ăn mặc hoa hòe lộng lẫy, cũng không biết làm cho ai xem!"

"Đương nhiên là làm cho nhi t.ử ta xem!"

Bà bà không giận mà uy, rõ ràng là đang bênh vực ta: "Nhi t.ử ta thể chất yếu là thật, Tỉnh Hà tươi tắn rạng rỡ thế này vừa vặn để nó nhìn cho thoải mái, bà có ý kiến gì sao?"

Mẹ ta không phục, nhưng lại không dám đối đầu trực diện với bà bà, chỉ có thể mỉa mai: "Bà nói rất đúng, chỉ là như vậy cũng quá phô trương rồi."

"Nhà ta thì điều kiện như vậy, tân nương t.ử không phô trương, người ngoài nhìn vào còn tưởng Chu gia ta sắp phá sản rồi!"

Mặt mẹ ta xanh xanh trắng trắng, cha và ca ca cũng không còn khí thế, từng người như con rùa rụt cổ, một chuyến về thăm nhà tan rã trong không vui.

Ngược lại cả dãy phố đều biết Mạc Tỉnh Hà ta sống ở Chu gia rất tốt, ba ngày về thăm nhà dù phu quân không tới được, bà bà lại đích thân đi cùng. Đãi ngộ này đặt vào nhà nào cũng không có.

Cái người "đáng thương" trong miệng mọi người lúc này, dường như lại chẳng đáng thương đến thế nữa.

7

Trên đường về, bà bà nắm lấy tay ta xoa xoa.