7.
[Cố Khương: Tùy lúc thôi, có lúc tôi làm rất tốt.]
[Cố Khương: Có khi còn làm tốt hơn.]
Nhắn xong tin cuối cùng, tôi bỏ di động xuống, đeo tai nghe chống ồn tiếp tục cầm lấy bài thi.
Kiếp trước, tôi được nhà họ Hạ nuôi nhưng vì hành động hoàn toàn bằng xe lăn cộng thêm muốn giấu giếm nguyên nhân tôi bị liệt. Nên tôi được học tại nhà, cũng không thể tham gia kỳ thi đại học chính quy.
Vậy nên sau khi sống lại, được chân chính đi học thì thành tích của tôi luôn lót đáy.
Cũng may người chậm thì cần bắt đầu sớm, cần cù bù thông minh.
Chờ tôi giải xong bài toán cuối cùng, vừa tháo tai nghe liền nghe thấy dưới lầu ầm ĩ.
Tôi mở cửa, nghe thấy âm thanh Hạ Sính truyền ra từ trong phòng.
“ “Anh” là chỉ Cố Khương?”
Tôi ra khỏi phòng, tay đặt lên lan can bằng gỗ của cầu thang.
Chỉ thấy căn biệt thự như vừa bị phá dỡ, khắp nơi hỗn loạn.
Hạ Sính đứng trước sô pha, trạng thái rõ ràng không ổn, trên cổ Du Uyển còn in rõ vệt đỏ.
Hắn ngửa đầu nhìn thấy tôi, Hạ Sính cười như không cười nói: “Khách quý khoan t.h.a.i tới muộn.”
Hắn giơ cuốn vở màu hồng nhàu nát trong tay về phía tôi: “Tác phẩm lớn của em gái yêu quý của tao, có muốn tao đọc cho mày nghe không?”
Tôi nhíu mày: “Cái gì?”
Khuôn mặt đố kỵ của Hạ Si vặn vẹo, hắn híp mắt trông lại, ánh mắt thâm trầm: “Mày không biết à? Tao còn tưởng rằng cô ta sẽ tâm tình đủ thứ với mày chứ, cô nói xem có đúng hay không? Du Uyển?”
Thần sắc của Du Uyển như ngày thường, bạc bẽo đạm bạc, cô rũ mắt không nói một câu.
Hạ Sính cười nhạo, giơ cao cuốn vở trong tay: “Không phải à? Thế thôi vậy, nếu đã không muốn để ai thấy thì chi bằng xé đi—-“
“Này!” Tôi định lao xuống cầu thang để ngăn cản.
Nhưng theo từng tiếng “soạt”, vô số trang giấy trắng đầy chữ rơi xuống, bay lả tả.
Tâm huyết bao ngày đêm đã tan thành mây khói.
Tôi ngẩn ngơ đứng nhìn hồi lâu, cuối cùng tức giận nhìn Hạ Sính: “Rốt cuộc mày bị sao vậy?”
Hạ Sính lại như trút được gánh nặng, khuôn mặt thả lỏng, hắn lười biếng liếc nhìn tôi: “Người trong cuộc còn không vội, mày lo chuyện bao đồng làm gì?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Hắn chuyển hướng nhìn sang Du Uyển trên sô pha: “Cô nói xem? Tác, giả, vĩ, đại?”
“Tuỳ anh.”
Hai chữ thốt lên, Du Uyển đứng dậy, đi thẳng ra khỏi phòng khách.
Hạ Sính cười càng thêm đắc ý: “Mày xem…”
Hắn vừa quay đầu lại, cổ áo đã bị tôi ghì lấy.
“Mày thật sự là đồ r.á.c r.ư.ở.i!” Tôi nhìn hắn, gằn lên.
Hạ Sính bị tôi kéo gần, đầu tiên là hơi sửng sốt, ngay sau đó đôi mắt mèo cong lên: “Quá khen.”
Một đ.ấ.m.
Mặt hắn bị đ.ấ.m lệch sang một bên, Hạ Sính ngừng cười, c.h.ử.i thề một tiếng, giơ tay đ.ấ.m trả vào bụng tôi.
Hai, ba, bốn cú đ.ấ.m.
Gân xanh nổi lên, m.á.u mũi tung toé.
Hai người quần ẩu với nhau, không giống người mà như hai con thú phát đ.iê.n.
Không ai dám tiến lên khuyên can, sợ chỉ cần tới gần sẽ bị c.ắ.n xé.
“Có đôi lúc, tao cảm thấy mày rất giống Du Uyển, rất giống…”
Hạ Sính đè tôi trên sàn nhà, mặt hắn đầy vết thương, thở hổn hển đáp: “Giống ở đâu… Mày muốn biết không?”
Tôi dùng hết sức, xoay người bẻ tay hắn ra sau lưng: “Có rắm mau thả đi!”
Hạ Sính lại dùng tiểu xảo để tránh, đá mạnh vào bụng tôi: “Giống ở chỗ, đều giả tạo!”
Tôi lăn một vòng trên sàn, cổ họng dâng lên mùi tanh ngọt, tôi đứng dậy lao vào hắn.
“Còn mày bẩn thỉu từ trong ra ngoài… có thấy hào nhoáng không?!”
Hạ Sính bị đau, nôn khan một tiếng, sau đó vừa cười vừa nôn, còn bảo tôi mạnh tay lên chút nữa.
Đồ điên.
=
=
Truyện nhân văn, xin nhắc lại đây là truyện nhân văn.