8.
Ngày hôm ấy, cuộc ẩu đả giữa tôi và Hạ Sính đã doạ người làm ở biệt thự sợ c.h.ế.t khiếp.
Sau đó quản gia muốn báo lại cho bố Hạ, đuổi kẻ gây rối là tôi ra ngoài.
Nhưng Hạ Sính đã ngăn lại, không cho bất luận kẻ nào đi báo cáo.
Và thái độ của hắn cũng đã khác trước.
Nếu lần ở sân bóng là tôn trọng thì lần này là…
Khi ăn sáng, Hạ Sính bất ngờ ngồi xuống đối diện tôi, chống cằm nhìn tôi chằm chằm.
Sự gần gũi quỷ quái, thân thiện tới lạ lùng.
“Ê, Cố Khương.”
Hắn đột nhiên mở miệng.
Tôi không muốn để ý tới hắn, chuyên tâm nhìn vào cuốn sổ từ vựng tiếng anh.
“Du Uyển cảm thấy không khoẻ, tí nữa mày xin nghỉ hộ cô ấy đi.”
Lúc này tôi mới ngẩng đầu, nhìn về phía tầng trên: “Được… cô ấy bị sao vậy?”
Tôi cúi đầu đúng lúc đối diện với đôi mắt của Hạ Sính, tối tăm và nhiều cảm xúc.
“Hừ, mày không che giấu chút nào về việc thích cô ta nhỉ?”
Giọng điệu vẫn chua ngoa đầy ghen tị nhưng không bộc lộ bất chợt như thằng trẻ trâu nữa.
Tôi không buồn đáp lời, cầm cốc đậu nành lên uống.
Hạ Sính bèn cười: “Ê, Cố Khương, hình như tao… có hơi thích mày.”
Tôi bị sặc, phun ngụm sữa đậu nành vừa uống ra khỏi miệng.
Thấy vậy, Hạ Sính vừa thu tay vừa tỏ ra ghê tởm, đồng thời nở nụ cười mãn nguyện: “Đừng có gấp.”
Tôi siết c.h.ặ.t t.a.y: “Muốn đ.á.n.h nhau thì nói.”
Hạ Sính trợn trắng mắt: “Đừng có nghĩ nhiều, không phải loại thích kia.”
Hắn lại nhún vai: “Nói thật nhé, mày cũng thú vị đấy, coi như là không đ.á.n.h không quen biết, tao bỗng nhiên phát hiện ra mày cũng rất có sức hút so với đồng giới.”
So với đồng giới. Tôi cũng rất có sức hút.
Nhưng nếu khác giới, thì tôi chỉ có thể là thú vui.
Không chỉ “thích” mà thậm chí là “yêu”, kiếp trước Hạ Sính cũng từng nói với tôi.
Trước mặt Du Uyển, hắn còn quỳ gối cầu hôn tôi.
Lúc ấy cảm xúc của tôi với Hạ Sính là gì?
Động lòng? Cảm kích? Không muốn xa rời?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Có tất cả.
Suy cho cùng, đều là tìm sự bảo vệ trong tuyệt cảnh mà thôi.
Dù biết rõ đó là kẻ đẩy mình tới tuyệt cảnh.
Biết rõ là lợi dụng nhưng lại không thể thoát khỏi.
Với tư cách là một người phụ nữ được yêu, tôi mất đi đôi chân, quá yếu đuối.
Bây giờ sống lại lần nữa, tôi đã lấy lại quyền chủ động, có lại đôi chân hằng mơ, liệu có còn cần đến cái thích và yêu của hắn nữa không?
Thấy tôi im lặng, Hạ Sính tiếp tục nói: “Lúc trước tao nói mày biết giả vờ, kể cả từ lúc đầu tao luôn nghĩ mày là loại hèn hạ, tìm mọi cách ra vẻ đáng thương để chiếm được sự đồng cảm, rõ ràng khi ấy có thể tránh được chiếc ly tao ném nhưng lại cố ý chịu đòn.”
Nghe tới đây, tôi ngẩng đầu, không ngờ hắn lại nhận ra.
“Bất ngờ không? Loại người như vậy tao thấy nhiều rồi, ngoài mặt thấy kẻ có quyền thì vẫy đuôi, nịnh nọt, sau lưng lại ra vẻ oán hận như thể tình cảnh nghèo kiết xác của chúng là do kẻ có tiền gây ra, rằng cả thế giới nợ chúng vậy.”
“Giống như ông già ấy, làm từ thiện giúp đỡ nhiều trẻ mồ côi như thế, vậy mà chúng nó ăn xong trong lòng lại ghi thù ông, nhắm vào tài sản của ông, bộ mặt tham lam đó xấu xa đến nhường nào.”
“Nhưng mày khác chúng nó —- “
Hạ Sính nói tới đây thì cố ý ngừng lại, nở nụ cười rạng rỡ: “Mày ngu hơn chúng nó nhiều.”
Tôi: “...”
Hắn nhún vai: “Đến tao mà mày còn dám đ.á.n.h tới hai lần, nếu bảo mày là thứ hèn hạ nịnh bợ chắc người ta cười cho rụng răng.”
“Ít ra, mày dám yêu dám hận dám làm, không giống mấy kẻ nói một đằng xằng một nẻo, cũng coi như có sức hút tự thân đi.”
Cuối cùng tôi mở miệng: “Thế, ý mày là gì?”
“Chậc, mày ngu thật hay giả ngu vậy? Vẫn chưa hiểu à?”
Trên mặt Hạ Sính thoáng vẻ bực bội và mất tự nhiên nhưng hắn vẫn nén cơn giận: “Ý của tao là, tao có thể coi mày như… khụ, bạn bè, cho phép mày ở lại nhà họ Hạ.”
Hắn bổ sung thêm: “Trên tiền đề là mày không được tiếp cận Du Uyển nữa.”
Đây là —- tỏ ra thiện ý.
Thư hoà giải chính thức ngừng chiến, hạ thấp tư thái để kết bạn.
Sống lại một đời, tôi gặp quỷ rồi.
Hạ Sính nhướng mày nhìn tôi, tựa như đang chờ tôi tỏ ra biết ơn vì chút nhân từ hắn vừa ban phát.
Tôi chưa trả lời ngay mà nhìn hắn một lúc lâu, mới nghiêm túc nói: “Hạ Sính, thật ra… mày gay phải không?”
Mặt hắn lập tức đen sì: “Mày muốn c.h.ế.t à?”
Tôi lắc đầu, đáp: “Tao quý mạng nên không có hứng diễn “The Breaking Ice*” với mày.”
*Là một bộ phim đồng tính nam của Trung Quốc, kể về mối quan hệ phức tạp và đầy đau khổ giữa hai người đàn ông trong một bối cảnh xã hội truyền thống và bảo thủ. Bộ phim này khai thác sâu vào cảm xúc và những xung đột nội tâm của các nhân vật chính, từ đó phản ánh những khó khăn và sự kỳ thị mà cộng đồng LGBT+ phải đối mặt trong xã hội hiện đại.
Cất sổ từ vựng đi, tôi đeo balo lên vai: “Có lẽ do mày chưa từng được ai yêu thương thật lòng nên mày không hiểu được cách yêu người khác, người nào bị mày để ý tới thì đúng là xui xẻo quá, về phần mày, nhất định mày sẽ gặp báo ứng.”
Nói xong tôi ra cửa đi học.
Bỏ lại mình Hạ Sính ngẩn ngơ tại chỗ.