CHƯƠNG 10: PHƯỢNG HOÀNG THỬ CÁNH
Sau vụ đại án tại Ngưng Pháp Điện, cả Trường Thành dường như rung chuyển. Sự sụp đổ của Lệ Chiêu nghi không chỉ là sự biến mất của một phi tần, mà là lời tuyên cáo về sự trỗi dậy của một thế lực mới. Hoàng đế, vì vừa thương xót nàng chịu uất ức, vừa cảm phục trí tuệ sắc sảo của người con gái họ Lý, đã ban một đặc ân chưa từng có trong lịch sử hậu cung: Sắc phong Lý Thanh Vân vượt cấp từ Tài nhân lên thẳng vị trí Hiền dung.
Tĩnh Hiền dung - cái danh xưng này mang theo sự trọng vọng về cả "Hiền" (đức hạnh) và "Dung" (dung mạo, khí chất). Với vị trí đứng đầu hàng Cửu tần, nàng giờ đây đã là bậc chủ t.ử thực thụ, có quyền uy chỉ đứng sau phân vị phi và Hoàng hậu.
Vĩnh Ninh cung giờ đây không còn là gian điện nhỏ bé ngày nào. Hoàng đế đã ban lệnh mở rộng chính điện, ban thêm hàng chục cung nữ và thái giám thạo việc nhất từ phủ Nội vụ. Từng món đồ trang trí, từ bức bình phong chạm khảm xà cừ đến những chiếc bình gốm men xanh cổ vịt, đều toát lên sự quyền quý. Tuy nhiên, giữa sự vàng son đó, Lý Thanh Vân vẫn giữ cho mình một cái đầu lạnh.
"Chủ t.ử, không, giờ nô tỳ phải gọi người là Hiền dung nương nương rồi." - Thanh Trúc xúc động dâng lên bộ lễ phục màu tím đậm thêu chim tước tung cánh giữa mây ngũ sắc. "Đây là phẩm phục dành cho hàng Hiền dung, lộng lẫy và uy nghiêm hơn hẳn."
Lý Thanh Vân vuốt nhẹ lên lớp chỉ vàng trên tay áo, ánh mắt trầm tư: "Thăng cấp quá nhanh chính là đứng trên đỉnh ngọn gió. Thanh Trúc, hãy cất bớt những đồ trang sức quá lộng lẫy đi. Hôm nay là lần đầu tiên ta diện kiến Hoàng hậu với tư cách Hiền dung tại tiệc Trung thu, tuyệt đối không được để người cảm thấy ta là kẻ cậy sủng mà kiêu."
Đúng lúc đó, Tống Ma ma bước vào. Bà nhìn Lý Thanh Vân, ánh mắt lộ rõ vẻ hài lòng xen lẫn lo âu: "Lão nô tham kiến Hiền dung nương nương. Người thăng tiến thế này, Lý gia ở tiền triều cũng được thơm lây. Phụ thân người đã chính thức nhận bổ nhiệm vào vị trí Tứ phẩm tại bộ Hình. Nhưng nương nương hãy cẩn thận, Hoàng hậu nương nương vốn là người nắm giữ quyền lực cao nhất tại Hậu cunh, nàng ấy không thích bất kỳ sự xáo trộn nào quá đột ngột trong cung cấm."
Lý Thanh Vân khẽ gật đầu: "Đa tạ Mama đã chỉ điểm. Bổn cung hiểu, sự thăng cấp này là do Hoàng thượng ban cho, nhưng để ngồi vững ở vị trí này, phải xem ý của Hoàng hậu."
Buổi tiệc Trung thu tại Diên Hy cung diễn ra trong sự xa hoa tột đỉnh. Khi Lý Thanh Vân bước vào, một luồng không khí im lặng bao trùm cả đại điện. Các phi tần cấp thấp đều đồng loạt đứng dậy hành lễ: "Tham kiến Tĩnh Hiền dung nương nương!"
Tiếng hô đồng thanh ấy như một gáo nước lạnh tạt vào mặt Tuệ Quý phi, người vốn quen với việc đứng đầu đám đông. Lý Thanh Vân bước đi thong thả, tà áo tím đậm lướt trên sàn đá như một đóa hoa nở rộ giữa đêm trăng. Nàng tiến đến trước phượng tọa, quỳ xuống thực hiện đại lễ với Hoàng hậu một cách cung kính nhất.
"Thần thiếp Tĩnh Hiền dung, tham kiến Hoàng hậu nương nương. Nương nương vạn phúc kim an."
Hoàng hậu ngồi trên cao, đôi mắt phượng sắc sảo nhìn xuống. Nàng ta không cho Lý Thanh Vân đứng dậy ngay, mà chậm rãi xoay chiếc nhẫn ngọc trên tay. Sự im lặng này chính là uy quyền tối thượng của người cai quản lục cung.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
"Lý thị, ngươi vào cung chưa đầy ba tháng đã ngồi vào vị trí Hiền dung. Đây là phúc phận, cũng là trách nhiệm. Ta hy vọng ngươi dùng trí tuệ đó để phò tá Hoàng thượng, chứ không phải để tạo thêm những oan khiên trong cung." - Giọng Hoàng hậu thanh tao nhưng mang theo sức nặng ngàn cân.
"Thần thiếp xin ghi tạc lời dạy của nương nương. Thần thiếp chỉ mong dùng chút tài mọn để giữ gìn sự thanh sạch cho hậu cung Trường Thành, tuyệt không dám có ý niệm khác." - Lý Thanh Vân đáp lại đầy khôn khéo.
Khi Lý Thanh Vân ngồi vào vị trí dành cho Hiền dung, ngay sát cạnh các vị Phi, Tuệ Quý phi khẽ nhếch môi, lên tiếng đầy châm chọc: "Lý Hiền dung thật là có tài. Nghe nói phụ thân người ở bộ Hình dạo này thường xuyên ra vào phủ của các đại thần, dường như đang muốn dùng chức vị mới để xây dựng một mạng lưới quyền lực riêng. Phải chăng Lý gia muốn thay đổi cả trật tự của triều đình theo cách mà người đã làm ở hậu cung?"
Đây là một đòn tấn công trực diện vào lòng nghi kị của Hoàng hậu về việc "ngoại thích lũng đoạn". Lý Thanh Vân không hề bối rối, nàng thong thả đặt chén rượu xuống, ánh mắt nhìn thẳng vào Tuệ Quý phi:
"Tuệ Quý phi nương nương quá lo lắng rồi. Phụ thân thần thiếp ở bộ Hình chỉ đang làm đúng bổn phận, xử lý những vụ án tồn đọng từ vụ án Trịnh gia để lại. Việc các đại thần tìm đến là để nộp lại những bản kê khai sai lệch trước đây, mong được hưởng sự khoan hồng của pháp luật triều đình. Nếu điều đó gọi là kết bè kết đảng, thì chẳng lẽ việc giữ gìn sự minh bạch cho quốc gia cũng là sai trái sao? Thần thiếp nghĩ, nương nương là người hiểu rõ nhất về tầm quan trọng của sự minh bạch mà, phải không?"
Câu hỏi ngược lại của Lý Thanh Vân khiến Tuệ Quý phi cứng họng. Ai cũng biết gia tộc họ Tuệ của nàng ta vốn có nhiều mối liên kết mật thiết với các quan lại cũ. Việc nhắc đến "minh bạch" chính là một lời cảnh cáo ngầm rằng Lý Thanh Vân đang nắm giữ những thông tin bất lợi cho phe cánh của nàng ta.
Hoàng hậu nhìn màn đối đáp này, khẽ mỉm cười một cách kín đáo. Bà nhận thấy ở Lý Thanh Vân một sự điềm tĩnh và bản lĩnh mà ít phi tần nào có được.
"Thôi được rồi, hôm nay là ngày vui." - Hoàng hậu lên tiếng cắt đứt bầu không khí căng thẳng. "Tĩnh Hiền dung, ta nghe nói ngươi giỏi thêu thùa, bức bình phong ngươi dâng lên ta rất thích. Ta ban thưởng cho ngươi một đôi ngọc như ý, mong ngươi luôn giữ được tấm lòng như tên gọi của mình."
Lý Thanh Vân cúi đầu tạ ơn. Buổi tiệc tiếp diễn, nhưng trong lòng mọi người đều hiểu: Hậu cung từ nay đã có một chủ t.ử mới mang tên Lý thị Tĩnh Hiền dung. Nàng không còn là quân cờ, mà đã chính thức trở thành một đấu thủ đáng gờm trên bàn cờ quyền lực.
Đêm đó, khi trở về Vĩnh Ninh cung, Lý Thanh Vân đứng trước gương, nhìn mình trong bộ phục sức của bậc Hiền dung. Nàng tháo chiếc trâm bạch ngọc ra, ánh mắt lạnh lẽo nhìn về phía cung điện của Tuệ Quý phi.
"Trận chiến này mới chỉ là bắt đầu. Một bước lên mây là Hiền dung, nhưng bước tiếp theo của ta... phải là đệ nhất quý phi."