Đêm tại Trường Thành chưa bao giờ dài và nặng nề đến thế. Tiếng bước chân của đội thị vệ tuần tra rầm rập trên đá xanh, hòa cùng tiếng gió rít qua kẽ lá của những cây ngô đồng cổ thụ, tạo nên một không khí tang tóc bao trùm khắp các cung cấm. Sau khi phát hiện bức họa "Bách Điểu Triều Phụng" bị tẩm độc hồng hoa nồng độ cao, cơn thịnh nộ của Hoàng đế đã biến thành một cuộc truy quét quy mô lớn nhất trong vòng mười năm qua.
Lý Thanh Vân ngồi lặng lẽ trong thư tẩm điện Vĩnh Ninh cung. Nàng nhấp một ngụm trà gừng nóng để xua tan cái lạnh lẽo đang thấm vào xương tủy sau màn đối đầu kinh hoàng lúc tối. Ánh nến lung linh hắt bóng nàng lên vách tường, cô độc nhưng kiên định. Nàng không ngủ, nàng đang đợi. Nàng hiểu rằng một khi Thiên t.ử đã nảy sinh nghi ngờ, thì sự thanh tịnh giả tạo của cung Vọng Thủy hay lớp vỏ bọc “đóa sen trắng” của Lệ Chiêu nghi cũng không thể là tấm bình phong bảo vệ được nàng ta hay gia tộc họ Trịnh đứng phía sau nữa.
Sáng sớm hôm sau, khi tia nắng đầu tiên chưa kịp chạm tới mái ngói lưu ly, tại Ngưng Pháp Điện, nơi chuyên xét xử những đại án liên quan đến tôn thất và phi tần - không khí trang nghiêm đến nghẹt thở. Hoàng đế ngự trên cao, khuôn mặt ngài âm trầm như bão tố sắp nổi. Thục Phi ngồi bên cạnh với vẻ mặt nghiêm nghị, còn Lệ Chiêu nghi đang quỳ giữa sảnh điện lạnh lẽo. Tràng hạt gỗ đàn hương trên tay nàng ta đêm qua đã đứt tung, những hạt gỗ bồ đề giờ đây nằm rải rác trên sàn đá xanh như những giọt lệ khô khốc của một kẻ sắp tiêu đời.
"Lệ Chiêu nghi, ngươi vốn là người trẫm tin tưởng nhất về đức hạnh. Vậy mà ngươi lại dùng sự tin tưởng đó để mưu hại hậu cung, lũng đoạn Nội vụ. Ngươi có gì để bào chữa?" - Giọng Hoàng đế trầm thấp nhưng chứa đựng uy lực khiến người nghe phải rùng mình.
Lệ Chiêu nghi vẫn giữ vẻ mặt điềm nhiên đến đáng sợ, giọng nói nàng ta vang lên vang vọng giữa sảnh điện: "Thần thiếp một lòng hướng Phật, xưa nay không màng thế sự tranh sủng. Bức họa đó là do Nội vụ điện dâng lên, thần thiếp chỉ là người vô tình thay mặt kiểm tra theo lệ thường. Thần thiếp làm sao biết được có kẻ tâm địa độc ác tẩm độc vào đó để hãm hại cả thần thiếp lẫn Tĩnh Tài nhân? Xin Hoàng thượng minh xét cho tấm lòng thành kính bấy lâu nay của thần thiếp."
Đúng lúc này, Lý Thanh Vân bước vào sảnh điện. Nàng không mặc y phục rực rỡ, chỉ vận một bộ đồ tố khiết, bước đi vững chãi. Nàng không nhìn Lệ Chiêu nghi, mà quỳ xuống dâng lên một sấp giấy tờ:
"Thưa Hoàng thượng, thần thiếp có một vật chứng quan trọng muốn dâng lên. Đây là bản trát ghi chép việc mua bán d.ư.ợ.c liệu của Trịnh phủ tại phương Nam. Phụ thân thần thiếp đã bí mật điều tra và phát hiện rằng, Trịnh gia đã thu mua một lượng lớn phấn hồng hoa nồng độ cao, cùng với đó là hai lô xạ hương vận chuyển vào kinh thành dưới danh nghĩa vật liệu xây dựng của bộ Công. Điều trùng hợp là, số bột này có thành phần hoàn toàn trùng khớp với chất độc trên bức họa và... trong cả chiếc vòng bồ đề mà nương nương đã tặng thần thiếp."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Lý Thanh Vân tháo chiếc vòng trên tay, đưa cho quan Nội phủ. Sau một hồi săm soi kỹ lưỡng dưới ánh nến, trên gương mặt hắn đổ ra một tầng mồ hôi rồi run rẩy dâng lên phía trên.
Hoàng đế cầm lấy chiếc vòng. Lý Thanh Vân tinh ý quan sát sắc mặt hắn, thấy trán hắn nổi gân xanh, biết thời cơ đã đến, nàng liền quay sang cao giọng chất vấn Lệ Chiêu Nghi, giọng điệu nức nở oan trái: "Nương nương nói nương nương hướng Phật, nhưng mỗi hạt bồ đề này đều rỗng ruột để chứa độc d.ư.ợ.c. Người muốn thần thiếp vĩnh viễn không thể mang long thai, muốn thần thiếp phải héo mòn trong cô độc. Đây không đơn thuần là một vụ tranh sủng, mà là mưu đồ của Trịnh gia muốn tuyệt đường hậu duệ của Hoàng gia!"
Hoàng đế tay run lên vì giận dữ tột độ. Những bằng chứng về tham ô công quỹ đê điều của Trịnh huynh ở trên triều và độc d.ư.ợ.c trong hậu cung đan xen vào nhau tạo thành một tấm lưới tội lỗi không thể chối cãi. Hắn ném tấu chương xuống trước mặt Lệ Chiêu nghi:
"Hướng Phật? Ngươi dùng tràng hạt để che đậy tâm địa rắn độc! Ngươi muốn Tĩnh Tài nhân tuyệt tự để giữ vững vị thế cho Trịnh gia tại triều đình sao? To gan lớn mật!"
Lệ Chiêu nghi lúc này mới thực sự sụp đổ. Nàng ta cười điên dại, đôi mắt vẩn đục nhìn Lý Thanh Vân: "Lý Thanh Vân... ngươi thật sự rất giỏi. Ngươi không dùng nhan sắc, ngươi dùng chính sự công chính giả tạo để g.i.ế.c người. Trịnh gia ta sụp đổ, nhưng ngươi nghĩ ngươi sẽ ngồi vững trên miệng cọp sao? Trường Thành này là một cái cối xay thịt, ta đi trước, ngươi theo sau!"
Chiếu chỉ được ban xuống ngay trong buổi ngọ triều: Lệ Chiêu nghi bị tước bỏ mọi phong hiệu, ban c.h.ế.t bằng rượu độc. Toàn bộ nam quyến của Trịnh gia bị tịch biên gia sản, xử trảm tại pháp trường kinh thành; nữ quyến bị sung vào làm nô tỳ phục dịch tại biên cương.
Lý Thanh Vân đứng yên nhìn bóng dáng Lệ Chiêu nghi bị lôi đi. Nàng không thấy vui sướng, chỉ cảm thấy một sự lạnh lẽo lan tỏa. Đây là lần đầu tiên nàng dùng mưu kế để xóa sổ một gia tộc. Nhưng nàng biết, nếu nàng không làm vậy, người bị xóa sổ sẽ là nàng và phụ thân. Tại cái Trường Thành này, công bằng chỉ thuộc về kẻ mạnh.
Vì sự thông tuệ và công lao vạch trần kẻ phản nghịch, Hoàng đế đã ban sắc lệnh thăng phong nàng từ Tài nhân lên thẳng Tĩnh Hiền dung - một sự thăng tiến thần tốc chưa đầy một tuần khiến cả lục cung chấn động.