Nhất Bộ Thanh Vân

Chương 20: PHÁN QUYẾT BIÊN CƯƠNG



Gió biên thùy vẫn rít gào qua những khe đá, nhưng trong đại doanh của Hoàng đế, không khí còn lạnh lẽo hơn gấp bội. Một phiên tòa dã chiến được lập ngay giữa lòng quân doanh. Dưới ánh đuốc bập bùng, Tĩnh Hiền Phi Lý Thanh Vân đứng đó, vạt áo tím đã khô những vệt m.á.u chinh chiến, nhưng đôi mắt nàng thì sáng rực một thứ ánh sáng sắc lạnh. Đối diện nàng, Thục Phi đang quỳ sụp, những sợi tóc rối bời che khuất gương mặt từng một thời thanh tao, thoát tục.

 

Sau cuộc ám sát bất thành của tàn dư Tống gia, một bản trát điều tra khẩn cấp đã được thực hiện ngay trong đêm. Những tên tướng giặc bị bắt sống đã không chịu nổi cực hình và khai ra một sự thật động trời: Chúng không hề hành động đơn độc. Chúng có bản đồ lộ trình chi tiết và sự bảo đảm rằng đội vệ binh phía sau sẽ "đến chậm".

 

Hoàng đế ngồi trên chiếc ghế gỗ đơn sơ nhưng uy nghiêm, tay ngài siết c.h.ặ.t lấy thanh kiếm hộ thân. Ngài nhìn Thục Phi, phi tần chốn hậu cung đã bên ngài mười năm, giọng nói khàn đặc vì thất vọng:

 

"Thục Phi, trẫm đã cho ngươi cơ hội để giải thích. Tại sao mật mã điều quân của ngươi lại xuất hiện trong doanh trại của quân phản loạn? Tại sao ngươi lại cố tình trì hoãn viện binh khi Hiền Phi bị bao vây? Ngươi muốn nàng c.h.ế.t, hay ngươi muốn trẫm cũng phải vùi xác tại chốn biên thùy này để nhi t.ử của ngươi sớm ngày đăng cơ?"

 

Thục Phi ngẩng phắt đầu lên, nước mắt giàn giụa nhưng nụ cười lại mang vẻ điên dại: "Hoàng thượng! Người nói thần thiếp mưu phản? Không! Thần thiếp chỉ muốn diệt trừ con hồ ly tinh này! Kể từ khi nàng ta vào cung, người không còn nhìn đến mẫu t.ử thần thiếp nữa. Người phong nàng ta làm Hiền Phi, cho nàng ta quản lý Nội vụ, tước đi mọi vinh quang mà thần thiếp đã dày công gây dựng suốt mười năm. Thần thiếp không sai, thần thiếp chỉ đang lấy lại những gì vốn thuộc về mình!"

 

Lý Thanh Vân bước lên phía trước, nàng lấy từ trong ống tay áo ra một cuộn giấy lụa mỏng. Đây chính là bản trát cuối cùng, nhát d.a.o kết liễu mọi hy vọng của Thục Phi.

 

"Nương nương nói nương nương không mưu phản?" - Giọng Lý Thanh Vân vang lên, điềm tĩnh nhưng chứa đựng sức nặng nghìn cân. "Vậy xin hỏi, bản trát này là gì? Đây là mật thư người gửi cho tàn dư Tống gia, hứa hẹn rằng sau khi xử lý xong thần thiếp và gây hỗn loạn cho đoàn tuần du, người sẽ tác động tới Ngự sử đài để xóa bỏ bản án tham ô của gia tộc họ Tống. Người đã đem cả vận mệnh quốc gia ra để đ.á.n.h đổi lấy sự ghen tuông tầm thường của mình."

 

Thục Phi nhìn thấy cuộn giấy, gương mặt hoàn toàn xám ngắt. Nàng ta không ngờ rằng ngay cả những lá thư bí mật nhất cũng bị Lý Thanh Vân thu thập được thông qua mạng lưới Ám vệ của Lý gia.

 

"Ngươi... ngươi đã sớm biết tất cả, nhưng vẫn để ta hành động?" - Thục Phi thảng thốt nhận ra. "Ngươi cố tình dùng mạng mình làm mồi nhử để kéo ta vào cái bẫy này?"

 

Thanh Vân nhìn nàng ta, ánh mắt không có lấy một chút thương hại: "Nếu nương nương không có tâm hại người, thì cái bẫy này làm sao có tác dụng? Thần thiếp đã từng coi người là tỷ tỷ, nhưng nương nương lại coi thần thiếp là bậc thang để dẫm đạp. Từ khoảnh khắc người cắt đứt vệ binh của thần thiếp, tình nghĩa giữa chúng ta đã tuyệt diệt."

 

Hoàng hậu ngồi bên cạnh Hoàng đế, nãy giờ vẫn giữ thái độ trung lập, nhưng lúc này nàng ta buộc phải lên tiếng để bảo vệ uy nghiêm của lục cung: "Thục Phi Tạ thị, tội mưu hại phi tần, cấu kết phản loạn đã rõ ràng. Theo Luật, tội này đáng tru di cửu tộc. Nhưng vì người có công sinh hạ Hoàng t.ử, Hoàng thượng, người thấy nên định tội nàng thế nào đây ạ?"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

 

Hoàng đế đứng dậy, rút thanh kiếm ra khỏi vỏ, tiếng thép va chạm sắc lạnh khiến tất cả mọi người trong trướng đều rùng mình. Ngài không c.h.é.m Thục Phi, mà c.h.é.m đứt một góc bàn án:

 

"Tạ thị không còn tư cách làm Phi. Tước bỏ mọi phong hiệu, giáng xuống làm thứ nhân. Ban rượu độc ngay tại biên thùy để giữ lại chút thể diện cho Hoàng t.ử. Riêng Tạ gia, toàn bộ quan viên liên quan đến bản trát mưu phản đều bị xử trảm, tài sản sung công quỹ. Hoàng t.ử sẽ được đưa về cung Khôn Ninh cho Hoàng hậu nuôi dưỡng, vĩnh viễn không được nhắc đến sinh mẫu này!"

 

Thục Phi gào khóc t.h.ả.m thiết khi bị thị vệ lôi đi. Tiếng kêu oan khuất của nàng ta tan biến giữa tiếng gió gào của đại ngàn biên giới. Một đồng minh lớn nhất, một người tỷ muội từng thân thiết nhất của Thanh Vân, đã chính thức sụp đổ như thế.

 

Sau khi Thục Phi bị đưa đi, không gian trong trướng chỉ còn lại ba người: Hoàng đế, Hoàng hậu và Lý Thanh Vân. Hoàng hậu nhìn Thanh Vân, ánh mắt lộ rõ vẻ kiêng dè: "Hiền Phi, ngươi thật sự khiến bổn cung phải nhìn bằng con mắt khác. Ngươi dùng một chuyến tuần du để nhổ tận gốc cả quân phản loạn bên ngoài lẫn kẻ phản bội bên trong. Thủ đoạn này, ngay cả bổn cung cũng thấy lạnh người."

 

Lý Thanh Vân quỳ xuống, dập đầu cung kính: "Thần thiếp không dám. Thần thiếp chỉ là muốn bảo vệ Hoàng thượng và lục cung. Nếu thần thiếp không cứng rắn, thì người bị rượu độc hôm nay sẽ là thần thiếp. Thần thiếp tin rằng Hoàng hậu nương nương là người công minh nhất, chắc chắn sẽ hiểu cho nỗi khổ tâm của thần thiếp."

 

Lời nói của nàng vừa là cầu khẩn, vừa là lời cảnh cáo ngầm: Đừng đẩy ta vào đường cùng, nếu không kẻ tiếp theo đối mặt với rượu độc có thể là bất cứ ai.

 

Hoàng đế bước đến, nâng Lý Thanh Vân dậy. Ngài nhìn thấy vết sẹo nhỏ trên tay nàng do mũi tên sượt qua, lòng ngài thắt lại. Ngài biết, để có được chiến thắng này, nàng đã đặt cược cả mạng sống.

 

"Lý Hiền Phi có công cứu giá, định quốc." - Hoàng đế dõng dạc tuyên bố trước toàn quân. "Ban sắc lệnh: Phong Lý thị làm Tĩnh Quý phi, đứng đầu hàng phi t.ử, ban quyền nhiếp chính lục cung cùng Hoàng hậu. Ban cho phụ thân nàng tước vị Hầu gia, thế tập võng thế (truyền đời không giảm)."

 

Lý thị Tĩnh Quý phi. Một bước này, nàng đã chính thức đứng trên đỉnh cao mà mười năm qua Thục Phi hằng mơ ước. Nàng giờ đây là nữ t.ử hậu cung quyền lực thứ hai trong triều đại, chỉ sau Hoàng hậu. Nhưng Thanh Vân biết, sự sụp đổ của Thục Phi chỉ là khởi đầu cho một cuộc chiến thực sự với Hoàng hậu, người giờ đây đã hoàn toàn đơn độc trong việc bảo vệ phượng tọa của mình.

 

Đêm đó, giữa vùng biên cương đầy m.á.u và lửa, Lý Thanh Vân đứng một mình trên đồi cao, nhìn về phía kinh thành xa xôi. Nàng đã không còn là nữ nhân họ Lý nhỏ bé ngày nào. Nàng là phượng hoàng tắm m.á.u mà sinh ra. Nàng khẽ đốt bản án cuối cùng ghi tên những kẻ tình nghi còn lại.

 

"Thục Phi, nương nương đi thanh thản." - Nàng thầm nhủ. "Hậu cung này, từ nay sẽ chỉ còn lại một tiếng nói duy nhất."