Trở về từ chuyến tuần du biên thùy đầy m.á.u và lửa, kinh thành đón chào Tĩnh Quý phi bằng những nghi lễ long trọng nhất dành cho một vị công thần. Thế nhưng, đằng sau những tiếng tung hô là sự im lặng đáng sợ tỏa ra từ cung Khôn Ninh. Hoàng hậu nương nương, sau khi nhận nuôi Hoàng t.ử của Thục Phi quá cố, đã chính thức bước ra khỏi sự trầm mặc bấy lâu để bảo vệ phượng vị đang lung lay dữ dội của mình.
Giờ đây, cục diện hậu cung đã hình thành thế "lưỡng long tranh châu". Một bên là Lý Thanh Vân với phong hiệu Quý phi, nắm giữ toàn bộ sổ sách phủ Nội vụ và sự tin cậy tuyệt đối của Thiên t.ử. Bên kia là Hoàng hậu họ Ôn, người có sự ủng hộ của các thế gia lâu đời trong Triều đình và đang nắm giữ quân cờ quan trọng nhất cho tương lai: Hoàng t.ử duy nhất của triều đình.
Sáng sớm tại cung Trường Xuân, không gian tràn ngập mùi hương long diên và thảo d.ư.ợ.c quý giá. Lý Thanh Vân ngồi trên chiếc ghế chạm phượng bằng gỗ sưa, tay lật giở một bản trát mật từ phụ thân nàng, người nay đã là Lý Hầu gia.
"Nương nương, các đại thần tronng Triều dạo này đang rục rịch dâng sớ yêu cầu Hoàng thượng lập Hoàng t.ử làm Thái t.ử." - Thanh Trúc khẽ thầm thì khi đang chải tóc cho nàng. "Họ nói rằng quốc gia cần có căn bản vững chắc, và Hoàng hậu là người thích hợp nhất để dạy dỗ thiên t.ử tương lai."
Lý Thanh Vân nhìn bóng mình trong gương đồng, đôi mắt nàng sâu thẳm không thấy đáy: "Hoàng hậu muốn dùng Hoàng t.ử để trói buộc Hoàng thượng, đồng thời dùng danh nghĩa Mẫu nghi để ép ta phải giao lại quyền quản lý Nội vụ. Nàng ta biết rằng, một khi Thái t.ử được lập, địa vị của nàng ta sẽ trở nên bất khả xâm phạm."
Nàng đặt chiếc trâm vàng xuống bàn, tiếng va chạm thanh mảnh nhưng dứt khoát: "Nhưng nàng ấy quên rằng, đứa trẻ đó vốn là con của Thục Phi, kẻ đã c.h.ế.t vì tội mưu phản. Một trang sử ghi tội của sinh mẫu có thể là bóng đen ám quẻ cả cuộc đời của nhi t.ử."
Buổi chiều, tại điện Diên Hy, Hoàng hậu tổ chức một buổi họp mặt tất cả phi tần để bàn về việc chuẩn bị cho đại lễ lập Thái t.ử. Không khí vô cùng trang nghiêm. Hoàng hậu ngồi trên cao, bên cạnh là vị Hoàng t.ử nhỏ tuổi đang ngơ ngác nhìn xung quanh.
"Tĩnh Quý phi," - Hoàng hậu lên tiếng, giọng nói uy nghiêm truyền khắp đại điện. "Việc lập Thái t.ử là đại sự quốc gia. Ngươi nắm quyền Nội vụ, hãy chuẩn bị một bản dự toán ngân sách thật chi tiết. Bổn cung muốn đại lễ này phải là lễ hội lớn nhất từ trước đến nay, để bá quan thấy được sự hưng thịnh của vương triều."
Đây là một đòn thử thách. Nếu Lý Thanh Vân chi tiêu quá nhiều, nàng sẽ bị Ngự sử đài chỉ trích là hoang phí. Nếu nàng cắt giảm, nàng sẽ bị buộc tội "khinh thường Trữ Quân", làm nhục danh dự hoàng thất.
Lý Thanh Vân bước ra giữa điện, cung kính hành lễ nhưng lời nói lại mang theo sự sắc bén ẩn giấu: "Thần thiếp tuân lệnh. Tuy nhiên, thần thiếp vừa xem qua sổ sách cũ của cung Khôn Ninh, thấy rằng nương nương dạo này thường xuyên dùng tiền công quỹ để ban thưởng cho các gia tộc của các đại thần trong Triều đình. Thần thiếp e rằng, nếu chúng ta tổ chức đại lễ quá xa hoa vào lúc này, dân chúng sẽ dị nghị về việc mua chuộc lòng người để lập ngôi vị."
Hoàng hậu đập mạnh tay xuống phượng tọa: "Lý Quý phi! Ngươi dám nghi ngờ sự công chính của bổn cung? Bổn cung ban thưởng là để khích lệ lòng trung thành của thần t.ử đối với Hoàng gia, đó là chức trách của Hoàng hậu!"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
"Thần thiếp không dám." - Lý Thanh Vân ngước mắt lên, ánh nhìn trực diện không hề lùi bước. "Thần thiếp chỉ là lo cho nương nương. Theo quy củ, mọi khoản chi lớn của hậu cung đều phải được Hoàng thượng phê duyệt. Bản dự toán của thần thiếp sẽ được trình trực tiếp lên ngự thư phòng, xin nương nương cứ yên tâm."
Màn đối đầu nảy lửa khiến các phi tần cấp thấp run sợ. Đây không còn là những lời nói mỉa mai qua lại, mà là cuộc chiến giành quyền kiểm soát tài chính và danh tiếng giữa hai chủ t.ử quyền lực nhất hậu cung.
Tối hôm đó, Hoàng đế ghé thăm cung Trường Xuân. Ngài trông có vẻ băn khoăn về áp lực từ Triều chính.
"Ái phi, các đại thần đang ép trẫm lập Thái t.ử. Hoàng hậu nói rằng đó là cách duy nhất để ổn định lòng dân sau những vụ án liên tiếp vừa qua. Nàng thấy sao?"
Thanh Vân nhẹ nhàng xoa bóp vai cho ngài, giọng nói dịu dàng như gió thoảng: "Hoàng thượng, lập Thái t.ử là chuyện sớm muộn. Nhưng thần thiếp lo rằng, nếu lập hoàng t.ử của một người đã phạm tội mưu phản như Thục Phi, sau này khi Hoàng t.ử lớn lên, liệu người có vì hận thù cho mẫu phi mình mà làm điều trái với ý nguyện của người không? Liệu bá quan văn võ có cho phép một người có dòng m.á.u phản nghịch thừa kế ngai vàng?"
Câu nói của nàng đ.á.n.h trúng vào nỗi lo sợ lớn nhất của Hoàng đế: Sự phản bội. Ngài im lặng rất lâu, rồi cầm lấy tay nàng: "Vậy theo ý nàng, trẫm nên làm gì?"
"Thần thiếp nghĩ, chúng ta nên đợi thêm một thời gian. Hoặc... người hãy cho thần thiếp một cơ hội." - Nàng khẽ tựa đầu vào n.g.ự.c ngài. "Nếu thần thiếp có thể sinh cho người một vị Hoàng t.ử thanh sạch, đó chẳng phải là sự lựa chọn vẹn toàn nhất sao?"
Hoàng đế ôm c.h.ặ.t nàng vào lòng, ý cười hiện lên trong mắt. Ngài hiểu rằng Lý Thanh Vân đang chính thức tuyên chiến với Hoàng hậu để giành lấy vị trí mẫu nghi trong tương lai cho đứa con của chính mình.
Trong khi đó, tại cung Khôn Ninh, Hoàng hậu đang thức trắng đêm bên ánh đèn dầu. Nàng cầm trên tay một mảnh giấy nhỏ, trên đó ghi lại những kẻ đã bí mật đầu quân cho Tĩnh Quý phi trong mấy ngày qua.
"Lý Thanh Vân, ngươi muốn dùng sự sủng ái để lật đổ phượng tọa của ta?" - Hoàng hậu nghiến răng, ánh mắt lộ vẻ tàn nhẫn. "Ta sẽ cho ngươi thấy, một kẻ không có gia thế thâm căn cố đế như ngươi, khi ngã xuống sẽ t.h.ả.m khốc đến mức nào. Hãy chuẩn bị đón nhận án t.ử dành cho Lý gia đi."
Cuộc chiến phượng hoàng tranh ngôi đã chính thức bước vào giai đoạn quyết liệt nhất. Mỗi bước đi của Lý Thanh Vân giờ đây đều bị soi xét dưới kính hiển vi của luật lệ và sự thù hận. Một bên là quyền lực thực tế, một bên là danh chính ngôn thuận; ai sẽ là người cuối cùng đứng vững trên đỉnh cao của Trường Thành?