Sau màn kịch giả c.h.ế.t tại cung Trường Xuân, cả kinh thành rúng động trước sự thật về dã tâm của mẫu nghi thiên hạ. Ngưng Pháp Điện một lần nữa trở thành tâm điểm của công lý, nhưng lần này, người ngồi ở vị trí bị cáo không ai khác chính là Hoàng hậu Ôn thị. Dưới sức ép của Hoàng đế và những bằng chứng không thể chối cãi về việc hạ độc quân vương, phe cựu thủ vốn trung thành với họ Ôn nay cũng phải đồng loạt quay lưng để bảo toàn mạng sống.
Lý Thanh Vân, giờ đây đã là người nắm quyền lực tuyệt đối, đứng bên cạnh Hoàng đế. Nàng vận bộ phượng bào màu đỏ thẫm, màu sắc vốn chỉ dành cho chủ nhân cung Khôn Ninh. Ánh mắt nàng nhìn Hoàng hậu đang quỳ dưới sàn điện, không có lấy một chút thương hại, chỉ có một sự lạnh lẽo tột cùng của kẻ đã bước qua muôn trùng x.á.c c.h.ế.t để lên đỉnh cao.
"Ôn thị, bản cáo tội trạng của ngươi dài đến mười trang lụa." Hoàng đế cầm tập sớ, giọng nói chứa đựng sự mệt mỏi và phẫn nộ cùng cực. "Ngươi mưu hại phi tần, cấu kết ngoại thích, và cuối cùng là đầu độc trẫm. Luật pháp thịnh trị của quốc gia này không thể dung thứ cho một người mẹ, một người vợ như ngươi."
Hoàng hậu ngẩng đầu lên, mái tóc phượng từng một thời kiêu hãnh giờ xõa rượi. Nàng ta không khóc lóc cầu xin, mà lại nở một nụ cười thâm độc, đôi mắt đỏ ngầu nhìn chằm chằm vào Lý Thanh Vân.
"Ta thua rồi, Hoàng thượng. Nhưng người có biết kẻ đang đứng cạnh người, kẻ mà người gọi là báu vật, thực chất là ai không?" - Giọng Hoàng hậu khản đặc, vang vọng giữa sảnh điện im phăng phắc.
Lý Thanh Vân khẽ nhíu mày, một luồng khí lạnh chạy dọc sống lưng. Nàng linh cảm thấy có một bản thư mật khác mà nàng chưa từng chạm tới.
"Lý Thanh Vân, ngươi tưởng ngươi là con gái của Lý gia sao?" - Hoàng hậu cười điên dại. "Phụ thân ngươi - Lý Hầu gia, thực chất chỉ là một kẻ phản trắc năm xưa. Ngươi vốn là con gái của một tội thần thuộc vương triều cũ, kẻ đã bị chính tiên hoàng, tức phụ hoàng của Hoàng thượng ban án tru di. Lý gia chỉ nhặt ngươi về từ đống x.á.c c.h.ế.t để dùng ngươi làm quân cờ tiến thân vào hậu cung. Ngươi mang dòng m.á.u của kẻ thù, và chính ngươi cũng đang lừa dối quân vương mỗi ngày!"
Cả đại điện xôn xao. Hoàng đế bàng hoàng quay sang nhìn Lý Thanh Vân. Đây là bí mật mà Hoàng hậu đã giấu kín suốt mười năm qua để dùng làm đòn diệt khẩu cuối cùng. Nếu điều này là sự thật, theo luật pháp của Trường Thành, Lý Thanh Vân sẽ bị tước bỏ mọi phong vị và bị xử trảm ngay lập tức vì tội lừa dối thiên t.ử và mang dòng m.á.u phản nghịch.
Giữa lúc ngàn cân treo sợi tóc, Lý Thanh Vân chậm rãi bước xuống, quỳ trước mặt Hoàng đế. Nàng lấy từ trong n.g.ự.c áo ra một chiếc ấn ký cũ kỹ bằng đá đen, thứ mà nàng đã tìm thấy trong di vật của mẫu thân quá cố nhưng chưa bao giờ dám tiết lộ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
"Hoàng thượng, thần thiếp không hề biết về thân thế của mình cho đến khi nhận được bản trát điều tra từ bộ Hình tháng trước." - Lý Thanh Vân nói, giọng nói vẫn điềm tĩnh lạ kỳ. "Thần thiếp đã định sẽ giấu kín nó mãi mãi, hoặc dùng cái c.h.ế.t để tạ lỗi. Nhưng thần thiếp nhận ra rằng, dòng m.á.u có thể không chọn được, nhưng lòng trung thành thì có. Thần thiếp đã dùng chính sự hiểu biết về tiền triều để giúp người dẹp tan tàn dư của Tống gia và Ôn gia, những kẻ thực sự đang âm mưu khôi phục lại thế lực cũ."
Nàng nhìn sang Hoàng hậu, ánh mắt sắc như d.a.o: "Nương nương nói thần thiếp lừa dối? Vậy người có giải thích được tại sao Ôn gia bấy lâu nay lại giữ kín bí mật này? Phải chăng chính gia tộc người đã dùng sinh phụ của thần thiếp để thực hiện những giao dịch mờ ám năm xưa, rồi sau đó g.i.ế.c người diệt khẩu để xóa dấu vết?"
Đòn phản công của Lý Thanh Vân khiến Hoàng hậu nghẹn lời. Nàng đã khéo léo biến điểm yếu chí mạng của mình thành v.ũ k.h.í để tố cáo sự cấu kết lâu đời của Ôn gia với các thế lực phản nghịch.
Hoàng đế cầm lấy ấn ký, ngài nhìn vào người nữ t.ử đã cùng ngài đi qua bao sóng gió. Ngài hiểu rằng, dù nàng là ai, nàng là người duy nhất đã cứu mạng ngài và bảo vệ giang sơn này bằng trí tuệ của mình.
"Dòng m.á.u của quá khứ không định đoạt con người của hiện tại." - Hoàng đế dõng dạc tuyên bố trước bá quan văn võ. "Bản trát về thân thế của Lý Quý phi sẽ được tiêu hủy ngay lập tức. Từ nay về sau, ai dám nhắc lại chuyện này sẽ bị xử tội khi quân."
Ngài quay sang Hoàng hậu, ánh mắt chỉ còn sự lạnh lùng: "Truyền lệnh: Phế truất Ôn thị, giáng xuống thứ nhân, ban cái c.h.ế.t nhẹ nhàng bằng lụa trắng để giữ lại chút thể diện cuối cùng cho phượng tọa. Toàn bộ Ôn gia bị tịch biên gia sản, xử trảm tại ngọ môn."
Tiếng thét của Hoàng hậu tan biến khi nàng ta bị lôi ra khỏi cung Khôn Ninh. Cánh cửa của nơi tôn nghiêm nhất hậu cung đã khép lại một chương lịch sử đầy m.á.u và nước mắt của họ Ôn.
Đêm đó, giữa cung điện Trường Xuân rực rỡ, Lý Thanh Vân đứng một mình dưới ánh trăng. Nàng biết, vị thế mẫu nghi thiên hạ giờ đây chỉ còn cách nàng một bước chân. Nhưng bí mật về thân thế mà Hoàng hậu để lại vẫn như một bóng đen ám ảnh. Nàng đã thắng, nhưng nàng hiểu rằng trong cái Trường Thành này, không có bí mật nào là vĩnh viễn không bị lật lại.
Nàng cầm bản sớ ghi tên các phi tần mới sắp nhập cung vào năm sau, mỉm cười lạnh lẽo.
"Hoàng hậu đi rồi, nhưng cuộc chiến này sẽ không bao giờ kết thúc." - Lý Thanh Vân thầm nhủ. Nàng cần một danh phận chính thức hơn để bảo vệ chính mình và cái t.h.a.i đang âm thầm lớn dần trong bụng, giọt m.á.u mà nàng đã hy sinh cả danh dự để giữ lấy.