Sau thất bại t.h.ả.m hại tại ngự thư phòng, cung Khôn Ninh rơi vào một sự im lặng c.h.ế.t ch.óc. Hoàng hậu bị cấm túc, quyền lực nhiếp chính hoàn toàn rơi vào tay Tĩnh Quý phi. Thế nhưng, trong bóng tối của cung điện bị cô lập, Hoàng hậu họ Ôn không hề cam chịu. Nàng ta hiểu rằng, nếu không lật ngược thế cờ ngay lúc này, cái c.h.ế.t của Ôn gia chính là điềm báo cho sự kết thúc của phượng tọa dưới chân mình.
"Quý phi nắm quyền Nội vụ, kiểm soát mọi bữa ăn thức uống của Hoàng thượng." - Hoàng hậu thì thầm với tâm phúc, đôi mắt nàng ta rực lên một thứ ánh sáng điên cuồng. "Nếu Hoàng thượng trúng độc, kẻ đầu tiên bị nghi ngờ và kẻ duy nhất có khả năng ra tay... chỉ có thể là nàng ta. Khi Bệ hạ băng hà, Hoàng t.ử sẽ đăng cơ, và ta, với tư cách Thái hậu - sẽ là người ban chiếu tru di cửu tộc cho cả Lý gia."
Vào một đêm đông giá rét, khi những bông tuyết bắt đầu bao phủ mái ngói cung Trường Xuân, Hoàng đế ghé thăm Tĩnh Quý phi trong trạng thái mệt mỏi sau khi thức khuya phê duyệt tấu chương. Theo thói quen, Lý Thanh Vân đích thân pha một chén trà sâm quý giá từ cung Nội vụ để giúp ngài tỉnh táo.
"Hoàng thượng, người hãy dùng chén trà này rồi nghỉ ngơi sớm." - Lý Thanh Vân dịu dàng dâng trà.
Hoàng đế mỉm cười, cầm lấy chén trà và nhấp một ngụm lớn. Thế nhưng, chỉ vài giây sau, chén trà bằng sứ khắc hoa bằng lăng rơi xuống đất vỡ tan tành. Hoàng đế ôm c.h.ặ.t lấy cổ họng, gương mặt chuyển sang màu tím tái, m.á.u tươi trào ra từ khóe miệng. Ngài đổ gục xuống bàn, đôi mắt trợn trừng nhìn Lý Thanh Vân trong sự kinh hoàng tột độ.
"Hoàng thượng! Hoàng thượng!" - Lý Thanh Vân thét lên, nàng lao đến đỡ ngài nhưng hơi thở của ngài đã trở nên đứt quãng.
Đúng lúc đó, cửa điện cung Trường Xuân bị tông bật ra. Không phải là thái y, mà là đội Ngự lâm quân cùng các đại thần trong cung, dẫn đầu là Hoàng hậu, người vừa ban lệnh khẩn cấp về việc "có điềm báo thiên t.ử gặp nạn" để phá vỡ lệnh cấm túc.
"Lý Thanh Vân! Ngươi to gan lớn mật, dám hạ độc mưu hại Hoàng thượng!" - Hoàng hậu chỉ tay vào Lý Thanh Vân, giọng nói vang dội khắp đại điện.
Tên thủ lĩnh Ngự lâm quân lập tức thu giữ chén trà vỡ và bản kê khai d.ư.ợ.c liệu của cung Nội vụ: "Báo cáo nương nương, trong chén trà có chứa Đoạn Trường Thảo - loại độc cực mạnh vừa được xuất kho từ phía Nội vụ theo lệnh của Quý phi nương nương chiều nay!"
Cả cung Trường Xuân náo loạn. Hoàng t.ử nhỏ tuổi được đưa đến, khóc nấc lên bên giường rồng, tạo nên một cảnh tượng bi t.h.ả.m khiến các đại thần không khỏi phẫn nộ. Lý Thanh Vân bị các thị vệ khống chế, nàng quỳ trên nền đất lạnh, nhìn Hoàng hậu đang đứng hiên ngang trên cao với nụ cười chiến thắng lẩn khuất sau lớp khăn tay.
"Đưa Lý thị vào Ngưng Pháp Điện ngay lập tức!" - Hoàng hậu ra lệnh. "Lục soát toàn bộ cung Trường Xuân, tìm ra bằng chứng về sự cấu kết của Lý gia với tàn dư phản loạn!"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Lý Thanh Vân bị đưa vào hầm tối của Ngưng Pháp Điện. Tại đây, nàng phải đối mặt với sự thẩm vấn tàn khốc của Cấm vệ quân. Mọi bằng chứng đều chống lại nàng: Chén trà do nàng pha, chất độc do nàng xuất kho, và động cơ là "muốn lũng đoạn triều chính khi quân vương băng hà".
Thế nhưng, giữa bóng tối mịt mù, Lý Thanh Vân vẫn giữ được một sự tỉnh táo kỳ lạ. Nàng thầm nhủ: "Hoàng hậu quả nhiên cao tay. Nàng ta dùng chính cái quyền quản lý Nội vụ của bổn cung để buộc tội mình. Nhưng nàng ta đã quá vội vàng."
Nàng nhớ lại khoảnh khắc chén trà rơi xuống. Mùi vị của loại độc đó... nàng đã từng ngửi thấy ở đâu đó. Không phải là Đoạn Trường Thảo thông thường, mà là một loại độc hỗn hợp có nguồn gốc từ vùng biên viễn của Tống gia.
Sáng hôm sau, khi bản trát tuyên án t.ử hình cho Lý Thanh Vân đang được soạn thảo, một sự việc bất ngờ xảy ra. Lý Thanh Vân yêu cầu được gặp Hoàng hậu lần cuối trước mặt toàn thể đại thần tại Ngưng Pháp Điện.
"Hoàng hậu nương nương, người nói thần thiếp hạ độc. Vậy người có giải thích được tại sao trên chiếc khăn tay người đang cầm lại có mùi hương của Dẫn Độc Hương, thứ chất kích thích khiến Đoạn Trường Thảo phát tác nhanh gấp mười lần không?" - Lý Thanh Vân lên tiếng, giọng nói tuy yếu ớt vì bị tra khảo nhưng vẫn đầy đanh thép.
Hoàng hậu giật mình, vội vàng giấu chiếc khăn vào ống tay áo: "Ngươi nói nhảm cái gì? Đây là mùi trầm hương thông thường!"
"Các vị đại thần, xin hãy nhìn kỹ." - Lý Thanh Vân chỉ vào vết m.á.u trên sàn điện nơi Hoàng đế đã ngã xuống. "Hoàng thượng chưa hề băng hà. Loại độc này thực chất chỉ gây ra trạng thái giả c.h.ế.t trong vòng mười hai canh giờ nếu không có chất dẫn. Hoàng hậu vì quá vội vàng muốn định tội bổn cung nên đã dùng Dẫn Độc Hương trên người để kích phát độc tính khi đến gần Hoàng thượng."
Đúng lúc này, từ phía sau bức rèm của Ngưng Pháp Điện, một bóng người chậm rãi bước ra. Cả đại điện như nổ tung vì kinh ngạc. Đó chính là Hoàng đế, dù gương mặt còn xanh xao nhưng đôi mắt ngài bừng lên ngọn lửa giận dữ tột cùng.
Nghệ thuật "phản gián" của Lý Thanh Vân một lần nữa cứu mạng nàng. Nàng đã sớm nghi ngờ và bí mật cho Hoàng đế dùng t.h.u.ố.c giải độc dự phòng mỗi ngày kể từ khi nắm quyền Nội vụ. Vở kịch tối qua là do nàng và ngài cùng diễn để vây bắt con cá lớn nhất.
Hoàng đế cầm lấy chiếc khăn tay từ trong tay áo của Hoàng hậu, ngửi thấy mùi hương nồng hặc: "Ôn thị, ngươi không chỉ muốn g.i.ế.c Quý phi, ngươi thực sự muốn g.i.ế.c cả trẫm để chiếm lấy giang sơn cho nhi t.ử dưới gối ngươi sao? Luật pháp của trẫm, hôm nay sẽ được thực thi trên chính phượng tọa của ngươi!"
Hoàng hậu ngã quỵ xuống, đôi mắt mất đi mọi sức sống. Bản trát t.ử hình mà bà ta chuẩn bị cho Lý Thanh Vân, giờ đây lại khắc tên chính nàng ta và toàn bộ gia tộc họ Ôn. Đòn "một mũi tên trúng hai đích" đã quay ngược lại đ.â.m thẳng vào tim kẻ chủ mưu.