Sau một tuần huấn luyện gắt gao, các tú nữ nhận được thông báo quan trọng: Thục Phi nương nương, vị phi t.ử đang tạm thời cai quản lục cung thay cho Hoàng hậu đang bệnh, sẽ tổ chức một buổi hội trà tại Ngự Uyển để "quan sát" khí chất của những người mới. Đây không chỉ đơn thuần là một buổi thưởng trà, mà chính là vòng sơ loại thực tế nhất. Kẻ nào lọt vào mắt xanh của Thục Phi sẽ có cơ hội được thăng cấp nhanh ch.óng, kẻ nào đắc tội sẽ mãi mãi bị vùi lấp trong đám cung nữ sai vặt.
Tại Trữ Tú cung, không khí trở nên náo loạn. Các tú nữ thi nhau đem ra những bộ trang phục lộng lẫy nhất, trang sức quý giá nhất. Lâm Tú Nhi diện một bộ váy màu hồng lựu rực rỡ, b.úi tóc cầu kỳ với hàng chục chiếc trâm vàng, nhìn qua chẳng khác gì một đóa mẫu đơn đang khoe sắc.
Trong khi đó, Lý Thanh Vân lại chọn cho mình một bộ y phục màu xanh thiên thanh nhạt, thêu những cánh hoa nhài trắng li ti ở phần vạt áo. Nàng không dùng trâm vàng mà chỉ cài một chiếc trâm ngọc đơn giản.
"Tiểu thư, người ăn mặc thế này liệu có quá đơn sơ không?" - Thanh Trúc lo lắng hỏi.
"Thục Phi nương nương vốn là người xuất thân từ gia đình danh gia vọng tộc, từ nhỏ đã quen với sự xa hoa. Những thứ rực rỡ tầm thường chỉ khiến người ta cảm thấy dung tục. Nàng ta thích nhất là sự thanh nhã và tinh tế." - Thanh Vân bình thản đáp, đôi mắt nàng nhìn vào gương, phản chiếu một sự tĩnh lặng đáng sợ. Nàng đã tìm hiểu rất kỹ về sở thích của từng vị phi tần qua lời kể của các thái giám cũ mà nàng đã kín đáo mua chuộc bằng chút bạc vụn vài ngày trước.
Dưới sự dẫn dắt của Tống Ma ma, đoàn tú nữ tiến vào Ngự Uyển. Hương thơm của trà long tỉnh hòa quyện với mùi hoa dạ yến thảo tạo nên một không gian u nhã. Trên cao, Thục Phi nương nương đang ngồi uy nghi trên ghế bọc gấm, bên cạnh là một vài vị tần phi khác.
"Chúng thần nữ tham kiến Thục Phi nương nương, nương nương vạn phúc kim an!" - Hàng trăm giọng nói đồng thanh vang lên, tất cả đều cúi rạp người.
"Đứng lên đi." - Một giọng nói dịu dàng nhưng mang theo uy quyền truyền xuống.
Thục Phi lướt mắt qua một lượt. Ánh mắt nàng ta dừng lại khá lâu ở Lâm Tú Nhi, nhưng rồi lại khẽ nhíu mày. Có lẽ sự rực rỡ thái quá của ả khiến Thục Phi thấy ch.ói mắt. Cuối cùng, ánh mắt ấy dừng lại ở Lý Thanh Vân. Một nhành hoa nhài thanh khiết giữa đám đông đỏ tía khiến Thục Phi cảm thấy dễ chịu hơn hẳn.
"Ngươi, bước lên đây." - Thục Phi chỉ tay về phía Lý Thanh Vân.
Lý Thanh Vân bước lên với phong thái ung dung, động tác dứt khoát nhưng vẫn giữ được vẻ khiêm nhường.
"Thần nữ Lý Thanh Vân, tham kiến nương nương."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
"Họ Lý? Có phải là Lý Ngũ phẩm, người vừa bị bộ Hình gửi lệnh điều tra?" - Thục Phi nhấp một ngụm trà, giọng nói không rõ vui buồn.
Cả hội trà im phăng phắc. Lâm Tú Nhi đứng phía sau khẽ che miệng cười trộm, mong chờ một màn bị trừng phạt.
Lý Thanh Vân dập đầu, giọng nói vang lên rõ ràng: "Thưa nương nương, phụ thân dân nữ tin vào sự công bình của triều đình và sự anh minh của Thánh thượng. Vàng thật không sợ lửa, bản trát kia chính là cơ hội để phụ thân dân nữ chứng minh lòng trung trinh. Cũng như chén trà này, nếu không trải qua nước sôi lửa nóng, làm sao tỏa được hương thơm?"
Thục Phi đặt chén trà xuống, đôi mắt sắc sảo nhìn sâu vào đôi mắt của Lý Thanh Vân. Một sự im lặng kéo dài đến nghẹt thở. Bỗng nhiên, Thục Phi bật cười:
"Khá cho một câu “vàng thật không sợ lửa”. Ngươi có cái miệng rất khéo, lại hiểu đạo lý. Người đâu, ban thưởng cho Lý tiểu thư một cặp vòng ngọc bích."
Cả Ngự Uyển chấn động. Được đích thân Thục Phi ban thưởng ngay lần đầu gặp mặt, đây là một vinh dự chưa từng có. Nhưng Lý Thanh Vân biết, sự ban thưởng này cũng chính là một chiếc "bẫy" triệu hồi những kẻ đố kỵ tìm đến nàng.
Khi buổi tiệc gần kết thúc, một vị tần phi khác - Huệ Tần, người vốn có thù hằn với Thục Phi, lên tiếng với giọng điệu đầy ẩn ý: "Thục Phi tỷ tỷ thật khéo chọn người. Nhưng nghe nói Lý phủ này từng có liên quan đến một vụ án oan cũ, nếu để một nữ t.ử có lai lịch mập mờ như vậy ở gần Thánh thượng, sợ rằng Ngự sử đài sẽ lại có việc để làm đấy."
Câu nói của Huệ Tần như một gáo nước lạnh tạt vào bầu không khí đang vui vẻ. Thục Phi hơi đổi sắc mặt. Lý Thanh Vân biết, đây là lúc nàng phải tự cứu lấy mình, không thể chỉ dựa vào sự sủng ái nhất thời của Thục Phi.
Nàng khẽ ngước lên, ánh mắt đầy chân thành: "Bẩm Huệ Tần nương nương, nếu lai lịch thần nữ có điều gì mờ ám, cục Thượng nghi và bộ Lễ đã không để thần nữ bước chân vào Trường Thành. Thần nữ vào cung là để tận trung, nếu có nửa điểm gian dối, nguyện chịu sự phán xét của trời đất."
Sự cứng cỏi của Lý Thanh Vân khiến Huệ Tần hừ lạnh một tiếng rồi quay đi. Buổi hội trà kết thúc, nhưng những đợt sóng ngầm chỉ vừa bắt đầu cuộn trào.
Đêm đó, khi trở về phòng, Lý Thanh Vân thấy trên giường mình có một mảnh giấy nhỏ bị xé nát, trên đó chỉ còn lại độc một chữ: "Cẩn". Nàng nhíu mày. Có người đang cảnh cáo nàng, hoặc có người đang muốn nhắc nhở nàng điều gì đó.
Nàng đứng bên cửa sổ, nhìn về phía cung điện xa xôi của Hoàng đế. Con đường tiến tới phượng tọa đã bắt đầu rải những viên đá sắc nhọn đầu tiên. Nàng không sợ, vì nàng biết, chỉ có đi qua đau đớn mới có thể chạm tới quyền lực tuyệt đối.