Nhất Bộ Thanh Vân

Chương 4: CÁI BẪY ĐÊM TRĂNG



Mảnh giấy nát vụn với duy nhất chữ "Cẩn" nằm chơ vơ trên mặt bàn gỗ. Lý Thanh Vân nhìn chằm chằm vào nó, những ngón tay thon dài khẽ miết lên mép giấy. Chữ viết cứng cáp, dứt khoát, rõ ràng không phải là nét b.út của những tiểu thư khuê các vốn ưa chuộng lối viết hoa mỹ. Đây là nét chữ của một kẻ đã quen với việc ẩn nhẫn.

 

"Tiểu thư, người làm sao vậy?" - Thanh Trúc bưng chậu nước rửa mặt bước vào, thấy sắc mặt chủ t.ử không tốt liền lo lắng hỏi.

 

Lý Thanh Vân nhanh tay thu mảnh giấy vào trong tay áo, nét mặt trở lại vẻ bình thản thường ngày: "Không có gì, chỉ là ta đang suy nghĩ về lời giáo huấn của Thục Phi nương nương lúc chiều. Thanh Trúc, tối nay khi ta đi ngủ, em hãy chú ý quan sát những người ở các phòng lân cận, đặc biệt là xem có ai lén lút nhìn vào phòng chúng ta hay không."

 

Đêm càng về khuya, Trường Thành càng trở nên lạnh lẽo. Những ngọn đèn l.ồ.ng treo dọc hành lang Trữ Tú cung đung đưa theo gió, hắt lên vách tường những bóng đen loang lổ. Lý Thanh Vân nằm trên giường, hơi thở đều đặn như đã ngủ sâu, nhưng đôi tai nàng lại dỏng lên nghe ngóng từng tiếng động nhỏ nhất.

 

Bỗng nhiên, một tiếng "sột soạt" rất khẽ vang lên từ phía cửa sổ. Tiếp đó là mùi khói nhàn nhạt tỏa vào phòng - mùi của hương mê hồn.

 

Lý Thanh Vân nín thở, nàng đã sớm chuẩn bị một chiếc khăn tẩm nước lạnh đặt sẵn bên gối. Nàng nhanh ch.óng áp khăn lên mũi, tim đập thình thịch nhưng cơ thể vẫn giữ nguyên tư thế bất động. Một cái bóng đen lẻn qua khe cửa sổ đã bị cạy khéo léo, hắn tiến về phía tủ đồ của nàng.

 

Kẻ đó lục lọi một hồi rồi lấy ra một gói nhỏ, nhét vào dưới nệm giường của Thanh Vân, sau đó lại nhanh ch.óng thoát ra ngoài theo lối cũ.

 

Khi bóng đen đã đi xa, Lý Thanh Vân bật dậy, thắp một ngọn nến nhỏ. Nàng thò tay xuống dưới nệm và lôi ra thứ mà kẻ kia vừa bỏ lại. Đó là một con b.úp bê bằng vải thô, trên mình găm đầy kim bạc, và đáng sợ hơn cả, trên n.g.ự.c b.úp bê có dán một mảnh giấy ghi ngày tháng năm sinh của... Thục Phi nương nương.

 

"Trấn yểm!" Lý Thanh Vân thốt lên thì thầm. Đây là đại tội trong cung. Nếu sáng mai có người báo cáo và cấm vệ quân dẫn người đến lục soát, nàng không chỉ bị tước quyền tuyển tú mà còn chắc chắn phải đối mặt với án t.ử tại Thận hình ty.

 

Kẻ hãm hại nàng thật thâm độc. Hắn không dùng độc d.ư.ợ.c dễ bị phát hiện, mà dùng thuật tà ma - thứ mà hậu cung kiêng kị nhất, đặc biệt là khi Thục Phi đang là người có quyền thế nhất lúc này.

 

"Tiểu thư... đó là cái gì vậy?" - Thanh Trúc tỉnh dậy, nhìn thấy con b.úp bê liền mặt cắt không còn giọt m.á.u, định hét lên nhưng đã bị Lý Thanh Vân bịt miệng kịp thời.

 

"Im lặng! Nếu muốn giữ mạng thì đừng hé răng nửa lời." - Ánh mắt Lý Thanh Vân lúc này sắc sảo như d.a.o cạo. Nàng nhanh ch.óng suy luận: Kẻ biết ngày sinh của Thục Phi và có thể lẻn vào đây chỉ có thể là người của các vị phi tần, hoặc... là kẻ trong số các tú nữ đã bị mua chuộc.

 

"Ngươi muốn dùng tà thuật để xử t.ử ta sao? Được, vậy ta sẽ cho ngươi thấy thế nào là gậy ông đập lưng ông."

 

Lý Thanh Vân không tiêu hủy con b.úp bê ngay. Nàng biết nếu nàng vứt đi, kẻ kia sẽ tìm cách khác. Nàng lấy một ít bột phấn hồng từ bàn trang điểm, rắc nhẹ lên lối cửa sổ mà kẻ kia đã đi qua. Loại phấn này bình thường không nhìn thấy, nhưng nếu gặp ánh đèn dầu hỏa đặc biệt của đội tuần tra đêm, nó sẽ phát ra ánh sáng bạc li ti.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

 

Sau đó, nàng gói con b.úp bê lại, dặn dò Thanh Trúc: "Em cầm gói này, lẻn sang phòng của Lâm Tú Nhi. Không cần nhét xuống nệm, chỉ cần treo nó lên cành cây mẫu đơn ngay sát cửa sổ phòng nàng ta là được."

 

"Tiểu thư... như vậy có nguy hiểm quá không?"

 

"Lâm Tú Nhi từ chiều đã ra sức lấy lòng Thục Phi nhưng thất bại, lại còn bị ta làm cho bẽ mặt. Nếu con b.úp bê này xuất hiện ở phòng nàng ta, mọi người sẽ nghĩ nàng ta vì đố kỵ mà sinh lòng thù hận. Đi mau!"

 

Sáng hôm sau, khi sương mù còn chưa tan, tiếng bước chân rầm rập đã phá tan sự tĩnh lặng của Trữ Tú cung. Đại tổng quản thái giám cùng Tống Ma ma dẫn theo một đội cấm vệ hùng hậu tiến vào.

 

"Có người mật báo trong Trữ Tú cung có kẻ dùng tà thuật trấn yểm chủ t.ử. Tất cả tú nữ ra sân để cấm quân lục soát phòng!" - Tiếng của Đại tổng quản vang lên lanh lảnh, lạnh lùng.

 

Lâm Tú Nhi đứng trong hàng ngũ, khóe môi không tự chủ được mà nhếch lên một nụ cười đắc thắng, ả liếc nhìn Lý Thanh Vân với ánh mắt như nhìn một kẻ sắp c.h.ế.t. Nhưng nàng chỉ thấy Thanh Vân vẫn đứng đó, điềm nhiên như không, thậm chí còn khẽ gật đầu chào ả.

 

Cuộc lục soát diễn ra rất nhanh. Khi thị vệ tiến vào phòng của Lý Thanh Vân, nàng cảm thấy l.ồ.ng n.g.ự.c mình thắt lại một nhịp, nhưng rồi họ trở ra với bàn tay trắng. Lâm Tú Nhi biến sắc, nụ cười trên môi nàng ta dập tắt ngay lập tức.

 

"Báo! Tìm thấy vật lạ ở phòng phía Đông của tiểu thư Lâm gia !" - Một tiểu thái giám chạy ra, trên tay cầm chính là gói vải bọc con b.úp bê.

 

Sắc mặt Lâm Tú Nhi từ đỏ chuyển sang trắng bệch, rồi xám ngắt như tro tàn. Ả quỳ sụp xuống, lắp bắp: "Không... không thể nào! Cái đó không phải của ta! Nó phải ở phòng của..."

 

Ả chưa kịp nói hết câu, Tống Ma ma đã giáng cho ả một cái tát nảy lửa: "Láo xược! Ngươi còn muốn vu khống cho ai? Vật tìm thấy ở ngay cửa sổ phòng ngươi, chứng cứ rành rành!"

 

Đại tổng quản cầm con b.úp bê lên, nhìn ngày tháng năm sinh của Thục Phi rồi hừ lạnh: "To gan lớn mật! Giải Lâm Tú Nhi về Thận hình ty chờ xét xử."

 

Lâm Tú Nhi gào thét t.h.ả.m thiết khi bị lôi đi. Thanh Vân đứng giữa đám đông, khuôn mặt vẫn không chút biểu cảm. Nàng nhìn theo bóng lưng của Lâm Tú Nhi, trong lòng thầm hiểu: Trong Trường Thành này, không có tình bằng hữu, cũng chẳng có sự khoan nhượng. Kẻ muốn hại người, sớm muộn cũng bị chính mưu kế của mình thiêu rụi.

 

Khi đám đông giải tán, Lý Thanh Vân lén nhìn về phía góc hành lang. Nàng thấy một bóng dáng quen thuộc đang đứng quan sát - đó là tên thái giám thân cận của Huệ Tần. Hóa ra, kẻ đứng sau thật sự là Huệ Tần, còn Lâm Tú Nhi chỉ là một quân cờ thí mạng.

 

Thanh Vân siết c.h.ặ.t nắm tay. Nàng đã thắng trận đầu, nhưng kẻ thù thực sự giờ mới lộ diện.