Nhất Bộ Thanh Vân

Chương 8: CÁNH CỬA NGỤY QUYỀN



Sau cuộc gặp gỡ "đầy tình thâm" tại Ngự Uyển, vị thế của Lý Thanh Vân trong cung lại một lần nữa thay đổi. Khắp nơi đều truyền tai nhau về việc Lệ Chiêu nghi - người vốn lãnh đạm với thế sự - lại đặc biệt yêu quý và che chở cho Tĩnh Tài nhân. Các phi tần khác bắt đầu dè chừng, không ai muốn đắc tội với một kẻ đang có cả Thục Phi và Lệ Chiêu nghi đứng sau lưng, chưa kể đến sự sủng ái đang nồng đượm của Hoàng đế.

 

Thế nhưng, trong căn phòng kín của Vĩnh Ninh cung, Lý Thanh Vân đang phải đối mặt với một áp lực khác. Nàng biết mình đang đi trên dây thừng. Mảnh giấy nhỏ từ Thục Phi gửi tới nhắc nhở nàng rằng Lệ Chiêu nghi không đơn giản như vẻ ngoài, và gia tộc họ Trịnh của nàng ta đang nắm giữ những vị trí then chốt tại bộ Hộ và bộ Công.

 

"Chủ t.ử, thư từ lão gia đã tới." - Thanh Trúc khẽ khàng bước vào, tay bưng một hộp đựng bánh ngọt, nhưng bên dưới lớp bánh là một bức thư được dán kín bằng sáp đen của Lý phủ.

 

Lý Thanh Vân nhanh ch.óng mở thư. Phụ thân nàng - Lý đại nhân - dù chức quan không cao, nhưng vốn là người có mối quan hệ rộng và đặc biệt giỏi trong việc thu thập tin tức trên triều. Trong thư, ông cảnh báo nàng: Gia tộc họ Trịnh dạo gần đây đang tìm cách thao túng các công trình đê điều tại phương Nam, và có thông tin về việc bòn rút công quỹ lên tới hàng vạn lượng vàng. Đặc biệt, Trịnh thị lang - huynh trưởng của Lệ Chiêu nghi - chính là người đứng tên trong các bản kê khai mờ ám đó.

 

"Phụ thân muốn ta tìm cách để Hoàng thượng chú ý đến bản án điều tra của bộ Hình về vụ việc này." - Lý Thanh Vân lẩm bẩm. Đây là một cơ hội, nhưng cũng là một cái bẫy. Nếu nàng ra mặt quá sớm, Lệ Chiêu nghi sẽ biết nàng đang điều tra gia tộc nàng ta.

 

Sáng hôm sau, Lý Thanh Vân chủ động đến cung Vọng Thủy để "tạ ơn" Lệ Chiêu nghi về chiếc vòng tay. Cung Vọng Thủy luôn phảng phất mùi nhang khói, không gian tĩnh mịch đến mức nghe rõ cả tiếng tràng hạt va vào nhau lạch cạch.

 

"Nương nương, chiếc vòng này thực sự rất linh nghiệm. Từ khi đeo nó, thần thiếp thấy tâm trí thanh thản hơn nhiều." - Lý Thanh Vân hòa nhã nói, cố tình để lộ chiếc vòng trên cổ tay cho Lệ Chiêu nghi thấy.

 

Lệ Chiêu nghi mỉm cười, đôi mắt nàng ta nheo lại đầy vẻ hài lòng: "Muội muội thích là tốt rồi. Chúng ta ở trong cung, điều quan trọng nhất là giữ được cái tâm bình lặng. Chỉ có bình lặng mới nhìn rõ được ai là bạn, ai là thù."

 

"Nương nương nói chí lý." - Lý Thanh Vân khẽ thở dài, vẻ mặt bỗng chốc trở nên ưu tư. "Chỉ là dạo này thần thiếp lo lắng cho phụ thân. Nghe nói trên triều đang có sóng gió về vụ đê điều ở phương Nam. Phụ thân thần thiếp chỉ là quan nhỏ, sợ bị cuốn vào vòng xoáy của các đại gia tộc."

 

Bàn tay đang lần tràng hạt của Lệ Chiêu nghi khựng lại một nhịp rất nhỏ, nhưng Lý Thanh Vân đã kịp nhìn thấy.

 

"Muội muội lo xa quá rồi. Chuyện triều chính đã có các vị đại thần và Hoàng thượng định đoạt. Muội chỉ cần chuyên tâm hầu hạ thánh tâm là đủ." - Giọng Lệ Chiêu nghi vẫn đều đều, nhưng hơi thở đã có phần dồn dập hơn.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Rời khỏi chính điện, Lý Thanh Vân biết mình đã gieo một hạt giống nghi ngờ vào lòng đối phương. Nàng không cần làm gì nhiều, chỉ cần khiến Lệ Chiêu nghi sợ hãi rằng bí mật của gia tộc họ Trịnh sắp bị bại lộ.

 

Tối hôm đó, Hoàng đế bất ngờ lại ghé thăm Vĩnh Ninh cung. Ngài mang theo một bức họa "Bách Điểu Triều Phụng" cổ quý hiếm, muốn cùng nàng thưởng lãm. Thế nhưng, ngay khi bức họa được mở ra, Lý Thanh Vân đã ngửi thấy một mùi hương rất quen thuộc - mùi hương của hồng hoa và xạ hương, nhưng nồng đậm hơn nhiều so với trong chiếc vòng gỗ.

 

Nàng nhận ra ngay lập tức: Bức tranh này đã bị tẩm độc. Kẻ nào đó đã lợi dụng việc Hoàng đế mang tranh đến để thực hiện đòn diệt khẩu cuối cùng đối với nàng. Nếu nàng cùng Hoàng đế xem tranh trong thời gian dài dưới ánh nến ấm áp, độc tố sẽ phát tán mạnh mẽ.

 

Lý Thanh Vân nhìn bức tranh lộng lẫy, rồi nhìn sang gương mặt hào hứng của quân vương. Nàng hiểu rằng Lệ Chiêu nghi đã mất kiên nhẫn. Nàng ta không chỉ muốn nàng không thể sinh con, bà ta muốn nàng phải c.h.ế.t hoặc ít nhất là mang bệnh nan y để bị thất sủng.

 

"Hoàng thượng, bức họa này quả là tuyệt tác." – Lý Thanh Vân khẽ nói, tay nàng khẽ chạm vào mặt tranh rồi rụt lại ngay. "Nhưng thần thiếp thấy sắc màu ở phần góc tranh hơi bị xỉn, có lẽ do để lâu trong kho bị ám khí độc. Thần thiếp có một phương pháp dùng thảo d.ư.ợ.c gia truyền có thể làm sáng lại màu tranh mà không làm hỏng giấy, người có cho phép thần thiếp thử không?"

 

Hoàng đế vốn thích những điều mới lạ, liền gật đầu: "Được, trẫm cũng muốn xem tài lẻ của nàng."

 

Lý Thanh Vân sai hai thái giám mang vào một chậu nước vôi trong pha lẫn muối loãng và một loại chất lỏng thô sơ mà nàng đã chuẩn bị từ trước để đối phó với hồng hoa. Trước mặt Hoàng đế, nàng dùng một miếng lụa trắng thấm dung dịch rồi lau nhẹ lên góc bức tranh.

 

Kỳ lạ thay, nơi miếng lụa đi qua, mặt giấy không hề sáng lên mà lập tức chuyển sang màu đỏ thẫm như m.á.u, bốc lên một mùi hắc nồng nặc đến nhức óc. Hoàng đế giật mình, lùi lại một bước, sắc mặt lập tức trở nên xanh xám vì giận dữ.

 

"Đây là cái gì?" - Ngài quát lớn.

 

"Thưa Hoàng thượng, đây chính là hồng hoa cực độc." - Lý Thanh Vân quỳ sụp xuống, nước mắt lã chã rơi, giọng nói đầy uất ức. "Có kẻ đã tâm địa độc ác, muốn dùng món quà này của Hoàng thượng để hãm hại thần thiếp. Thần thiếp c.h.ế.t không đáng tiếc, nhưng nếu chất độc này làm tổn hại đến long thể của người, thần thiếp vạn lần c.h.ế.t cũng không hết tội!"

 

Cơn thịnh nộ của Thiên t.ử như sấm sét nổ vang giữa đêm tối. Một công văn điều tra khẩn cấp từ Ngự thư phòng lập tức được phát ra. Đích thân Đại tổng quản thái giám dẫn người lục soát tất cả những kẻ đã chạm tay vào bức tranh, từ phủ Nội vụ cho đến các cung nữ và thái giám vận chuyển.

 

Lý Thanh Vân quỳ dưới sàn điện, bóng dáng nhỏ bé nhưng đôi mắt nàng phản chiếu ánh sáng của những ngọn nến đang cháy rực. Nàng đã kéo được Hoàng đế về phía mình, dùng chính sự sủng ái và nỗi sợ hãi của ngài để tạo ra một bản án t.ử cho kẻ thù. Lớp mặt nạ của Lệ Chiêu nghi giờ đây đã xuất hiện những vết nứt không thể cứu vãn.