Nhất Kiếm Trảm Thương Khung

Chương 104: Ý Trời Đã Định!



Trương Tú vô thức lùi về phía sau nửa bước, ánh mắt xảo quyệt khẽ đảo liên hồi để tính toán đường lui.

Phía trước là một Thanh Thiên Vũ đang đằng đằng sát khí, rút đao chặn đường.

Phía sau, đại sảnh rộng lớn đã biến thành một tầng địa ngục, nơi hai vị đại mỹ nhân đang điên cuồng trút giận lên đầu Bành Nghĩa Tân.

Tiến không được, quay lại cũng chẳng xong, tình thế bây giờ thật sự là tiến thoái lưỡng nan.

Thế nhưng, chỉ trong thời gian ngắn ngủi, ánh mắt Trương Tú liền ánh lên một vẻ ngoan độc.

Hắn hít sâu một hơi, lùi lại nép sau lưng Ninh Trác cùng Lâm Phong, lộ ra vẻ mặt nghiêm túc đến cực điểm.

"Hai người các ngươi cố gắng cầm chân hắn trước!"

Ninh Trác cùng Lâm Phong đồng thời biến sắc, trong lòng dâng lên một điềm báo chẳng lành.

"Trương hội trưởng..."

Không đợi hai người kịp thắc mắc, Trương Tú đã lập tức trầm giọng quát lên đầy gấp gáp.

"Ta cần một chút thời gian để khôi phục thương thế cùng linh lực!”

“Chỉ cần các ngươi cố gắng ngăn cản hắn một lúc, đợi ta khôi phục được ít nhiều, ta lập tức sẽ ra tay trợ giúp các ngươi, như vậy mới có cơ hội chiến thắng!"

Giọng điệu của hắn kiên định, dứt khoát đến mức khiến kẻ khác không cách nào hoài nghi.

Ở vào thời khắc nguy hiểm cận kề.

Ninh Trác cùng Lâm Phong căn bản không còn lựa chọn nào khác.

Muốn tìm thấy một con đường tẩu thoát, bọn hắn chỉ có thể cắn răng bán mạng, tin tưởng vào vị hội trưởng trước mắt.

"Được! Liều mạng với hắn!"

"Mẹ kiếp, lên!"

Hai người đồng thời gầm lên một tiếng đầy dữ tợn.

Cưỡng ép nhịn xuống cơn đau đớn kịch liệt từ vết thương, tiến lên một bước đối diện với Thanh Thiên Vũ.

Keng!

Cả hai đồng loạt rút ra binh khí, hàm răng nghiến chặt, toàn thân căng cứng sẵn sàng cho một trận chiến sinh tử.

Gần như cùng lúc đó.

Thanh Thiên Vũ đã cười lớn một tiếng đầy sảng khoái.

Thân hình hắn tựa như mãnh hổ lao xuống núi, cuốn theo sát khí ngập trời, hung hãn lao thẳng tới áp sát hai người.

"Bị thương đến chừng này còn dám ngoan cố phản kháng?”

“Phải nói là các ngươi quá tự mãn, hay là vốn dĩ chẳng coi Thanh Thiên Vũ ta ra cái gì?”

Hai tay hắn nắm chặt chuôi đao, bổ ngang một đường tàn nhẫn, kéo theo đao quang sắc bén hóa thành một vệt sáng kinh thiên xé rách bóng tối nơi thông đạo, phát ra tiếng rít chói tai rợn người.

Nhìn đao quang khủng bố đang gầm thét lao tới, Ninh Trác cùng Lâm Phong cắn chặt răng đến rướm máu.

Không còn đường lui, cả hai chỉ đành đồng loạt dốc hết chút tàn lực, nâng kiếm lên, liều chết đón đỡ.

Keng!

Một tiếng kim loại va chạm chói tai kịch liệt vang lên, chấn động đến mức làm rung chuyển cả không gian xung quanh, tia lửa bắn ra tung tóe.

Trong khoảnh khắc, sắc mặt của cả hai lập tức đại biến.

Một cỗ cự lực khủng bố tựa như sóng thần vỡ đê điên cuồng truyền dọc theo thân binh khí, hung hăng đánh thẳng vào cơ thể bọn họ.

Phốc! Phốc!

Cả hai lập tức phun ra một ngụm máu tươi, thân hình tàn tạ không ngừng lảo đảo, loạng choạng lui về phía sau.

Thanh Thiên Vũ là kẻ dày dạn kinh nghiệm chiến đấu, làm sao có thể cho đối thủ của mình có cơ hội thở dốc?

Hắn cười gằn, tiếp tục điên cuồng vung đao lên tấn công dồn dập.

Mặc dù bản thân hắn cũng tiêu hao không ít sau trận chiến với bốn tên canh cửa bên ngoài, nhưng chiến lực bây giờ ít nhất vẫn giữ được hơn nửa.

Trái lại, Ninh Trác và Lâm Phong lúc này chẳng khác nào ngọn đèn cạn dầu trước gió lớn.

Mỗi một lần đao kiếm va chạm là một lần cự lực khủng bố xuyên thẳng vào lục phủ ngũ tạng, khiến những vết thương trên người bọn hắn lại bị xé toạc thêm vài phần.

Máu tươi không ngừng rỉ ra, thấm đẫm bộ y phục vốn đã rách nát tả tơi.

Cơn đau đớn kịch liệt như hàng ngàn mũi kim đâm xuyên tận xương tủy, khiến sắc mặt cả hai càng lúc càng tái nhợt.

Hai cánh tay cầm kiếm run rẩy không ngừng, hổ khẩu sớm đã nứt toác, ngay cả việc nắm chặt chuôi kiếm cũng trở nên vô cùng khó khăn.

Thất bại... đã là cục diện không thể cứu vãn, chỉ còn là vấn đề thời gian mà thôi.



Trong lúc Ninh Trác cùng Lâm Phong vẫn đang liều mạng ngăn cản ở phía trước.

Ở đằng sau, khóe miệng Trương Tú khẽ nhếch lên một nụ cười lạnh đầy tàn nhẫn.

Khôi phục thương thế?

Ra tay trợ giúp?

Đúng là một trò hề nực cười!

Hắn lặng lẽ lùi sâu về phía góc tối của thông đạo, cố ý thu liễm toàn bộ khí tức quanh thân đến mức cực hạn.

Mục đích của hắn bấy giờ vô cùng đơn giản.

Nhân lúc ba người kia đang giao chiến hỗn loạn, thần không biết quỷ không hay mà âm thầm đào tẩu.

Chỉ cần còn giữ được mạng sống, thoát được khỏi cái hang quỷ này, thì món nợ máu nhục nhã ngày hôm nay… sau này hắn nhất định sẽ bắt tất cả phải dùng sinh mạng để hoàn trả gấp trăm, gấp ngàn lần!

Nghĩ đến viễn cảnh tàn khốc đó, ánh mắt Trương Tú càng thêm phần âm độc, lạnh lẽo.

Thế nhưng, ngay đúng khoảnh khắc hắn vừa xoay người, định lách qua một góc tối chuồn đi.

Bước chân hắn lập tức cứng đờ tại chỗ, đầu gối như đổ chì không cách nào nhấc nổi.

Nụ cười đắc ý vừa mới chớm nở trên gương mặt cũng hoàn toàn đông cứng lại, trông vặn vẹo đến dị dạng.

Ở ngay phía sau lưng hắn, chẳng biết từ bao giờ đã xuất hiện một thân ảnh.

Dưới ánh sáng lờ mờ của thông đạo, vị thiếu niên ấy sừng sững đứng đó, hai tay thong dong gác lên chuôi thanh trọng kiếm đang dựng thẳng tắp trước người.

Ánh mắt hắn bình thản như mặt hồ không gợn sóng, lạnh lùng khóa chặt lấy mọi đường lui của Trương Tú.

"Trương hội trưởng."

Thiếu niên khẽ cất lời, thanh âm trầm thấp vang lên.

"Đi vội vã như vậy làm gì?”

“Không ở lại xem kết cục của đồng đội mình sao?"

Đồng tử của Trương Tú co rút dữ dội.

Hình ảnh ngọn Tử Kim Hỏa thiêu đốt rực trời lúc trước như một bóng ma kinh hoàng một lần nữa trỗi dậy, điên cuồng cào xé tâm trí hắn.

Trong khoảnh khắc, hắn cảm giác như có một luồng khí lạnh buốt tàn nhẫn từ lòng bàn chân trực tiếp xông thẳng lên đỉnh đầu, đóng băng toàn bộ huyết dịch.

"Trần... Tình?!"

Trương Tú nghiến răng nghiến lợi, từng chữ gần như được ép ra từ kẽ răng ken két.

Ánh mắt hắn găm chặt vào vị thiếu niên trước mặt, hận ý cùng sát cơ đan xen cuồn cuộn, mãnh liệt đến mức gần như ngưng tụ thành thực chất.

Cũng chính vì để đối phó với tên tiểu tử này mà hắn mới rơi vào kết cục thảm hại như ngày hôm nay.

Đội ngũ đệ tử tinh anh do hắn dày công dẫn dắt gần như bị quét sạch không còn một mống.

Bành Nghĩa Tân thì đang bị hai nữ nhân điên kia hành hạ sống dở chết dở.

Ninh Trác và Lâm Phong ngoài kia cũng phải lấy mạng ra để cầm chân Thanh Thiên Vũ.

Còn hắn… đường đường là Hội trưởng Quang Minh Hội đầy uy phong, vậy mà lúc này lại bị ép đến mức phải lén lút trốn chạy nhục nhã như một con chó nhà có tang.

Những bi kịch này, tất cả đều bắt nguồn từ tên khốn trước mắt!

Nghĩ tới đây, lồng ngực Trương Tú phập phồng dữ dội, hai mắt đỏ ngầu vằn lên những tia máu như muốn phun ra lửa.

"Ta thật sự hối hận vì đã quá sơ suất."

Giọng nói hắn khàn đặc, mang theo sự oán độc tận cốt tủy không hề che giấu.

"Một tên đệ tử mới nhập môn chưa đầy một tháng..."

"Vậy mà lại có thể ép Trương Tú ta rơi vào bước đường cùng như hôm nay.”

Hắn nghiến chặt hàm răng, ánh mắt nhìn chằm chằm Trần Tình như muốn khắc sâu hình bóng đối phương vào trong linh hồn.

"Xem ra... ta thật sự đã quá coi thường ngươi rồi.”

"Ép ngươi?"

Trần Tình khẽ ngẩn người ra một chút vì khó hiểu, nhưng rồi hắn liền bật cười thành tiếng, nụ cười đầy sự khinh miệt và giễu cợt.

"Trương Tú, ngươi nói câu này mà không biết ngượng sao?”

“Ta với ngươi vốn dĩ không thù không oán, tự dưng ngươi lại rầm rộ kéo theo một đám người tới tận đây vây quét, truy sát ta.”

“Tên ngu xuẩn Bành Nghĩa Tân kia thèm thuồng Thanh Tâm Quả của ta thì còn có lý do để giải thích.”

“Còn ngươi?”

Nói tới đây, Trần Tình cũng không thèm kìm nén cơn giận dữ đang cuộn trào trong lòng nữa.

Luồng khí tức bá đạo còn sót lại trong cơ thể hắn bỗng chốc ầm ầm bộc phát, ép tới mức không khí trong thông đạo cũng phải rung lên bần bật.

Hắn găm ánh mắt sắc lạnh vào đối phương, gằn lên từng chữ.

“Đường đường là Hội trưởng của Quang Minh Hội đầy uy phong, lại rảnh rỗi tới mức dẫn theo một đám người truy sát một tên đệ tử mới nhập môn như ta?”

“Thật nực cười!”

Thanh âm hắn đột ngột hạ thấp xuống, mang theo áp lực trầm trọng như thái sơn áp đỉnh, gầm lên.

“Nói! Rốt cuộc là tên khốn nào ở phía sau sai khiến ngươi?”

Trương Tú bị khí thế của Trần Tình ép cho vô thức lùi về sau nửa bước.

Sắc mặt hắn lúc xanh lúc trắng, ánh mắt liên tục biến đổi.

Nhưng rất nhanh, vẻ kinh hoảng nơi đáy mắt đã bị hắn cưỡng ép đè xuống.

Hắn hít một hơi thật sâu, âm thầm vận chuyển linh lực ép bản thân phải lấy lại sự tỉnh táo.

Ánh khẽ đảo mắt qua tình hình xung quanh, trong lòng hắn hiểu rõ bây giờ đã là tử cục.

Muốn tìm thấy một tia sinh cơ từ trong tay Trần Tình, hắn không còn lựa chọn nào khác ngoài việc liều mạng đến cùng.

Nghĩ tới đây, ánh mắt Trương Tú triệt để trở nên ngoan độc và điên cuồng.

Hắn ngẩng đầu nhìn thẳng vào Trần Tình, đột nhiên bật ra một tràng cười lạnh lẽo.

"Muốn biết ai đứng sau sao? Vậy thì xuống hoàng tuyền mà tự đi hỏi đi!"

Keng!

Một đạo hàn quang lạnh lẽo chợt lóe lên trong đêm tối.

Một thanh trường kiếm Hạ Phẩm linh khí sắc bén lập tức xuất hiện trong tay hắn.

Bao nhiêu linh lực tàn lưu bấy giờ bị Trương Tú không chút tiếc nuối điên cuồng rót thẳng vào thân kiếm, khiến lưỡi kiếm run rẩy, phát ra những tiếng ngân vang đầy khát máu.

Ầm!

Mặt đất dưới chân hắn nổ tung, vô số đá vụn bắn tung tóe.

Thân ảnh hắn hóa thành một đạo tàn ảnh lao thẳng về phía Trần Tình với tốc độ kinh người.

Trường kiếm trong tay vung lên, kiếm quang lạnh lẽo xé toạc không khí, mang theo tiếng rít chói tai.

"Quang Vân Kiếm Quyết - Phá Sát!"

Theo tiếng quát đầy dữ tợn của Trương Tú, vô số linh lực quanh thân điên cuồng hội tụ vào mũi kiếm, hóa thành một luồng kiếm mang sắc bén dài hơn một trượng.

Kiếm mang lao đi như một con độc xà nhắm chuẩn con mồi, mang theo sát ý cùng sự điên cuồng của kẻ bị dồn vào tuyệt lộ, hung hăng đâm thẳng vào nơi yếu hại của Trần Tình.

Dù biết rõ cơ thể mình đã rách nát, cơ hội chiến thắng vô cùng mong manh, nhưng con dã thú bị dồn vào đường cùng này quyết không cam tâm bó tay chịu chết.

Bằng bất cứ giá nào, hắn cũng phải mở ra một con đường máu, trốn thoát khỏi nơi đây.

Đối mặt với thế công hung hãn đang ập đến, thần sắc của Trần Tình bỗng trở nên vô cùng cổ quái.

Sau đó... khóe miệng hắn từ từ nhếch lên, lộ ra một nụ cười dần dần mất đi nhân tính.

Hắn vốn còn tưởng bản thân dẫu có thắng cũng phải trải qua một trận khổ chiến trầy da tróc vảy.

Thật không ngờ nổi, tên Trương Tú này lại là một kiếm tu.

Đúng là ý trời đã định.