Trần Tình chậm rãi nâng thanh trọng kiếm trong tay lên.
Ngay khoảnh khắc năm ngón tay hắn siết chặt lấy chuôi kiếm, một luồng khí tức huyền diệu khó tả bỗng nhiên bùng phát từ sâu trong cơ thể.
Luồng khí thế ấy không hề phô trương, cũng không hề cuồng bạo, thế nhưng lại mang theo một loại uy áp bẩm sinh tối cao, khiến vạn kiếm trong thiên hạ đều phải cúi đầu thần phục.
Vạn Kiếm Thánh Thể, âm thầm vận chuyển.
Ông!
Thanh trọng kiếm trong tay Trần Tình khẽ run lên, phát ra tiếng kiếm ngân trầm thấp ngập tràn sự hưng phấn.
Trong khi đó, sắc mặt Trương Tú lại đột nhiên đại biến.
Hắn kinh hãi phát hiện thanh trường kiếm trong tay mình chẳng biết từ lúc nào đã bắt đầu run rẩy dữ dội.
Kiếm khí mà hắn dốc toàn lực ngưng tụ, trong khoảnh khắc ấy bỗng như băng tuyết gặp phải mặt trời nắng gắt, nhanh chóng tan rã.
Ngay cả linh lực đang điên cuồng rót vào thân kiếm cũng trở nên trì trệ, tắc nghẽn, vận chuyển khó khăn vô cùng.
Thanh kiếm trong tay hắn tựa như đang run rẩy sợ hãi.
Không... phải nói chính xác là nó đang có dấu hiệu thần phục.
"Cái này... sao có thể?"
Đồng tử Trương Tú co rút dữ dội, trong nội tâm dâng lên sóng to gió lớn.
Hắn tu kiếm ròng rã nhiều năm như vậy, chưa từng gặp phải tình huống nào quỷ dị, hoang đường đến thế.
Cảm giác lúc này chẳng khác nào một tên thần tử thấp kém, hèn mọn lại dám dại dột vung kiếm về phía vị quân vương chí cao vô thượng.
Một cỗ áp chế tuyệt đối đến từ tận sâu trong linh hồn khiến lồng ngực hắn thắt lại, gần như nghẹt thở.
Thế nhưng, mũi tên đã rời cung, không thể quay đầu.
Trương Tú điên cuồng cắn nát đầu lưỡi, mượn cơn đau đớn để cưỡng ép áp chế nỗi sợ hãi tột cùng trong lòng.
Hắn gầm lên một tiếng, gần như vận chuyển toàn bộ linh lực để ổn định kiếm chiêu đang dần tan rã, quang mang bỗng chốc rực rỡ trở lại, điên cuồng lao nhanh tới.
Nhìn kiếm quang đang gào thét lao đến trước mặt, Trần Tình chỉ khẽ lắc đầu, ánh mắt lóe lên ý cười không hề che giấu.
“Ngươi rất mạnh, nhưng ta lại rất tiếc!”
Dứt lời, hắn bước lên trước một bước, trọng kiếm trong tay đơn giản là vung xuống một nhịp.
Không có kiếm chiêu hoa mỹ, không có linh lực cuồng bạo ngập trời, đó chỉ là một nhát kiếm bổ dọc tưởng chừng như bình thường đến cực điểm.
Kengggg!!!
Tiếng va chạm chói tai, bén nhọn vang vọng khắp thông đạo tối tăm.
Kiếm mang dài hơn một trượng mà Trương Tú dốc toàn lực ngưng tụ còn chưa kịp phát huy chút uy lực nào, đã bị một kiếm bình phàm của Trần Tình chém cho tan tành mây khói.
Khoảnh khắc hai thanh kiếm chạm nhau, thanh trường kiếm hạ phẩm linh khí trong tay Trương Tú bỗng phát ra một tiếng rên rỉ thê lương.
Rắc!
Một âm thanh giòn tan đột ngột vang lên.
Dưới ánh mắt kinh hãi tột độ của Trương Tú, vô số vết nứt như mạng nhện nhanh chóng lan tràn khắp thân kiếm.
Cuối cùng…
Ầm!
Thanh trường kiếm trực tiếp nổ tung thành vô số mảnh vụn sắc nhọn, bắn ra tứ phía.
Kình lực khủng bố từ cự kiếm truyền thẳng vào cơ thể, khiến hổ khẩu của Trương Tú nứt toác, máu tươi bắn tung tóe.
Cả người hắn như bị một ngọn núi khổng lồ đâm sầm trúng, hộc ra một ngụm máu lớn, thân hình bay ngược ra sau rồi hung hăng đập mạnh vào vách đá.
Oành!
Vách thông đạo rung chuyển dữ dội, đá vụn và bụi bặm rơi lả tả.
Trương Tú chật vật quỳ rạp trên đất, hơi thở hổn loạn đến cực điểm.
Hai mắt hắn đờ đẫn, thất thần nhìn chuôi kiếm gãy nát thảm hại còn sót lại trong tay.
Đầu óc hắn bấy giờ hoàn toàn trống rỗng, không còn sót lại chút tư duy nào.
Một kiếm.
Chỉ đúng một kiếm duy nhất!
Kiếm đạo mà hắn luôn tự hào, điểm tựa lớn nhất để hắn liều mạng đánh cược một phen, lại bị đối phương nghiền nát một cách triệt để, tàn nhẫn đến dường này sao?
"Không... Không thể nào?"
Trương Tú gần như gào lên trong vô vọng, hai mắt đỏ ngầu vằn lên những tia máu điên cuồng.
Một kẻ vốn dĩ đầy tâm cơ, luôn giữ được sự bình tĩnh đáng sợ như hắn, vào lúc này cũng triệt để vỡ vụn tâm trí, không cách nào chấp nhận nổi hiện thực tàn khốc trước mắt.
Hắn đã dày công tính toán đến như vậy cơ mà!
Từ việc mượn danh mượn lực của Bành Nghĩa Tân, lợi dụng hoàn cảnh quỷ dị nơi đây để gia tăng chiến lực nhằm bóp chết Trần Tình, cho đến việc tự tay dụ dỗ, nhắm vào mối thù của Triệu Tần với Trần Tình, đẩy Triệu Tần ra làm con bài thế mạng chịu tội thay sau khi thành công.
Trước đó hắn còn lợi dụng địa hình, giăng thiên la địa võng chờ đợi con mồi vào tròng.
Thế nhưng tất cả thì sao?
Triệu Tần rời đi thì không còn tin tức.
Bành Nghĩa Tân thì bị Tô Mộng Yên đánh đến vỡ vụn tâm cảnh, bây giờ còn trở thành bao cát cho người khác trút giận, chẳng được tích sự gì.
Đến nỗi cái bẫy hắn lao tâm chuẩn bị từ trước, Trần Tình cũng không chịu chui vào.
Thất bại…tất cả đều thất bại thảm hại!
Chẳng những như vậy, hắn còn bị tính kế ngược lại, bị kẻ hắn định hãm hại dồn vào đường cùng.
Tam Sinh Tuyết Liên - bùa hộ mạng duy nhất hắn chuẩn bị đang ở trong tay cũng bốc hơi một cách quỷ dị.
Hắn nhục nhã tính toán đường rút lui, trốn chạy như chó nhà có tang đến tận ba lần… nhưng kết cục cuối cùng thì sao?
Vẫn là thất bại!
Vẫn bị một tên đệ tử mới nhập môn như Trần Tình đánh cho tan tành xác pháo, nghiền nát một cách triệt triệt để để!
Tại sao? Rốt cuộc là tại sao lại như vậy?
Đây là ông trời đang cố tình tuyệt đường sống của Trương Tú hắn sao?
Hắn không cam tâm! Hắn thật sự không cam tâm a!
Trần Tình lạnh lùng nhìn bộ dạng thảm hại của Trương Tú.
Hắn sải bước tiến lên, thanh trọng kiếm trong tay run lên một tiếng, lưỡi kiếm nặng nề lạnh ngắt đã kề sát vào cổ họng đối phương.
"Ta vẫn luôn có một thắc mắc…”
“Bí cảnh Hàn Vực Cốc này rộng lớn vô biên, làm sao ngươi có thể nắm rõ vị trí của ta như lòng bàn tay như vậy?"
Đây là điều Trần Tình thật sự không thể nghĩ thông suốt.
Khi biết đám người Trương Tú tìm tới đây, nghe được tiểu nha đầu truyền lại đoạn đối thoại trước cửa động, hắn đã cẩn thận kiểm tra trên người một lượt, thậm chí còn cẩn thận nhờ cả tiểu nha đầu dò xét hộ, nhưng tuyệt nhiên không phát hiện ra bất kỳ ấn ký truy tung nào.
Ngay cả Tô Mộng Yên đi cùng hắn cũng đã được nha đầu kia quét qua, hoàn toàn sạch sẽ.
Ngoài danh tính kẻ chủ mưu đứng sau, thì vấn đề này chính là thứ hắn muốn làm rõ nhất.
Trương Tú lúc này đã bước một chân bờ vực sụp đổ, tâm trí gần như vỡ vụn, chẳng còn lòng dạ hay tâm cơ đâu để giấu giếm nữa.
Ánh mắt hắn dần trở nên đờ đẫn, vô thức thốt ra ba chữ.
"Là ngọc bội!"
Nghe được câu trả lời ấy, đồng tử của Trần Tình đột nhiên co rút lại.
Ký ức trong đầu hắn đảo ngược, lập tức quay về màn trao ngọc bội ở quảng trường trước khi xuất phát.
Hóa ra là vậy!
Khi đó, vị trưởng lão phụ trách phát ngọc bội đã dùng một ánh mắt cực kỳ kỳ quái để nhìn hắn, gieo vào lòng hắn một nỗi bất an nồng đậm.
Lúc ấy Trần Tình chỉ đơn thuần nghĩ rằng tên trưởng lão đó vô duyên vô cớ nhắm vào mình, chứ tuyệt đối không ngờ tới lão già kia lại giở trò ngay trên ngọc bội khảo hạch.
Hắn dùng bàn tay còn lại sờ xuống thắt lưng, gỡ ra một mảnh ngọc bội đang tỏa ra vầng sáng nhạt, bên trên khắc rõ ràng hai chữ "Trần Tình".
Ngay lúc này, Phượng Tâm Vân đang ẩn mình trên người hắn cũng bất giác giật mình lên tiếng.
"Phải rồi! Tại sao ta lại có thể bỏ sót thứ này cơ chứ?"
Nàng dừng lại một chút, dường như đang tập trung dò xét kỹ lưỡng miếng ngọc bội kia.
Ngay sau đó, nàng khẽ “ồ” lên một tiếng, mang theo vài phần kinh ngạc xen lẫn tức giận.
"Ha! Tên khốn này thật sự tính toán vô cùng độc ác.”
“Bên trên mảnh ngọc bội này chẳng những có ẩn ký truy tung cực kỳ bí ẩn, mà ngay cả trận pháp dịch chuyển khắc sâu bên trong cũng đã bị người ta âm thầm phá hủy."
"Nói cách khác, nếu ngươi lâm vào cảnh thập tử nhất sinh mà muốn bóp nát mảnh ngọc bội này để truyền tống ra ngoài bảo mạng... ngươi cũng tuyệt đối không thể rời đi!"
Trần Tình nghe vậy, sắc mặt lập tức âm trầm đến đáng sợ.
Lồng ngực hắn phập phồng, một luồng sát cơ lạnh lẽo từ tận xương tủy bỗng nhiên bùng phát.
Cổ tay hắn khẽ động, lưỡi trọng kiếm lạnh lẽo lập tức quét ngang, định một phát chém đứt yết hầu Trương Tú.
Vào giây phút này, hắn đã hoàn toàn vứt ra sau đầu câu hỏi kẻ đứng sau là ai, cũng chẳng màng tới hậu quả của việc kết tử thù với Quang Minh Hội nữa.
Thế nhưng, ngay khoảnh khắc ngàn cân treo sợi tóc, một tiếng “răng rắc” giòn tan đột ngột vang lên, xé toạc bầu không khí áp bách.
Chẳng biết từ khi nào, trong lòng bàn tay đầy máu của Trương Tú đã gắt gao siết chặt lấy mảnh ngọc bội bảo mạng.
Hắn đã điên cuồng bóp nát nó.
Một vầng sáng bạc chói mắt từ mảnh vỡ bùng nổ, mang theo không gian lực lượng cường đại chấn văng thanh trọng kiếm của Trần Tình ra xa.
Sau đó, nó như một cái kén ánh sáng bao bọc chặt lấy Trương Tú vào trong nhằm truyền tống hắn ra khỏi bí cảnh.
Rõ ràng, đứng trước ranh giới mong manh giữa sự sống và cái chết, Trương Tú đã tìm lại được một chút lý trí cuối cùng.
Hắn chấp nhận từ bỏ cuộc khảo hạch, chấp nhận chịu phạt từ kẻ đứng sau, bởi hắn thừa hiểu… dẫu có chuyện gì xảy ra đi nữa thì cái mạng của mình vẫn là thứ quan trọng nhất.
Trần Tình nhìn vầng sáng bạc đang không ngừng vặn vẹo kia, ánh mắt đông cứng lại, lập tức quát khẽ một tiếng.
"Tiểu nha đầu, ngăn hắn lại!"
Thế nhưng, đáp lại sự nôn nóng của hắn chỉ là một tiếng thở dài đầy bất lực của Phượng Tâm Vân.
"Không thể!"
"Lúc trước để ngăn cản tên Triệu Tần rời đi, ta đã sử dụng chiêu thức kia một lần, trong thời gian ngắn tuyệt đối không thể cưỡng ép thi triển bí thuật phong tỏa không gian thêm một lần nào nữa.”
Không gian quanh người Trương Tú vặn vẹo dữ dội.
Thân ảnh vốn còn rõ ràng chỉ trong chớp mắt đã trở nên mờ nhạt.
Hắn nhìn Trần Tình, khóe miệng nhếch lên một nụ cười đầy oán độc.
"Chuyện hôm nay, ta nhớ kỹ…"
Thanh âm còn chưa dứt, thân ảnh hắn đã hoàn toàn biến mất.
Chỉ để lại vài tia sáng bạc lặng lẽ tan vào hư không.