Đúng lúc này, cột sáng trận pháp lại thêm một lần nữa bùng lên luồng hào quang chói lòa.
Ngay lập tức, hàng ngàn ánh mắt trên quảng trường lại đồng loạt đổ dồn vào tâm điểm, dính chặt không rời.
Vù!
Lực lượng không gian dao động dữ dội, một bóng người chậm rãi bước ra từ trong luồng sáng.
Đó là một thiếu niên với vóc người cân đối, cao ráo, gương mặt anh tuấn mang theo nét kiên nghị, thong dong lãnh đạm dẫn đầu bước ra.
Theo sát ngay phía sau hắn, không khí bỗng chốc trở nên rực rỡ khi một loạt nữ tử của Vạn Hoa hội, ai nấy đều có dung nhan tuyệt mỹ như hoa như ngọc, khí thế chỉnh tề bước ra ngoài.
Không chỉ vậy, đi ngay phía sau bọn họ còn có toàn bộ các thành viên của Thanh Vân hội cùng lúc truyền tống ra, đội hình trùng trùng điệp điệp cùng nhau lộ diện trước quảng trường.
"Là hắn!"
Chẳng biết là ai đã thốt lên một câu phá vỡ sự im lặng.
Bầu không khí trên toàn quảng trường bỗng chốc căng cứng.
Ầm!
Ngay khi thân ảnh của thiếu niên hoàn toàn hiển lộ, ba luồng uy áp khủng bố, bất ngờ từ ba hướng giáng thẳng xuống đầu Trần Tình.
Sức ép nghẹt thở đột ngột ập đến khiến bước chân hắn bất giác khựng lại giữa không trung, lồng ngực thắt chặt, một cảm giác bất an mãnh liệt theo bản năng sinh tồn đột ngột dâng lên trong lòng.
Thế nhưng, Trần Tình không hề lùi bước.
Hắn cắn chặt răng, vận chuyển linh lực ngạnh kháng lại sức ép, cố gắng dùng hết sức bình sinh để nhấc chân tiến lên phía trước thêm vài bước, chủ động kéo giãn khoảng cách với đám nữ tử phía sau.
Hắn không muốn vì ân oán của bản thân mà khiến những người vừa đồng hành cùng mình phải chịu liên lụy.
"Tiểu lang quân!"
"Trần Tình!"
Tô Mộng Yên cùng Thanh Như Nguyệt vừa nhìn thấy tình trạng của hắn liền biến sắc, không hẹn mà cùng thốt lên một tiếng kinh hô, định tiến lên ứng cứu.
Thế nhưng, hai nàng vừa mới chuyển động thì luồng uy áp khủng bố bao trùm xung quanh đã bộc phát, chấn thẳng vào lồng ngực khiến cả hai bị đẩy lùi ngược trở về, không cách nào tiến thêm nửa bước.
"Trần Tình! Ngươi… đáng chết!"
Một tiếng gầm phẫn nộ tột cùng đột ngột nổ tung, chấn động khắp cả không gian quảng trường.
Tên tráng hán có thân hình khôi ngô vạm vỡ như tòa tháp sắt đạp mạnh chân xuống đất, mượn lực lao nhanh tới, cuốn theo sát ý ngập trời kinh người.
Khí huyết cuồn cuộn trên người hắn chấn động đến mức điên cuồng, ngưng tụ lại hóa thành từng luồng nhiệt khí hừng hực bốc lên xung quanh nắm đấm khổng lồ.
Sức nóng và lực lượng bá đạo từ quyền đầu của gã ép cho không gian xung quanh bỗng chốc vặn vẹo, biến dạng, nhắm thẳng hướng đỉnh đầu Trần Tình mà điên cuồng oanh tới!
"Trả mạng lại cho đệ đệ của ta!”
Trước đòn tấn công hủy diệt mang theo sức nặng vạn quân này, Trần Tình không khỏi kinh hồn bạt vía.
Giữa ranh giới sinh tử, toàn thân hắn bỗng chốc lóe lên ánh kim quang nhàn nhạt, sức mạnh nhục thân được vận chuyển đến mức cực hạn.
Hắn đan chéo hai tay phía trước, cắn răng tìm kiếm chút hy vọng cuối cùng để đón đỡ sát chiêu.
Toàn bộ quảng trường vô thức nín thở.
Ánh mắt đám đông nhìn chằm chằm vào nắm đấm cuồng bạo đang lao tới, ai nấy đều đinh ninh rằng dưới một kích khủng bố của cường giả Trúc Cơ, tên đệ tử mới nhập môn này chắc chắn sẽ phải tan xương nát thịt, không có nửa đường sống sót.
”Hừ!”
Đúng lúc ngàn cân treo sợi tóc, một tiếng hừ lạnh tràn đầy uy nghiêm bỗng nhiên vang vọng khắp không gian.
Văn trưởng lão ngồi trên đài cao rốt cuộc không thể nhắm mắt ngó lơ được nữa.
Ánh mắt lão sắc lẹm, tay áo bào vung lên, một đạo linh lực tinh thuần lập tức xé gió bay ra, trong nháy mắt hóa thành một quầng sáng phòng ngự kiên cố, bao phủ hoàn toàn thân ảnh Trần Tình vào bên trong.
Oành!
Nắm đấm của gã tráng hán oanh kích dữ dội vào quang tráo phòng ngự.
Cú va chạm kinh thiên động địa tạo ra những luồng sóng xung kích cuồng bạo lan tỏa ra bốn phương tám hướng, chấn cho toàn bộ mặt đất quảng trường rung lên bần bật.
Sức càn quét mạnh đến mức khiến không ít đệ tử ngoại môn đã lùi phía xa vẫn không trụ vững, bị hất văng, té ngã lăn lộn khắp nơi.
Phốc!
Mặc dù đã có quang tráo của trưởng lão triệt tiêu phần lớn lực lượng, thế nhưng dư chấn kinh hoàng từ đòn đánh vẫn xuyên qua màn sáng, dội thẳng vào lồng ngực Trần Tình.
Hắn run lên, một ngụm máu tươi lập tức phun ra ngoài, sắc mặt bỗng chốc trở nên tái nhợt không còn một giọt máu.
"Văn trưởng lão! Người đây là có ý gì?"
Bị lực lượng của quang tráo chấn lùi lại vài bước, tên tráng hán lập tức đứng vững thân hình.
Hắn ngẩng phắt đầu lên, đôi mắt đỏ ngầu căm tức nhìn về phía đài cao, hung hăng lên tiếng chất vấn.
"Tên oắt con này đã tàn nhẫn sát hại đệ đệ ruột của ta, hôm nay ta phải bắt hắn nợ máu trả bằng máu!"
Văn trưởng lão đứng trên đài cao khẽ nhướng mi mắt, thanh âm không nhanh không chậm nhưng mang theo uy nghiêm không thể khinh nhờn.
"Nơi này là ngoại môn.”
“Cho dù có xảy ra chuyện gì, tự có quy củ cùng các vị trưởng lão chúng ta định đoạt, phân xử.”
“Từ khi nào đệ tử nội môn các ngươi lại có quyền tự tiện đến đây làm xằng làm bậy, lộng hành ra tay?"
"Phân xử?"
Một tiếng cười khẩy vang lên đầy châm biếm.
"Chẳng phải lúc này đây, chúng ta đang ở ngay trước mặt ngài để phân xử mọi chuyện hay sao?"
Tên nam tử cầm quạt của Quang Minh Hội thong thả bước ra một bước, nụ cười ôn hòa trên môi hắn đã sớm biến mất, thay vào đó là nét lạnh lùng, âm hiểm.
Hắn đảo mắt nhìn về phía Trần Tình đang trọng thương, gằn giọng nói.
"Kẻ này tâm địa độc ác, ở trong bí cảnh đã ra tay sát hại không biết bao nhiêu đệ tử tinh anh của tông môn.”
“Hiện tại, nhân chứng vật chứng đều có đủ ở đây."
Dứt lời, hắn khẽ nghiêng đầu, ánh mắt lộ rõ vẻ khiêu khích.
"Không biết... Văn trưởng lão còn muốn trì hoãn vì điều gì, mà đến giờ vẫn chưa chịu hạ lệnh lấy mạng hắn để chấp pháp?”
Hai trong số ba vị cự đầu nội môn đã lên tiếng ép người.
Lúc này, chỉ còn lại gã nam tử lãnh đạm của Huyền Vân Hội là vẫn khoanh tay đứng đó.
Ánh mắt hắn lạnh lùng như băng đá, thủy chung vẫn găm chặt vào cột sáng truyền tống đang lụi tàn dần, giống như đang kiên nhẫn chờ đợi một điều gì đó quan trọng.
Trên đài cao, nét mặt Văn trưởng lão càng lúc càng trầm xuống, không thốt nổi một lời.
Lão thừa biết tên nhóc Trần Tình trước mắt này đã phạm phải đại tội tày đình.
Quy củ tông môn nghiêm cấm tàn sát đồng môn, vậy mà hắn không những ra tay, lại còn giết đến mức khiến tinh anh ba đại bang hội suýt chút nữa rơi vào cảnh toàn quân bị diệt, thương vong thảm khốc.
Mặc dù lão có lòng yêu tài, biết Trần Tình có tiềm năng.
Nhưng trước tình cảnh nhân chứng vật chứng rành rành thế này, thử hỏi lão có muốn thiên vị, muốn kiếm một cái cớ hợp tình hợp lý để che chở cho hắn cũng hoàn toàn lực bất tòng tâm.
Lão khẽ thở dài một tiếng bất lực, tay áo bào vung lên, dứt khoát thu hồi quầng sáng phòng ngự.
"Tùy các ngươi..."
Bỏ lại một câu lạnh nhạt, Văn trưởng lão quay người trở lại ghế tọa, một lần nữa nhắm nghiền hai mắt vào trạng thái nhập định, mắt không thấy tâm không phiền.
Mất đi tầng bảo hộ duy nhất, trái tim Trần Tình lập tức chìm xuống đáy vực sâu vạn trượng.
Hắn đảo mắt một vòng quanh quảng trường, đầu óc quay cuồng điên cuồng tính toán trăm phương nghìn kế để tìm đường thoát thân.
Thế nhưng, đối mặt với ba vị cường giả Trúc Cơ rắp tâm lấy mạng, mọi thủ đoạn hiện tại của hắn đều trở nên vô dụng.
Trong khoảnh khắc, một tia điên cuồng bỗng lóe lên nơi đáy mắt, nhanh chóng lẩm bẩm trong miệng.
"Tiểu nha đầu! Tiểu nha đầu! Có nghe thấy không?"
"Mau cho ta mượn sức mạnh của nàng đi!"
Không gian ý thức im lặng trong tịch mịch mất một nhịp, mãi sau mới vang lên giọng nói nghiêm trọng, đầy vẻ ngập ngừng của Phượng Tâm Vân.
"Giúp ngươi thì được..."
"Thế nhưng cưỡng ép tăng tiến tu vi vượt cấp lúc này sẽ để lại di chứng vô cùng khủng khiếp.”
“Thậm chí, nó có thể tổn hại nghiêm trọng đến căn cơ tu luyện của ngươi, sau này khó lòng mà khôi phục lại như cũ."
"Ta mặc kệ!"
Trần Tình cắn răng, thanh âm mang theo sự điên cuồng của một con thú dữ bị dồn vào đường cùng.
"Căn cơ tổn hại thì còn có cách chữa trị!”
“Dù sao như vậy vẫn tốt hơn là đứng đây chờ chết!”
Đúng lúc này, cột sáng truyền tống khổng lồ phía sau lưng bọn họ bắt đầu thu nhỏ lại rồi lụi tàn dần, thời hạn nửa canh giờ của vòng khảo hạch đã chính thức kết thúc.
Trên quảng trường, không còn bất kỳ một bóng người nào bước ra nữa.
Nhìn thấy cảnh này, đôi mắt của gã nam tử lãnh đạm thuộc Huyền Vân Hội bỗng lóe lên một tia thất vọng xen lẫn sát cơ nồng đậm.
Không một lời cảnh báo, không một tiếng động thừa thãi, một thanh trường thương tỏa ra hàn quang sắc bén rợn người đã đột ngột xuất hiện trong lòng bàn tay hắn.
Thân hình hắn chớp động quỷ mị, tốc độ nhanh đến mức xé rách không khí, trong nháy mắt đã áp sát ngay trước mặt Trần Tình.
Một kích hủy diệt mang theo kình lực khủng bố đã sớm ngưng tụ nơi đầu mũi thương, hung hãn đâm thẳng vào lồng ngực hắn.
Trần Tình vốn đã căng cứng tinh thần đề phòng, thế nhưng tốc độ của một cường giả Trúc Cơ thực sự quá nhanh, hoàn toàn vượt xa giới hạn phản ứng của một tu sĩ Luyện Khí như hắn.
Hắn chỉ kịp trừng to mắt nhìn mũi thương phóng đại trước mặt.
Oành!!!
Một tiếng nổ chấn thiên động địa vang lên, lực lượng cuồng bạo từ mũi thương bộc phát, cày nát tan tành lớp đất đá cứng cáp bên dưới nền quảng trường.
Bụi đất cùng các mảnh vỡ bay mịt mù, cuộn thành một trận cuồng phong xám xịt, hoàn toàn che lấp và nuốt chửng lấy thân ảnh của cả Trần Tình lẫn gã nam tử cầm thương vào bên trong.
Nhưng ngay vào khoảnh khắc hàng ngàn ánh mắt xung quanh đều đinh ninh rằng mọi chuyện đã ngã ngũ, kẻ sát nhân ngạo mạn rốt cuộc đã phải trả giá bằng mạng sống…
Thì một tiếng phượng minh thánh thót, thanh cao bỗng chốc vút lên, xé toạc màn sương bụi.
Ngay sau đó là tiếng gầm điên cuồng, tràn đầy khí thế bá đạo của Trần Tình vang vọng khắp thiên không, khiến cho tất cả những ai có mặt tại quảng trường đều đồng loạt biến sắc, tâm thần đại chấn.
Ngay cả các vị trưởng lão ngoại môn cũng đồng loạt đứng dậy, kinh nghi nhìn vào lớp bụi mù.
Vù!
Màn bụi mù cuộn trào nhanh chóng bị thổi quét tan đi, hiển lộ ra một khung cảnh khiến người ta phải nghẹt thở.
Ngay tại tâm điểm vụ nổ, Trần Tình đang đứng sừng sững, một bàn tay của hắn tựa như gọng kìm, vững vàng chộp chặt lấy mũi trường thương sắc bén kia, không cho nó tiến thêm dù chỉ nửa tấc, máu tươi ấm nóng không ngừng nhỏ giọt.
Lực lượng va chạm kinh hoàng ép cho hai chân hắn lún sâu vào lớp đất đá nát vụn dưới nền quảng trường.
Lúc này, trên da thịt khắp toàn thân hắn hằn lên từng tia, từng tia gân máu đỏ rực như những đường linh văn cổ xưa, quằn quại nhưng sống động.
Khí tức của hắn giống như một ngọn núi lửa bị kìm nén vạn năm bấy giờ rốt cuộc cũng tìm được nơi giải tỏa, điên cuồng kéo căng, bùng nổ một cách vô lý.
Ngưng Cơ… Ngưng Cơ đại thành… Trúc Cơ tiền kỳ… Trung kỳ… Mãi cho đến Trúc Cơ trung kỳ đỉnh phong, tốc độ thăng tiến điên cuồng ấy mới khó khăn dừng lại.
“Aaaaaaa!!!!!”
Trần Tình lại hét lớn một tiếng, cánh tay gồng lên vặn mạnh, dùng một lực lượng khủng bố hất văng thanh trường thương cùng thân hình của gã nam tử lãnh đạm kia ra xa mấy trượng.
Toàn thân hắn bấy giờ được bao phủ bởi một luồng khí tức cuồng bạo, cuộn trào cuồn cuộn như sóng thần gầm rú.
Keng!!!
Một tiếng vang giòn giã vang lên, thanh Trọng Kiếm đen ngòm đột ngột xuất hiện trong lòng bàn tay hắn.
Cùng lúc đó, lực lượng Vạn Kiếm Thánh Thể được âm thầm vận chuyển, từng tầng ngân quang rực rỡ, thuần khiết tuôn chảy dọc theo thân kiếm, khiến thanh trọng kiếm phát ra những tiếng "ong ong" cộng hưởng liên hồi, chấn động cả màng nhĩ người nghe.
Ầm!
Trần Tình xoay người, dứt khoát chống mạnh mũi trọng kiếm xuống đất.
Thân hình hắn đứng thẳng tắp như một ngọn cổ tùng sừng sững giữa giông bão, mái tóc dài tung bay trong cuồng phong, đôi mắt ngạo nghễ, sắc lạnh tựa chim ưng quét qua một lượt khắp thảy quần hùng xung quanh.
Hắn gằn giọng, thanh âm chứa đựng linh lực hùng hậu xé rách bầu không khí ngột ngạt.
"Hôm nay, kẻ nào muốn lấy mạng Trần Tình ta, cứ việc bước lên đây."
"Có bao nhiêu… Ta tiếp bấy nhiêu!”