Bên ngoài bí cảnh.
Một bầu không khí căng thẳng và nặng nề đến mức nghẹt thở đang bao trùm lên toàn bộ quảng trường rộng lớn.
Hàng ngàn đệ tử ngoại môn tụ tập xung quanh khu vực trận pháp truyền tống bấy giờ đều vô thức nín thở, những cặp mắt đổ dồn về phía ba trận doanh đang đứng sừng sững ở vị trí trung tâm.
Tiếng bàn tán, xôn xao náo nhiệt ban đầu chẳng biết từ lúc nào đã hoàn toàn lặng xuống, thay vào đó là một sự im lặng đến đáng sợ, tĩnh mịch tới mức có thể nghe rõ mồn một tiếng gió lạnh lẽo lướt qua.
Bởi vì vào lúc này, những kẻ đang hiện diện ở trung tâm quảng trường không phải là đệ tử ngoại môn tầm thường, mà đều là những nhân vật phong vân có máu mặt ở nội môn.
Mỗi một người trong số họ đều là những kẻ cầm quyền tối cao đứng sau các đại bang hội, sở hữu thực lực thâm sâu cùng quyền uy tột đỉnh.
Khí tức cường đại vô hình từ trên người họ không ngừng phóng ra, đan xen va chạm vào nhau, tạo thành một bức tường áp lực nặng nề khiến cho đông đảo đệ tử đứng xem xung quanh phải âm thầm biến sắc, kinh hãi không ngừng lùi về sau.
Đứng ở phía đông quảng trường là một tráng hán có thân hình khôi ngô, vạm vỡ như một tòa tháp sắt di động đang khoanh tay lặng thinh.
Khí huyết trên người hắn dồi dào, thâm hậu đến mức hữu hình hóa thành từng luồng nhiệt khí nhàn nhạt bốc lên xung quanh thân thể.
Chỉ riêng đứng im một chỗ, cái nhục thân cường hãn tựa như yêu thú kia đã đủ để tạo ra một loại uy hiếp thị giác cực lớn cho người đối diện.
Nấp sau tấm lưng gấu ấy, Triều Căn đang cúi gầm mặt, không dám ngẩng đầu.
Cơn đau thấu xương từ cánh tay phải bị chém đứt khiến mồ hôi lạnh trên trán hắn cứ tuôn ra như tắm, sắc mặt xám xịt vô cùng khó coi.
Ánh mắt hắn thỉnh thoảng lại lóe lên vẻ hoảng loạn, sợ hãi, tựa như tâm trí vẫn còn đang bị kẹt trong cơn ác mộng kinh hoàng vừa qua.
Ở hướng ngược lại, phía tây quảng trường.
Một nam tử có khuôn mặt anh tuấn nhưng lạnh lùng như băng đá đang chắp hai tay sau lưng, đứng thản nhiên như một ngọn cô phong.
Linh lực quanh thân hắn cuồn cuộn không ngừng như sóng ngầm dưới đáy đại dương, mỗi một nhịp hô hấp của hắn đều mang theo một cảm giác áp bức vô hình đầy ngột ngạt.
Người đứng phía sau hắn là Lâm Phong.
Gương mặt của hắn lúc này đã trắng bệch không còn một giọt máu, cả người được quấn lấy băng gạc kín mít từ đầu tới chân, khí tức toàn thân suy sụp, yếu ớt.
Cách đó không xa, một nam tử trẻ tuổi đang nhàn nhã phe phẩy chiếc quạt ngọc trong tay, khóe môi luôn treo một nụ cười thong dong, nho nhã.
Thế nhưng, bất kỳ ai từng tiếp xúc với hắn đều hiểu rõ, ẩn sau vẻ ngoài ôn hòa như ngọc ấy lại là một tâm địa tàn nhẫn cùng những thủ đoạn độc địa khiến người khác phải lạnh tóc gáy.
Ngay phía sau lưng hắn, Trương Tú đang cúi rạp đầu đứng đó, không dám ho he một tiếng.
Sắc mặt hắn tái nhợt, trên người cũng quấn lấy không ít băng vải.
Mặc dù thương thế đã được dùng đan dược xử lý sơ bộ nhưng vẫn không cách nào che giấu nổi vẻ chật vật, thảm hại của hắn.
Thỉnh thoảng, ánh mắt hắn lại lén lút liếc về phía cột sáng truyền tống của bí cảnh, sâu trong đáy mắt cuộn trào vẻ oán độc ngập trời.
Ba vị cường giả nội môn danh tiếng lẫy lừng, sở hữu tu vi từ Trúc Cơ hậu kỳ trở lên, kẻ đứng sau các bang hội ở ngoại môn đều đồng loạt xuất hiện.
Bình thường, đối với đám đệ tử ngoại môn, thì việc muốn diện kiến một người trong số họ đã là việc khó như lên trời.
Thế nhưng hôm nay, cả ba tôn đại thần này lại đồng thời đại giá nơi đây, điều này càng khiến cho bầu không khí trên quảng trường trở nên ngột ngạt, căng thẳng hơn bao giờ hết.
Tuy nhiên, trái ngược với bầu không khí giương cung bạt kiếm của các bậc bề trên, không ít đệ tử ngoại môn đứng xem xung quanh lại bắt đầu âm thầm đưa mắt ra hiệu cho nhau.
Trong mắt bọn họ không hề có sự sợ hãi, ngược lại còn lấp lánh những tia phấn khích, kích động không sao giấu nổi.
Ai nấy đều hiểu rõ, một khi người kia từ trong đại trận truyền tống bước ra... bọn họ sẽ được chứng kiến một vở kịch hay ho vô tiền khoáng hậu.
Trên khán đài, các vị trưởng lão ngoại môn vẫn an tọa ngồi đó.
Thế nhưng, trái với vẻ ung dung thường ngày, ai nấy đều giữ im lặng, nét mặt ngưng trọng vô cùng.
Ngay cả Văn trưởng lão - người chủ trì kỳ khảo hạch lần này cũng đành nhắm nghiền hai mắt như đang nhập định, bộ dạng hoàn toàn ngó lơ bầu không khí giương cung bạt kiếm ở quảng trường bên dưới.
Cuối cùng, một vị trưởng lão ngồi trong đó không nhịn được nữa.
Lão khẽ nhíu mày, trầm giọng phá vỡ sự im ắng đầy ngột ngạt.
"Rốt cuộc thì ở bên trong bí cảnh đã xảy ra chuyện gì?”
“Tên Trần Tình kia là ai?”
“Vậy mà lại khiến những người đứng đầu của các ban hội đều tập trung tại đây?”
Lời vừa thốt ra lập tức chạm đúng vào mối nghi ngại đang đè nặng trong lòng các vị trưởng lão khác.
Phải biết rằng, mặc dù mỗi năm vòng hai của kỳ khảo hạch chỉ giới hạn vỏn vẹn hai mươi đệ tử tinh anh tiến vào bí cảnh, tính chất có phần khốc liệt, thế nhưng lịch sử các khóa trước cùng lắm cũng chỉ dừng lại ở mức trọng thương, có khi chẳng một ai phải bỏ mạng.
Vậy mà lần này, chỉ mới thay đổi một chút quy tắc thì lại xảy ra biến cố.
Nhìn những đệ tử bóp nát ngọc bội trở ra, mình đầy thương tích, thậm chí họ còn nghe phong phanh là số đệ tử tiến vào lần này đã bỏ mạng không ít.
Mà tất cả điều này đều liên quan đến một cái tên, đó là Trần Tình.
Trong lòng họ đều dâng lên một dự cảm chẳng lành.
Rõ ràng, bên trong Hàn Vực Cốc đã xảy ra một biến cố kinh hoàng, hoàn toàn vượt ra ngoài tầm kiểm soát của bọn họ.
Các vị trưởng lão nghe được câu hỏi kia thì chỉ đưa mắt nhìn nhau rồi âm thầm lắc đầu thở dài, không một ai có thể đưa ra câu trả lời thỏa đáng cho nghi vấn vừa rồi.
Ở một góc tương đối khuất trên quảng trường.
Lạc Thanh Nghiên lặng lẽ ngồi trên chiếc xe lăn bằng gỗ, ống quần bên chân trái của nàng đã bị cắt cao, để lộ lớp băng gạc trắng xóa được quấn lại một cách tỉ mỉ.
Xung quanh nàng, bốn nữ đệ tử thân cận đang bồn chồn đứng túc trực, thỉnh thoảng lại dùng khăn ấm thấm đi những giọt mồ hôi lạnh rịn ra trên trán đại tỷ của mình.
Mặc dù thân thể đang mang trọng thương, thế nhưng tâm trí của Lạc Thanh Nghiên bấy giờ hoàn toàn không đặt trên người mình.
Đôi mắt đẹp của nàng đăm đăm nhìn về phía cột sáng truyền tống đang tỏa ra những luồng hào quang rực rỡ, bên trong ánh lên một vẻ lo lắng, bất an nồng đậm đến mức không cách nào che giấu nổi.
Nàng thừa biết tình cảnh nguy hiểm mà Trần Tình sắp phải đối mặt một khi bước chân ra khỏi bí cảnh.
Nhìn sang ba trận doanh hung hãn, sát khí đằng đằng của ba vị cự đầu nội môn cách đó không xa, trái tim nàng như có một bàn tay vô hình bóp nghẹt.
Sự bất lực và lo sợ dâng trào khiến mười đầu ngón tay mềm mại của nàng vô thức siết chặt, dùng lực mạnh đến mức các khớp xương trắng bệch, móng tay cắm sâu vào lòng bàn tay găm ra từng vệt đỏ rướm máu mà chính nàng cũng chẳng hề hay biết.
Đúng lúc bầu không khí trên quảng trường đang căng thẳng như dây dàn.
Ông!
Cột sáng truyền tống khổng lồ tọa lạc ngay chính giữa quảng trường bỗng nhiên rung chuyển dữ dội.
Từng vòng gợn sóng không gian lan tỏa ra xung quanh, khiến ánh mắt của tất cả mọi người đồng loạt tập trung lại.
"Ra rồi!"
Không biết là đệ tử nào ở góc quảng trường đã khẽ hô lên một tiếng phá tan không gian tĩnh mịch.
Trong nháy mắt, vô số ánh mắt nóng rực, tràn ngập sự tò mò cùng sát khí đều găm chặt vào tâm điểm của luồng hào quang.
Vù!
Một thân ảnh có chút chật vật từ trong cột sáng chậm rãi bước ra.
Đó là một nam tử trẻ tuổi - một trong số sáu đệ tử tự do, may mắn lọt vào vòng khảo hạch thứ hai.
Trên gương mặt hắn lúc này vẫn còn vương lại nụ cười rạng rỡ, thở phào nhẹ nhõm vì bản thân đã an toàn rời khỏi bí cảnh Hàn Vực Cốc đáng sợ kia.
Nhưng ngay khi bước chân hoàn toàn chạm vào nền quảng trường, nụ cười trên môi hắn liền dần dần cứng đờ lại.
Hắn ngơ ngác nhìn quanh, cảm nhận được bầu không khí ngột ngạt đến dị thường này, trong lòng dâng lên một nỗi bất an tột độ.
Vù! Vù! Vù!
Cột sáng trận pháp lại tiếp tục chớp động liên hồi, hào quang liên tục co rút rồi phóng đại.
Năm thân ảnh chật vật khác lần lượt bị lực lượng không gian truyền tống ra ngoài.
Không sai một ai, tất cả họ đều là những đệ tử không bang không hội còn trụ lại của vòng khảo hạch lần này.
Thế nhưng, niềm vui mừng vừa nhen nhóm sau khi vượt qua được vòng khảo hạch bên trong Hàn Vực Cốc còn chưa kịp lan tỏa, năm người kia cũng đã lập tức rùng mình, sởn cả gai ốc.
Bọn họ kinh hoàng cảm nhận được có vài ánh mắt sắc bén như đao kiếm, mang theo sát khí ngập trời đồng loạt quét tới, găm chặt lên người mình.
Cùng lúc đó, từng luồng uy áp khổng lồ từ ba phía bất ngờ ập đến như thái sơn áp đỉnh, đè nặng lên đôi vai khiến bọn họ nghẹt thở, lồng ngực thắt lại, đến ngay cả dòng linh lực đang lưu chuyển trong kinh mạch cũng bị chấn động tới mức trì trệ, gần như đông cứng.
Cảm giác kinh hoàng tột độ ấy khiến đám người vừa bước ra liền mặt cắt không còn giọt máu, chân tay bủn rủn, ngỡ như bản thân vừa bước ra khỏi hang cọp lại vô tình lọt thẳng vào đầm rồng.
Thế nhưng, cảm giác áp lực ngập trời ấy chỉ kéo dài trong chớp mắt ngắn ngủi rồi nhanh chóng tiêu tán, những ánh mắt khủng bố kia đã lập tức dời đi, hoàn toàn ngó lơ sự hiện diện của bọn họ.
Sáu người kia liền ngơ ngác không hiểu chuyện gì xảy ra, nhưng cũng âm thầm thở phào một hơi, mồ hôi lạnh không biết từ khi nào đã tuôn ra như mưa, ướt đẫm cả y phục.
Cảm giác của bọn họ bấy giờ giống như mình là không khí, hoàn toàn bị bỏ qua một bên.
Đám đệ tử ngoại môn xem náo nhiệt xung quanh cũng bắt đầu xì xầm bàn tán, ánh mắt tiếp tục dán chặt vào cột sáng truyền tống.
Bởi vì tất cả mọi người đều hiểu rõ.
Những kẻ thực sự khiến ba đại ban hội phải huy động cả đệ tử nội môn đích thân xuất hiện chờ đợi…
Vẫn chưa xuất hiện.
Vị tráng hán khôi ngô của Hắc Hùng Hội dường như đã dần mất kiên nhẫn, lạnh lùng hừ một tiếng.
Hắn khoanh tay đứng đó như một ngọn núi sừng sững, khí huyết cuồn cuộn quanh thân hắn lúc này đã trở nên càng thêm cuồng bạo.
Đôi mắt hung lệ tựa dã thú săn mồi khóa chặt lấy cột sáng truyền tống, sát ý như có như không lan tỏa khiến không ít đệ tử xung quanh phải âm thầm lùi xa thêm vài bước.
Nam tử lạnh lùng của Huyền Vân Hội vẫn chắp tay sau lưng, thần sắc chẳng hề thay đổi.
Nhưng luồng linh lực quanh thân hắn lại đang âm thầm dao động.
Từng đợt uy áp vô hình tản ra xung quanh khiến không khí trở nên nặng nề đến ngột ngạt.
Nam tử phe phẩy quạt ngọc của Quang Minh Hội cũng vậy.
Hắn từ lâu đã không còn tâm trạng duy trì vẻ ung dung thường ngày.
Chiếc quạt ngọc quý giá trong tay bỗng chốc ngưng tụ một tầng sương mờ, các đường vân ngọc rạn nứt ra vì linh lực mất kiểm soát.
Nụ cười nhàn nhạt trên môi cũng biến mất không còn dấu vết.
Ánh mắt giờ đây đã âm trầm như vực sâu, nhìn về phía cột sáng truyền tống không chớp lấy một lần.
Ba vị cường giả nội môn.
Cùng vô số ánh mắt đang chăm chú dõi theo.
Tất cả đều đang chờ đợi một người.
Chờ đợi kẻ đã khiến toàn bộ Hàn Vực Cốc dậy sóng.
Chờ đợi thiếu niên mới nhập môn chưa đầy một tháng, nhưng lại khiến ngoại môn long trời lở đất.
Bầu không khí trên quảng trường lúc này giống hệt một thùng thuốc súng khổng lồ đã bị châm ngòi.
Chỉ cần cột sáng truyền tống kia thêm một lần lóe lên.
Chỉ cần thân ảnh ấy bước ra.
Toàn bộ sự yên tĩnh mong manh hiện tại sẽ lập tức bị xé nát, hóa thành một trận cuồng phong bão táp kinh thiên động địa.