Nghe thấy tiếng quát già nua mang theo uy nghiêm tột đỉnh kia, động tác định ngự không rời đi của Thân trưởng lão khẽ khựng lại giữa không trung.
Hắn chậm rãi quay đầu, ánh mắt ngưng trọng găm chặt về một hướng phía chân trời xa xăm.
Ngay sau đó, thiên địa xung quanh lập tức sinh ra chấn động kịch liệt.
Mây mù dày đặc che phủ trên đỉnh Vân Ẩn Cốc bấy giờ như bị một bàn tay vô hình khổng lồ thô bạo xé toạc ra làm hai nửa.
Một luồng uy áp mênh mông, cuồn cuộn từ trên tầng mây chậm rãi giáng xuống, khiến toàn bộ quảng trường vốn vừa mới khôi phục được đôi chút sinh khí lại một lần nữa chìm vào trạng thái tĩnh lặng đến ngột ngạt.
Phía sau lớp sương mù vừa bị xé toạc, bóng dáng một lão giả lưng hơi còng, khoác trên người bộ trường bào màu tím sẫm quý phái đang thong thả đạp không mà đến.
Từng bước chân của lão như giẫm lên những nấc thang vô hình giữa hư không, mỗi lần hạ xuống đều khiến linh khí thiên địa quanh đó dập dềnh như mặt hồ gợn sóng.
Mái tóc bạc trắng như cước được buộc gọn gàng sau đầu, đôi mắt già nua nhưng lại sắc bén, thâm trầm, không giận tự uy.
Trên vạt áo trước ngực, ba đạo vân văn màu vàng kim lấp lánh dưới ánh mặt trời, rực rỡ đến chói mắt.
Khoảnh khắc nhìn thấy thân ảnh cốt cách bất phàm ấy, toàn thể chúng nhân có mặt tại quảng trường ngoại môn đồng loạt đại biến sắc mặt.
Ngay cả một cường giả như Thân trưởng lão cũng khẽ nheo mắt lại, thần sắc trở nên vô cùng ngưng trọng.
"Là... là Tam Trưởng Lão!"
Không biết là đệ tử nào bên dưới kinh hô lên một tiếng phá vỡ bầu không khí im lặng.
Ngay sau đó, tất cả các đệ tử, trưởng lão ngoại môn có mặt tại quảng trường đều đồng loạt chắp tay, cúi thấp người cung kính hành lễ, thanh âm vang vọng.
"Tham kiến Tam Trưởng Lão!"
Tam Trưởng Lão đưa bàn tay gầy guộc lên vuốt chòm râu bạc trắng của mình, ánh mắt lạnh nhạt, khinh khỉnh quét qua đống đổ nát hoang tàn của quảng trường, cuối cùng dừng lại trên thi thể đẫm máu của nam tử cầm quạt ngọc.
Khi nhìn thấy thân thể đầy rẫy lỗ thủng thảm khốc cùng đôi mắt trợn tròn - chết không nhắm mắt của thủ lĩnh Quang Minh Hội, sắc mặt lão lập tức trầm xuống như nước, một cỗ sát ý lạnh lẽo thoáng hiện rồi giấu nhẹm nơi đáy mắt.
"Thân trưởng lão."
Tam Trưởng Lão chậm rãi mở miệng, thanh âm mang theo áp lực vô hình, cuồn cuộn đè ép thẳng tới trên người đối phương.
"Ngươi định mang tên hung thủ này rời đi sao?"
Thân hình Thân trưởng lão hơi chùng xuống giữa không trung trước sức ép kinh khủng, nhưng hắn vẫn giữ vẻ mặt bình tĩnh đáng sợ.
Cánh tay hắn khẽ nâng lên, vận dụng một luồng linh lực tinh thuần bao phủ lấy thân thể đang hấp hối của Trần Tình, kéo hắn lùi lại bảo hộ phía sau lưng mình, lạnh lùng đáp.
"Chuyện mà Chấp Pháp Điện chúng ta xử lý, từ khi nào cần phải bẩm báo với Tam Trưởng lão?"
"Bẩm báo thì không cần."
Tam Trưởng Lão nghe câu chất vấn ấy cũng không nổi giận, chỉ khẽ cười lạnh một tiếng, ngón tay gầy guộc chỉ thẳng về phía thi thể lạnh ngắt dưới đất.
"Nhưng đệ tử nội môn chết thảm ngay giữa quảng trường ngoại môn, bao nhiêu nhân chứng đều tận mắt chứng kiến.”
“Chỉ bấy nhiêu đó thôi đã đủ để kết tội tên nghiệt súc này rồi, còn cần phiền Thân trưởng lão phải nhọc lòng đưa về Chấp Pháp Điện điều tra sao?"
Không khí xung quanh trong tích tắc liền trở nên nặng nề, ngột ngạt đến cực điểm.
Sắc mặt Thân trưởng lão triệt để lạnh xuống, hắn gằn giọng phản bác.
"Hừ!”
“Ba tên đệ tử nội môn tu vi Trúc Cơ làm trái quy định tông môn, cấu kết liên thủ vây giết một đệ tử ngoại môn Luyện Khí kỳ.”
“Bản thân tài nghệ không bằng người, ngược lại còn bị phản sát ngay tại chỗ.”
“Bây giờ Tam Trưởng lão đường đường chính chính đến đây… là muốn đòi lại công bằng cho loại phế vật vô dụng ấy sao?"
Tam Trưởng Lão nghe xong, da mặt già nua không tự chủ được mà co quắp lại một trận, trong lòng thầm mắng ba tên đệ tử nội môn kia đúng là một lũ ăn hại, ba chọi một còn để bị giết ngược, bôi tro trát trấu vào mặt mũi lão.
Thế nhưng ánh mắt lão vẫn tỏ ra lạnh lùng, hừ mạnh một tiếng nhằm lấp liếm sự thật.
"Bất luận thế nào, quy củ tông môn vẫn là quy củ tông môn, giết người thì phải đền mạng!”
“Tên tiểu tử này rõ ràng đã dùng tà công hộ thể, triệt để hắc hóa ma tính mới có thể một chiêu diệt sát Trúc Cơ hậu kỳ.”
“Loại mầm mống tai họa này nếu hôm nay không lập tức xử tử ngay tại chỗ để trừ hại cho tông môn, trả lại công đạo cho đệ tử đã khuất, thì Vân Ẩn Cốc sẽ đại loạn.”
“Đến lúc đó, ngươi lấy cái gì để phục chúng?"
Ánh mắt lão đột nhiên trở nên sắc bén như muốn nhìn thấu tâm can đối phương, gằn từng chữ một đầy đe dọa.
"Hay là... Thân trưởng lão đây mưu đồ bất chính, muốn dung túng bao che cho ma đầu?"
Lời vừa dứt, toàn trường lập tức vang lên những tiếng hít sâu.
Ai ai cũng có thể nghe ra được, Tam Trưởng Lão hôm nay đến đây không đơn thuần là nhắm vào cái mạng nhỏ của Trần Tình, mà là đang mượn cớ để ép bức, chụp mũ cả Thân trưởng lão của Chấp Pháp Điện.
Đôi mắt Thân trưởng lão khẽ híp lại, một luồng khí thế bá đạo từ sâu trong cơ thể hắn bắt đầu chậm rãi lan tỏa, giương cung bạt kiếm.
"Từ khi nào Chấp Pháp Điện chúng ta làm việc, lại cần đến người ngoài chỉ tay năm ngón, can dự vào quy củ?"
Ầm!!!
Khí thế của hai vị cường giả đỉnh cao đồng thời bùng nổ, va chạm dữ dội ngay giữa không trung.
Linh khí thiên địa lập tức rơi vào trạng thái hỗn loạn, điên cuồng gào thét.
Đám đệ tử đứng bên dưới chỉ cảm thấy lồng ngực như bị cự thạch đè nặng, hô hấp khó khăn, sắc mặt trắng bệch không còn giọt máu, trong lòng âm thầm kêu khổ không thôi.
Ngay cả các trưởng lão ngoại môn cũng đồng loạt cúi thấp đầu, đứng im như pho tượng, không dám nhúc nhích dù chỉ một chút.
Tam Trưởng Lão trừng mắt nhìn chằm chằm Thân trưởng lão, dường như đã mất đi sự kiên nhẫn cuối cùng, giọng nói mang theo sự đe dọa tối hậu.
"Đừng quên, lão phu là trưởng lão cốt cán của Vân Ẩn Cốc!”
“Một đệ tử nội môn danh tiếng chết thảm như vậy, ta hoàn toàn có quyền hạn yêu cầu hành hình hung thủ ngay lập tức.”
“Khôn hồn thì mau chóng giao người ra đây, nếu không đừng trách lão phu không nể tình đồng môn nhiễu sự!"
Thân trưởng lão đứng sừng sững trước mũi thương ngọn giáo, sắc mặt lúc này tuy không dễ nhìn, nhưng vẫn cười lạnh một tiếng, không hề có nửa bước nhượng bộ.
"Không nể tình? Haha!”
“Chỉ cần Thân Chính Dương ta còn đứng ở đây ngày nào, không một ai được phép động đến một sợi tóc của tên tiểu tử này!"
Thanh âm kiên quyết, chém đinh chặt sắt của hắn vang vọng khắp bốn phía.
Nghe được câu nói thách thức kia, khí tức quanh người Tam Trưởng Lão đột nhiên tăng vọt lên một tầng cao mới, linh lực đã ầm ầm ngưng tụ nơi lòng bàn tay.
Uy áp khủng bố tựa như núi lở biển gầm, cuồn cuộn ép thẳng xuống, chuẩn bị xuất ra một chiêu nhắm thẳng thân ảnh Thân trưởng lão mà oanh kích.
“Thân Chính Dương, nể mặt ngươi là Chấp Pháp Điện trưởng lão, cho ngươi một cơ hội cuối cùng, mau giao tên tiểu tử kia ra đây, nếu không đừng trách lão phu ra tay vô tình.”
Thân trưởng lão tu vi dù sao cũng kém hơn đối phương một bậc, khí thế lập tức rơi vào hạ phong, thân hình bị cỗ lực lượng vạn quân kia ép tới mức phải lùi lại từng bước nặng nề giữa không trung, sắc mặt đỏ tía.
Hắn nghiến chặt răng, hai tay cũng nhanh chóng ngưng tụ một kích toàn lực chuẩn bị ứng phó.
Nhưng vào đúng lúc cả hai chuẩn bị ra tay…
Bốp! Bốp! Bốp!
Một loạt tiếng vỗ tay lười biếng, đi kèm với đó là chất giọng đầy mỉa mai đột ngột vang lên.
"Ai chà chà! Lão thất phu Đường Thiên Hành, cái tính khí thối tha, lật lọng của ngươi bao nhiêu năm qua vẫn chẳng thay đổi chút nào nhỉ?”
“Hôm nay đến cả cái mặt già này ngươi cũng vứt đi cho chó ăn rồi sao?”
“Lại có thể hạ mình chạy đến đây để chèn ép một tên đệ tử ngoại môn nhỏ bé?"
Giữa thanh thiên bạch nhật, một thân ảnh lão giả có chút lôi thôi lếch thếch, đầu tóc rối bù như tổ quạ đột nhiên quỷ mị xuất hiện, đứng sừng sững ngay giữa trung tâm hai luồng khí thế cuồn cuộn của Thân trưởng lão cùng Tam Trưởng Lão.
Chẳng ai nhìn thấy lão ra tay bằng cách nào, chỉ biết ngay khoảnh khắc lão vừa bước tới, hai luồng thiên uy đang đối chọi gay gắt kia bỗng nhiên như trâu đất chìm vào biển sâu, ngay cả hai đoàn công kích đang ngưng tụ cũng triệt để tiêu tán thành hư vô một cách quỷ dị.
Phía sau lưng vị lão giả lôi thôi này, còn có một nữ tử xinh đẹp tuyệt trần đang được lão dùng linh lực dẫn theo.
Nàng sở hữu gương mặt trái xoan thanh tú, đôi mắt to tròn long lanh vốn dĩ vô cùng linh động, nhưng giờ khắc này lại ngập tràn vẻ lo lắng, hoảng hốt hớt hải.
Nàng vừa xuất hiện liền dáo dác nhìn quanh, cuối cùng găm chặt ánh mắt đầy xót xa về phía Trần Tình đang thoi thóp, bất tỉnh nhân sự phía sau lưng Thân trưởng lão.
Nữ tử này không ai khác, chính là Liễu Tố Uyên.
Trước đó, ngay sau khi hay tin Trần Tình bị lũ khốn kiếp thuộc các đại bang hội nội môn liên thủ ức hiếp, vây giết, nàng đã lập tức cuống cuồng chạy về Khí Phong để cầu cứu sư phụ mình.
Thế nhưng tìm kiếm khắp cả buổi trời cũng chẳng biết chỗ sư phụ đang bế quan ở đâu.
Cũng may trời không tuyệt đường người, đúng vào khoảnh khắc tuyệt vọng nhất, Liễu Tố Uyên lại vô tình bắt gặp Sư bá tổ của mình.
Lúc đó, lão già này đang đứng ngẩn ngơ, gãi đầu gãi tai nhìn chằm chằm vào một món pháp bảo nào đó vừa bị luyện đến mức "cháy đen thui" của mình.
Nhìn thấy vị cứu tinh tối cao này, nàng chẳng kịp màng đến tôn ti trật tự, lập tức vừa khóc lóc vừa dùng hết sức bình sinh, lôi kéo bằng được lão già này ngự không bay đến quảng trường ngoại môn để làm chỗ dựa cứu viện.
Tam Trưởng Lão nhìn thấy lão giả lôi thôi kia xuất hiện, sắc mặt vốn đang âm trầm ngạo mạn lập tức đại biến.
Đồng tử hắn co rụt lại thành lỗ kim, khóe mắt khẽ giật liên hồi.
Hiển nhiên, sự xuất hiện của người này hoàn toàn nằm ngoài dự liệu và kế hoạch của hắn.
"Ngươi... Sao ngươi lại..."
Tam Trưởng Lão vừa định mở miệng chất vấn.
Lão già lôi thôi đã lập tức khoác tay cắt ngang, bĩu môi khinh bỉ.
"Ngươi cái gì mà ngươi…miệng chó không mọc được ngà voi!”
“Tốt nhất ngươi đừng nói chuyện, kẻo lão già ta đây ngứa ngáy tay chân không tự chủ được, lúc đó đánh cho ngươi răng rơi đầy đất thì lại bảo ta không nể tình đồng môn mà ra tay độc ác!"
Tam Trưởng Lão lập tức đen mặt như đít nồi, ngón tay gầy guộc run run chỉ về phía trước không thốt nên lời.
Đám trưởng lão ngoại môn đứng bên dưới nhìn cảnh tượng ấy mà da đầu tê dại, tâm thần đại chấn, hoàn toàn quên mất chào hỏi vị đại năng xuất hiện trước mặt.
Toàn bộ Vân Ẩn Cốc này, dám nói chuyện với Tam Trưởng Lão bằng cái giọng trịnh thượng như đang mắng cháu chắt thế này... e rằng cũng chỉ có một mình vị trước mắt này mà thôi.
Thân trưởng lão nhìn thấy lão giả xuất hiện, thần sắc căng cứng bấy lâu cuối cùng cũng giãn ra đôi chút.
Hắn vội vàng hạ thấp thân mình, chắp tay hành lễ đầy tôn kính.
"Chính Dương tham kiến tiền bối."
Lão già lôi thôi lập tức gật đầu một cái xem như đáp lễ, rồi chậm rãi quay đầu nhìn về phía Trần Tình.
Khi nhìn thấy bộ dạng thảm hại, máu thịt be bét cùng sinh cơ thoi thóp của hắn, ánh mắt vốn đang cà lơ phất phơ của lão bỗng nhiên trở nên sắc bén vô cùng, tựa như hai thanh thần kiếm xuất vỏ.
Hắn quét mắt nhìn Đường Thiên Hành, gằn giọng tuyên bố.
"Ta mặc kệ đám người các ngươi ngày thường đấu đá, tranh giành lợi ích thế nào.”
“Nhưng riêng tên tiểu tử này, một cọng lông của hắn các ngươi cũng không được phép động vào!"
Lão dừng lại một nhịp, ánh mắt sắc lạnh quét quanh toàn trường, nhấn mạnh từng câu chữ lay động tâm can.
"Bởi vì... hắn chính là đệ tử thân truyền của Hạ phong chủ - Hạ Bạch Y.”
Ầm!!!
Cả quảng trường trong tích tắc như bị một đạo thiên lôi vạn trượng đánh trúng.
Vô số đệ tử trợn mắt há hốc mồm, đứng chết trân tại chỗ.
Ngay cả các trưởng lão ngoại môn cũng đồng loạt biến sắc, hoảng hốt thất thanh.
"Hạ Bạch Y? Khí Phong phong chủ?"
"Vị sát thần kia thu nhận đồ đệ từ khi nào?"
"Không phải bao nhiêu năm nay nàng vẫn luôn từ chối nhận thêm truyền nhân sao?"
Những tiếng kinh hô dồn dập liên tiếp vang lên.
Ngay cả Thân trưởng lão cũng thoáng ngẩn người ra một chút.
Hiển nhiên, ngay cả hắn cũng không hề biết thân phận thật sự này của Trần Tình, hắn chỉ biết tiểu tử này được Cốc Chủ đặc biệt coi trọng mà thôi.
Tam Trưởng Lão Đường Thiên Hành lúc này rốt cuộc cũng không thể giữ nổi vẻ bình tĩnh, sắc mặt biến hóa liên tục.
"Hắn... hắn là đệ tử của Hạ Bạch Y?"
Lão già lôi thôi cười khẩy một tiếng, vẻ mặt đầy giễu cợt.
"Ngạc nhiên lắm sao?”
“Chưa hết đâu, Bạch Y ngày thường gặp lão phu cũng phải cung kính gọi một tiếng sư bá, tên tiểu tử này thấy ta cũng phải gọi một tiếng sư bá tổ!”
“Cho nên… “
Lão ngừng lại một chút, gương mặt già nua lấm lem đột nhiên nghiêm túc cực độ, thanh âm uy nghiêm như sấm giữa trời quang, cuồn cuộn mang theo linh lực truyền vang vọng khắp Vân Ẩn Cốc.
"Người của Khí Phong ta, còn chưa tới lượt kẻ khác định đoạt sinh tử. “
“Hôm nay lão phu đứng ở đây, ta muốn xem thử... ai dám động đến hắn?”
Ầm!!!
Ngay sao đó, một cỗ uy áp vô hình nhưng cuồng bạo từ trên người lão chậm rãi lan tỏa ra bốn phương tám hướng, chấn động đến mức toàn bộ mây mù xung quanh phạm vi ngàn trượng hoàn toàn tán đi.
Toàn bộ cường giả có mặt tại hiện trường đều cảm nhận được một áp lực nghẹt thở, linh lực trong cơ thể cũng trở nên ngưng trệ, hô hấp khó khăn.
Xui xẻo nhất là hai tên cự đầu nội môn còn đang run rẩy phía dưới, không biết vô tình hay cố ý mà phần lớn luồng uy áp kia trực tiếp nhắm vào bọn chúng oanh kích.
Cả hai bỗng nhiên “oa” lên một tiếng đau đớn, trong miệng không ngừng phun ra từng ngụm máu tươi, gương mặt trắng bệch, hoàn toàn nằm bẹp trên đất không gượng dậy nổi, trong lòng kinh hoảng không thôi.
Tam Trưởng Lão nheo mắt lại nhìn một màn này, bàn tay gầy guộc giấu trong tay áo khẽ siết chặt.
Nhưng lão cũng không lập tức phát tác, hiển nhiên là vô cùng kiêng kỵ vị lão giả lôi thôi trước mặt này.
Sau một hồi trầm mặc cân nhắc thiệt hơn, lão mới cắn răng, ngoài cười nhưng trong lòng không cười nói.
"Tốt! Tốt lắm! Khí Phong các ngươi quả nhiên danh bất hư truyền, xưa nay vẫn bộc trực hộ đoản như vậy!”
Lão liếc mắt nhìn trân trân vào Trần Tình đang hôn mê, khóe môi nhăn nheo cong lên đầy vẻ âm hiểm.
"Tên tiểu tử này quả thật không tệ. Chỉ tiếc cây cao đón gió, thiên tài thường đoản mệnh.”
“Mong rằng lần sau gặp lại... hắn vẫn còn sống…”
“Không cần lão thất phu như ngươi bận tâm.”
Lão già lôi thôi bỗng cắt ngang, trợn trừng mắt nhìn Tam Trưởng Lão, uy áp toả ra khi nãy đột ngột ngưng tụ, một đường ép thẳng tới đối phương.
Cảm nhận được luồng khí thế sâu không thấy đáy kia, sắc mặt Tam Trưởng Lão lập tức trở nên cực kỳ khó coi, xanh mét như tàu lá.
Lão lập tức hít sâu một hơi, đè nén ngọn lửa phẫn nộ đang dâng lên trong lòng, hừ lạnh một tiếng.
Sau đó, lão phất mạnh tay áo bào một cái, linh lực phóng ra cuốn lấy hai thân ảnh đang nằm thoi thóp phía dưới, lập tức hóa thành một đạo tử quang lao thẳng lên trời cao, nhanh chóng biến mất giữa tầng mây dày đặc.
Nhìn bóng lưng đối phương chật vật rời đi, lão già lôi thôi khẽ nhếch môi khinh bỉ.
Lão quay đầu nhìn về phía Trần Tình, vẻ mặt hiếm hoi trở nên nghiêm túc, có chút đau đầu nói.
"Được rồi, Chính Dương, mau chóng mang tiểu tử này đi cứu chữa đi, ta thấy hắn là sắp không xong rồi.”
Nói tới đây, lão đột nhiên như nghĩ tới chuyện gì đó, rùng mình một cái.
“Nếu để Hạ nha đầu kia biết đồ đệ bảo bối của mình vừa ra khỏi bí cảnh đã bị đánh thành cái bộ dạng này... “
Chỉ sợ cả cái Vân Ẩn Cốc này phải bị nàng náo loạn đến mức lật tung lên mất!”