Nhìn hàng trăm đạo kiếm ảnh hai màu đen trắng mang theo sát ý ngút trời đang xé nát không gian, cuồn cuộn lao tới, đồng tử của nam tử cầm quạt ngọc co rút lại đến cực hạn.
Nụ cười ngạo mạn trên môi hắn hoàn toàn cứng đờ, một luồng khí lạnh thấu xương bò dọc sống lưng, khiến toàn thân hắn lập tức lạnh toát.
Đây là lần đầu tiên trong đời, một kẻ quen thói cao cao tại thượng như hắn cảm nhận được hơi thở của tử vong rõ ràng, chân thực đến thế.
"Mau... Mau giúp ta...!"
"Nhanh lên!"
Thanh âm của hắn bỗng chốc lạc đi, trở nên the thé, đầy vẻ hoảng loạn.
Tay phải hắn điên cuồng vung lên, liên tục phóng ra linh lực để ngưng tụ từng tầng, từng tầng quang tráo hộ thân trước người.
Chưa dừng lại ở đó, tay còn lại của hắn không chút do dự bóp nát một nắm phù lục phòng ngự quý giá mà hắn luôn tích lũy bên mình xem như bảo bối.
Ầm! Ầm! Ầm!
Từng lớp màn sáng đủ loại màu sắc rực rỡ chồng chất lên nhau dày đặc, bao phủ kín kẽ lấy thân thể hắn.
Ở hai bên, tráng hán Hắc Hùng Hội cùng nam tử cầm thương của Huyền Vân Hội cũng đồng thời biến sắc mặt.
Hai người ngẩn ra mất một nhịp, kinh hãi nhìn lấy kiếm ảnh phủ đầy trời kia, đến khi lấy lại tinh thần định xuất thủ cứu viện.
Thì... tất cả đều đã quá muộn!
Tốc độ xuất kiếm của Trần Tình lúc này nhanh đến mức vượt xa giới hạn tưởng tượng của tất cả những kẻ có mặt trên quảng trường.
Hàng trăm đạo kiếm ảnh mang theo phong mang hủy diệt như xuyên phá cả hư không, trút xuống như một dòng thác lũ chết chóc.
Rắc! Rắc! Rắc!
Từng tầng quang tráo linh lực của nam tử cầm quạt ngọc mỏng manh chẳng khác nào tờ giấy lộn, liên tiếp nổ tung như bọt biển trước bão kiếm khí.
Những tấm phù lục hộ thân quý giá vừa kịp phát huy tác dụng đều bị nghiền nát thành tro bụi trong chớp mắt.
"Khôngggg!!!"
Một tiếng gào thét thảm thiết đầy kinh hoàng vang vọng khắp quảng trường, sau đó bị lấn át bởi tiếng nổ kinh thiên động địa.
Oành! Oành! Oành!
Vụ nổ oanh tạc từ kiếm khí giáng xuống khiến đất đá xung quanh bị xới tung lên, bụi bay mù mịt che lấp cả thân ảnh nam tử cầm quạt vào bên trong.
Luồng dư chấn như cuồng phong hung hãn quét ra bốn phía, ép cho những người đứng ở xung quanh phải lùi gấp về phía sau.
Ngay cả các vị trưởng lão đang lao tới cũng đứng khựng lại giữ chừng, ánh mắt trợn to nhìn một màn xảy ra trước mặt.
Qua một lúc, khi cơn lốc năng lượng cuồng bạo tan đi, trả lại tầm nhìn cho quảng trường, khung cảnh kinh hoàng bên trong bấy giờ mới dần dần hiển lộ rõ ràng trước mắt mọi người.
Nam tử cầm quạt vẫn còn sừng sững đứng đó, nhưng khắp người hắn đã bị vô số đạo kiếm khí tàn nhẫn xuyên thấu, cày nát sinh cơ, đã vô phương cứu chữa.
Hắn cố gắng ngẩng đầu, nhìn thẳng về phía Trần Tình, nhưng muốn khắc sâu gương mặt ma quỷ kia vào trong tâm trí mình lần cuối cùng.
“Tại sao…”
Phốc!
Hắn phun ra một ngụm máu đặc, lời còn chưa nói hết thì ánh mắt đã dần tan rã, toàn thân vô lực quỳ sụp xuống nền đất nứt vỡ, gương mặt vẫn còn nguyên vẹn nét kinh hãi lẫn khó tin trước khi trút đi hơi thở cuối cùng.
Toàn bộ quảng trường lập tức lâm vào một trạng thái tĩnh lặng đến chết chóc.
Không một ai dám tin vào những gì đang diễn ra trước mắt mình.
Một vị cường giả nội môn danh tiếng lẫy lừng, tu vi đạt tới Trúc Cơ hậu kỳ, một nhân vật phong vân hô phong hoán vũ đứng đầu Quang Minh Hội... vậy mà chỉ một chiêu, đã triệt để thân tử đạo tiêu, chết không nhắm mắt.
Ngay cả tráng hán của Hắc Hùng Hội và nam tử cầm thương của Huyền Vân Hội bị một đòn khi nãy chấn bay ra xa cũng đứng chết lặng tại chỗ, thân hình hoàn toàn cứng đờ.
Một luồng hơi lạnh thấu xương từ lòng bàn chân bọn hắn trực tiếp xông thẳng lên đỉnh đầu.
Giờ đây, ánh mắt bọn hắn nhìn về phía bóng hình cô độc của Trần Tình không còn nửa điểm khinh thường hay ngạo mạn.
Mà chỉ còn lại một nỗi sợ hãi không ngừng dâng lên nơi đáy lòng.
“Hahaha! Hahaha!”
Trần Tình lập tức cười điên loạn lên một tiếng, ánh mắt đỏ ngầu nhìn lấy thân ảnh máu me đã không còn sự sống kia, sát ý trong người theo tiếng cười ấy càng thêm bùng nổ, cuộn trào thành những luồng kiếm khí đen kịt.
Hắn chậm rãi đưa mắt nhìn sang hai tên còn lại, khóe môi khẽ cong lên một nụ cười chết chóc, khàn giọng tuyên án.
“Các ngươi… cũng phải chết!”
Ầm!
Thanh trọng kiếm trong tay hắn cắm mạnh xuống khiến mặt đất nứt toác, khí tức quanh thân một lần nữa bạo khởi.
Nhưng ngay khi chuẩn bị ngưng tụ sát chiêu, sắc mặt Trần Tình đột nhiên vặn vẹo một cách dữ tợn.
Một cơn đau thấu xương tủy từ sâu trong linh hồn truyền đến khiến hai tay hắn vô thức ôm chặt lấy đầu, quỳ mạnh xuống đất, cả thân hình không ngừng run rẩy kịch liệt.
“Aaaaaa… khốn kiếp!”
Hắn gầm lên đầy đau đớn, hộc ra một ngụm máu đen sẫm.
Kiếm khí cuồng bạo quanh thân đột ngột lắng xuống rồi tiêu tán, ánh mắt đỏ ngầu của hắn cũng bắt đầu trở nên nhạt dần, trở lại bình thường.
Lúc này, Phượng Tâm Vân trên người hắn mới thở ra một hơi nhẹ nhõm, lẩm bẩm một tiếng.
“Cuối cùng cũng tỉnh táo trở lại rồi!”
Nhìn thấy một màn đột biến này, vẻ kinh hãi tột độ trong mắt gã tráng hán cùng nam tử cầm thương dần dần tan đi, thay vào đó là sự tàn nhẫn lộ rõ.
Kẻ này… không thể sống!
Hai người liếc nhìn nhau, không cần đến bất kỳ một lời trao đổi nào, sát ý trong mắt đồng thời bùng lên.
Khí tức Trúc Cơ hậu kỳ của cả hai lại một lần nữa bộc phát.
"Hắc Hùng Phá Sơn Quyền!"
Tráng hán gầm lên như thú dữ, khí huyết toàn thân thiêu đốt dữ dội đến mức từ huyết sắc chuyển sang một màu đen kịt u ám.
Quyền mang bá đạo hóa thành một đầu bạo hùng khổng lồ gào thét nện ra.
"Hàn Vực Cửu Long Thương!"
Nam tử cầm thương lạnh lùng quát lớn, trường thương trong tay rung lên điên cuồng, biến ảo thành chín đầu băng long dữ tợn, mang theo hàn khí thấu xương cuồn cuộn lao đi.
Cả hai cùng lúc tung ra đại chiêu, nhân lúc ngươi bệnh lấy mạng ngươi, không cho Trần Tình có lấy một tia cơ hội sống sót!
Quyền mang bạo hùng cùng chín đầu băng long hợp lực gào thét, chỉ còn cách đỉnh đầu Trần Tình vỏn vẹn vài thước, kình phong khủng bố đã ép cho da thịt hắn rách ra, máu chảy đầm đìa.
Trần Tình lúc này đã rơi vào trạng thái mơ hồ, hắn quỳ gối bất động giữa trung tâm sát cục, tử vong cận kề trong gang tấc.
“Khôngg… “
Tô Mộng Yên, Thanh Như Nguyệt cùng các nữ đệ tử hai hội nước mắt đã trực trào như mưa, không ngừng gào thét xé lòng, cố gắng tiến lên phía trước nhưng đều bị khí thế từ hai đòn công kích kia chấn lùi về sau liên tục.
Không khí trên toàn quảng trường gần như ngưng đọng, vô số người nhắm nghiền mắt không dám chứng kiến cảnh tượng tiếp theo.
“Dừng tay!!!”
Đúng lúc ngàn cân treo sợi tóc, một tiếng quát lạnh lẽo, uy nghiêm đột ngột vang vọng từ phía chân trời, chấn động khắp tám phương mười hướng.
Ầm!!!
Một cỗ uy áp kinh khủng vượt xa giới hạn của Trúc Cơ cảnh trong nháy mắt giáng lâm xuống quảng trường.
Luồng lực lượng vô hình này trực tiếp đánh vỡ vách ngăn không gian, ép thẳng về phía hai tên cự đầu nội môn.
Phốc! Phốc!
Sức ép quá mức kinh hoàng khiến khí huyết trong người tráng hán và nam tử cầm thương lập tức nhộn nhạo, lồng ngực thắt chặt rồi đồng thời phun ra một ngụm máu lớn.
Chiêu thức bạo hùng cùng băng long hung hãn còn chưa kịp chạm vào Trần Tình đã bị luồng uy áp kia chấn cho tiêu tán thành hư vô giữa không trung.
Vô số ánh mắt kinh hãi đồng loạt ngẩng đầu nhìn lên không trung.
Chỉ thấy phía xa chân trời, một đạo lưu quang đang xé rách màn sương mù dày đặc của Vân Ẩn Cốc, lao tới với tốc độ kinh người.
Vù!
Đạo lưu quang kia mang theo uy thế kinh thiên động địa, chỉ trong một nháy mắt đã xé toạc khoảng cách ngàn trượng, sừng sững lơ lửng giữa không trung ngay phía trên quảng trường.
Linh lực cuồn cuộn quanh thân thân ảnh ấy ngưng tụ hóa thành từng đợt sóng khí mà mắt thường cũng có thể nhìn thấy, bá đạo ép cho màn sương mù dày đặc xung quanh trong nháy mắt tản ra.
Đó là một nam tử trung niên khoác trên người bộ trường bào màu xám đen quyền quý, phía trên thêu lấy hai chữ chấp pháp uy nghiêm.
Hai tay hắn chắp sau lưng, đôi mắt sắc lạnh đang không ngừng đảo qua toàn trường.
Toàn bộ quảng trường rộng lớn lập tức chìm vào một trạng thái tĩnh lặng đến ngột ngạt.
Đám đệ tử ngoại môn cảm thấy lồng ngực thắt chặt, hô hấp vô cùng khó khăn, không ít kẻ sắc mặt trắng bệch, vội vàng cúi gầm đầu xuống không dám nhìn thẳng vào chân dung vị cường giả kia.
Ngay cả hai vị cự đầu nội môn lúc nãy còn hung hăng bạo ngược, sát khí ngập trời, giờ phút này cũng đồng loạt đại biến sắc mặt, khúm núm cúi đầu, toàn thân run rẩy nhẹ.
Đám trưởng lão ngoại môn cũng vội vàng thu lại vẻ ngạo mạn thường ngày, đồng loạt bước lên chắp tay hành lễ đầy cung kính.
"Tham kiến Thân trưởng lão!"
Ánh mắt Thân trưởng lão lạnh lùng quét qua hiện trường một lượt, khi nhìn thấy tên đứng đầu Quang Minh hội đã bỏ mạng, còn Trần Tình đang quỳ rạp trên vũng máu, toàn thân đầy rẫy vết thương ghê rợn, khí tức yếu ớt như ngọn đèn trước gió, đồng tử của hắn lập tức co rút lại.
Hắn vừa mới đi xử lý một số chuyện quan trọng ở nội môn, nào ngờ vừa trở lại, tình hình tại quảng trường khảo hạch lại rơi vào cảnh hỗn loạn thảm khốc đến mức này.
Lúc này, hắn cũng đã biết mình đã rơi vào một bố cục được dàn xếp từ trước, nếu không có Cốc Chủ truyền lệnh quay trở lại, hắn cũng không thể xuất hiện kịp lúc cứu tên tiểu tử kia một mạng.
Nghĩ đến đây, một cỗ lửa giận không tên đột ngột bùng phát, nhưng rất nhanh hắn đã hít sâu một hơi, cưỡng ép dằn xuống.
Ánh mắt sắc như dao của hắn mau chóng găm chặt về phía hai tên cự đầu nội môn vừa mới ra tay.
Tên tráng hán Hắc Hùng Hội cùng nam tử cầm thương của Huyền Vân Hội chỉ cảm thấy toàn thân lạnh toát, một luồng áp lực vô hình, nặng nề như ngọn đại sơn đột ngột đè nặng lên vai, khiến hai đầu gối của bọn hắn khẽ run lên bần bật.
"Đệ tử nội môn?”
Thanh âm của Thân trưởng lão không lớn, nhưng lại vang vọng rõ ràng bên tai từng người.
"Ai cho các ngươi cái lá gan, dám công khai can thiệp vào kỳ khảo hạch ở ngoại môn?”
"Không những lấy lớn hiếp nhỏ, cậy mạnh làm càn, mà lại còn dám ngang nhiên hạ sát thủ ngay trước mặt các vị trưởng lão?”
“Nơi này là ngoại môn Vân Ẩn Cốc, hay là địa bàn của đám bang hội các ngươi?"
Mỗi một câu chất vấn vang lên đều như một tiếng sét đánh ngang tai, khiến sắc mặt hai người kia liên tục thay đổi, lúc xanh lúc trắng.
Ngay khi hay tin đám thuộc hạ ở ngoại môn bị một tên mới nhập môn không lâu giết tới không còn manh giáp, bọn hắn cực kỳ phẫn nộ.
Cùng lúc đó, thế lực chống lưng phía sau cho bọn hắn cũng lập tức đưa ra mệnh lệnh, bằng bất cứ giá nào cũng phải giết bằng được tên Trần Tình đó.
Vì thế, bọn hắn liền bày bố sát cục, dùng người của bọn hắn cùng các thế lực đứng sau ở nội môn quậy lên một trận tưng bừng khắp nơi khiến tất cả các Chấp pháp giả đều phải xuất hiện dàn xếp xử lý.
Bọn hắn còn cho rằng ở ngoại môn này đã không còn ai đủ sức ngăn cản, liền ở đây mượn cớ vây giết Trần Tình.
Dù sao cũng là một tên đệ tử nhỏ bé vừa mới gia nhập Vân Ẩn Cốc, chết rồi thì cũng thôi, cùng lắm là bọn hắn chịu phạt một chút.
Không ngờ lúc này lại có một Chấp pháp trưởng lão xuất hiện, còn là Thân trưởng lão - người đứng đầu Chấp Pháp Điện.
Hai người liền lén đưa mắt nhìn nhau, sau đó tên tráng hán của Hắc Hùng Hội nghiến răng, cố nén nỗi sợ hãi, vội vàng ôm quyền run giọng nói.
"Thân trưởng lão minh giám!”
“Tên Trần Tình này tâm địa độc lạt, ở trong bí cảnh đã tàn nhẫn ra tay sát hại đệ đệ ruột của đệ tử, không những thế, những đệ tử tinh anh khác lọt vào vòng hai cũng bị hắn giết chết không thương tiếc.”
“Đệ tử vì quá mức phẫn nộ cùng bi thương nên..."
"Câm miệng!"
Thân trưởng lão lạnh lùng quát lên một tiếng.
Ầm!
Một cỗ uy áp vô hình trực tiếp từ trên trời giáng xuống.
Tên tráng hán chỉ cảm thấy lồng ngực đau nhói như bị búa tạ nện trúng, cả thân hình vạm vỡ bị ép đến mức quỳ rạp xuống mặt đất, tiếp tục phun ra một ngụm máu tươi, sắc mặt trắng bệch không còn lấy một giọt máu.
"Đúng sai thế nào, tự có trưởng lão cùng người Chấp Pháp Điện điều tra làm rõ, phân xử nghiêm minh.”
“Từ khi nào đến lượt các ngươi thay mặt tông môn để chấp pháp?"
Nghe thấy lời này, hai tên cự đầu nội môn lập tức cúi thấp đầu đến mức tối đa, không còn dám hé răng phản bác thêm nửa lời.
Sau đó, ánh mắt sắc lẹm của Thân trưởng lão chậm rãi chuyển dời về phía đám trưởng lão ngoại môn còn đang khúm núm đứng bên cạnh, cuối cùng dừng lại trên người Văn trưởng lão.
Sắc mặt hắn lập tức trầm xuống như nước.
"Văn Úy Niên!"
Tiếng quát vang lên như sấm nổ giữa trời quang.
"Có thuộc hạ..."
Toàn thân Văn trưởng lão khẽ run lên bần bật, vội vàng bước ra khỏi hàng, cúi đầu thật thấp.
"Ngươi là người chủ trì của kỳ khảo hạch lần này, vậy mà lại dung túng để đệ tử nội môn ngang nhiên làm loạn tại quảng trường ngoại môn, trơ mắt nhìn bọn chúng hết lần này đến lần khác ra tay gieo rắc sát cục ngay trước mặt mình.”
“Ngươi rốt cuộc là đang làm cái gì vậy hả?"
Từng câu trách mắng mang theo linh lực như búa tạ nện thẳng vào trong đầu.
Văn trưởng lão sắc mặt không ngừng vặn vẹo, một tia máu đã tràn ra khỏi khoé miệng.
Lão cúi đầu thật sâu, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng ướt đẫm cả lưng áo bào.
"Là thuộc hạ vô năng... là thuộc hạ thất trách...xin Thân trưởng lão trách tội."
Ngoài miệng thì lão cung kính nhận tội, nhưng trong lòng lại đang gào thét điên cuồng đầy uất ức.
“Chẳng phải chính ngài lúc trước đã dặn dò ta cho dù xảy ra chuyện gì “trái quy tắc” cũng cứ nhắm mắt làm ngơ sao?”
“Bây giờ xảy ra chuyện lớn lại quay sang trách mắng một mình ta?”
“Ta biết phải làm thế nào cho vừa lòng vị đại nhân này đây?”
Những lời oán hận ấy, lão chỉ dám giấu chặt trong lòng, cho lão thêm mười lá gan, lão cũng không dám hé nửa lời trước mặt vị hung thần này.
Thân trưởng lão trừng mắt nhìn Văn trưởng lão một cái, sau đó lại quét qua đám trưởng lão phía sau, nhìn những kẻ đang cúi đầu khúm núm kia, không biết tại sao lửa giận vừa mới cưỡng ép xuống lại một lần nữa dâng lên, đột nhiên gầm lên một tiếng.
“Một đám vô dụng, còn giữ các ngươi làm trưởng lão ngoại môn này làm gì nữa?”
Mấy tên trưởng lão ngoại môn nghe xong ai nấy đều biến sắc.
Nhanh chóng quỳ rạp xuống đất không ngừng dập đầu.
“Thuộc hạ biết tội, xin Thân trưởng lão giơ cao đánh khẽ.”
Thân trưởng lão chẳng buồn liếc mắt nhìn một cái, hắn chắp hai tay sau lưng, thân hình chậm rãi đáp xuống mặt đất quảng trường, ánh mắt nhìn về phía Trần Tình đã không thể cầm cự nổi nữa, bất tỉnh nhân sự nằm trong vũng máu.
Lúc này, những đường huyết văn đỏ rực trên da thịt hắn đã hoàn toàn tiêu tán, tu vi cũng trở về Luyện Khí tầng chín nhưng khí tức lại hỗn loạn đến cực điểm, chỉ còn thoi thóp giữ lại một tia sinh cơ mỏng manh như sợi tóc.
Thân trưởng lão khẽ thở ra một hơi, tay áo bào vung lên.
Một luồng linh lực tinh thuần, ôn hòa lập tức tràn vào kinh mạch, cưỡng ép áp chế thương thế bạo liệt trong cơ thể Trần Tình.
Sau đó, thanh âm uy nghiêm của hắn chậm rãi vang lên khắp bốn phía.
"Chuyện ngày hôm nay, tạm thời dừng lại ở đây.”
“Toàn bộ những người có liên quan ở đây, ngày mai tự giác tiến đến Chấp Pháp Điện.”
“Ta muốn đích thân điều tra rõ ràng... rốt cuộc ở trong Hàn Vực bí cảnh đã xảy ra chuyện gì…”
“Sau đó mới luận tội xử phạt! Rõ chưa?”
Mọi người xung quanh nào dám cãi lời, cùng đồng thanh hô lớn.
“Đã rõ, thưa Thân trưởng lão!”
Thân trưởng lão gật đầu một cái, ngay khi hắn vừa dùng một luồng nhu kình nhẹ nhàng cuốn lấy thân hình Trần Tình, chuẩn bị ngự không rời đi, thì từ trong tầng hư không xa xôi bỗng nhiên vang vọng một tiếng quát già nua nhưng tràn đầy uy nghiêm tột đỉnh, chấn động cả mây trời.
"Khoan đã!”