Trong lúc Trần Tình còn đang hạ quyết tâm cao độ, thì bên tai hắn đột nhiên vang lên chất giọng lười biếng quen thuộc của Phượng Tâm Vân.
“Mới tỉnh dậy mà đã nói mơ nói sảng cái gì đấy?”
Trần Tình lập tức lấy lại tinh thần, cười hề hề đáp lại.
“Tiểu nha đầu! Cũng may lần này nhờ có nàng, giúp ta đánh một trận sảng khoái như vậy.”
Phượng Tâm Vân khẽ bĩu môi, hừ lạnh một tiếng đầy hậm hực.
“Sảng khoái cái đầu ngươi!”
“Ngươi tự nhìn lại cái bộ dạng thảm hại hiện tại của mình đi.”
“Toàn thân rách nát, suýt chút nữa là trở thành một phế nhân rồi, thế mà ở đó còn hớn hở cho được?”
“Haha, không sao, không sao cả!”
“Ta đây phước lớn mạng lớn, tự có diệu kế để khôi phục.”
Trần Tình cười thần bí đáp lời.
Điệu bộ này lập tức khơi dậy sự tò mò của Phượng Tâm Vân.
Nàng hất cằm, dùng ngữ khí kiêu ngạo gặng hỏi.
“Cách gì? Nói bổn tọa nghe xem nào!”
Trần Tình cười hắc hắc, thong thả buông một câu trêu chọc.
“Bí mật, không nói cho nàng.”
“Ngươi...!”
Phượng Tâm Vân tức đến nghiến răng.
Bình thường nàng hay úp úp mở mở để trêu chọc hắn.
Không ngờ phong thủy luân chuyển, hôm nay nàng lại bị chính tên xú tiểu tử này dùng chiêu "gậy ông đập lưng ông", chọc cho tức điên lên mà không làm gì được.
Hít sâu một hơi để nén cục tức xuống, Phượng Tâm Vân hừ mạnh một tiếng.
“Hừ, không thèm nói thì thôi!”
Trần Tình nghe vậy cũng chỉ thầm cười trộm, không dám tiếp tục chọc giận vị tiểu tổ tông này nữa.
Nhớ lại câu nói trước khi đá hắn rời đi của thiếu nữ, Trần Tình định hỏi tiểu nha đầu một phen xem nàng có nhận ra lai lịch thần bí của đối phương hay không.
Nhưng đúng lúc ấy.
“Ầm..."
Cánh cửa đá của mật thất bỗng khẽ mở ra.
Một thân ảnh thướt tha trong bộ váy hồng phấn chậm rãi bước vào.
Mái tóc đen như thác nước buông nhẹ sau lưng, gương mặt thanh tú vẫn lanh lợi như thường ngày, chỉ là nơi đáy mắt lại mang theo vài phần mệt mỏi, hiển nhiên mấy ngày qua cũng chẳng được nghỉ ngơi tử tế.
Phía sau nàng còn có bốn nữ tử nối bước theo vào.
Một người yêu mị quyến rũ trong bộ váy đỏ thẫm, khóe môi thường ngày luôn mang ý cười lúc này chỉ còn lại vẻ lo âu.
Một người khoác váy lam nhạt, khí chất thanh lãnh, trong trẻo như dòng suối mát giữa núi rừng, đôi mắt lặng lẽ dõi theo trên giường ngọc.
Một người đoan trang điềm đạm ngồi trên xe lăn, váy tím nhạt phủ xuống, thần sắc ôn hòa khiến người khác vô thức cảm thấy an tâm.
Cuối cùng là một thiếu nữ mặc váy hồng nhạt, dung nhan thanh tú, hai tay nhẹ nhàng đẩy xe, dáng vẻ dịu dàng, ngoan ngoãn, ánh mắt vẫn mang theo vài phần e thẹn.
Năm bóng hồng đứng chung một chỗ, tựa như khiến cả mật thất vốn lạnh lẽo cũng bừng sáng.
Vừa nhìn thấy Trần Tình đã tỉnh lại ngồi đó, đôi mắt đẹp của các nàng lập tức sáng lên, vội vàng tiến tới.
“Tiểu lang quân!”
“Trần Tình!”
“Sư đệ…!”
Trần Tình ngẩn ra mất một lúc, còn chưa kịp định thần thì một thân ảnh đã lao sầm tới, kéo hắn ôm chặt vào lòng.
"Cuối cùng chàng cũng tỉnh rồi, mấy ngày qua làm thiếp lo lắng gần chết!"
Tô Mộng Yên không kìm được nước mắt tuôn như mưa, cũng chẳng buồn để ý xung quanh còn có bao nhiêu người đang nhìn, cứ thế ôm chặt lấy Trần Tình như sợ chỉ cần buông tay, hắn sẽ biến mất.
Trần Tình chỉ cảm thấy trước ngực truyền tới một mảnh mềm mại cùng mùi hương quen thuộc, nhất thời cứng đờ cả người.
Hắn cười khổ, chậm rãi đưa tay nâng gương mặt tinh xảo kia lên, lau đi khóe mắt của nàng, dịu dàng nói.
"Được rồi... ta đây chẳng phải vẫn còn sống sờ sờ sao?"
Nghe câu nói ấy, Tô Mộng Yên lập tức trừng mắt nhìn hắn, hai tay càng siết chặt hắn hơn.
"Chàng còn dám nói!”
“Biết mình ngủ liền một mạch ba ngày không phản ứng, làm bao nhiêu người lo đến mất ăn mất ngủ không?"
Trần Tình lập tức nhăn mặt.
“A, đau đau, nàng nhẹ tay một chút!”
“Cho chàng chết!”
Tô Mộng Yên mắng yêu một tiếng, lúc này mới nới lỏng hai tay, cẩn thận kiểm tra thương thế trên người hắn.
Trần Tình cười hì hì, lại kéo nàng vào lòng.
“Hại các nàng lo lắng rồi!”
Đúng lúc này, Lý Ngân Anh cũng nhẹ nhàng tiến lại bên cạnh giường.
Nàng bưng một chén nước ấm vừa mới rót còn vương hơi khói, đôi mắt nhu hòa nhìn hắn đầy quan tâm.
“Công tử, người vừa tỉnh lại, chắc hẳn là đang khát.”
“Mau uống chút nước này cho ấm giọng đã.”
Trần Tình không đưa tay đón lấy chén nước, mà lại bất thình lình dùng lực, nắm chặt lấy cổ tay trắng nõn nà của nàng kéo mạnh một cái.
“A?!”
Lý Ngân Anh khẽ kinh hô một tiếng.
Bị kéo bất ngờ, thân hình mảnh mai của nàng lảo đảo, lập tức té ngồi xuống ngay sát cạnh hắn trên mép giường.
Gương mặt thanh tú của nàng trong nháy mắt đỏ bừng lên như quả gấc chín, vừa hoảng loạn vừa thẹn thùng tránh né ánh mắt hắn.
“Công… công tử…”
Trần Tình lúc này mới thản nhiên cầm lấy chén nước trên tay nàng nhấp một ngụm lớn, sau đó thong thả cúi đầu nhìn nàng, ra vẻ không vui nói.
“Chẳng phải ta đã bảo từ nay về sau, lúc bình thường nàng cứ gọi ta là sư đệ hay sao? Sao lại quên rồi?”
Lý Ngân Anh xấu hổ nhẹ gật đầu, hai tay vô thức vò vò lấy vạt áo, cúi gằm mặt khẽ đáp lời.
“Dạ... sư đệ!”
Trần Tình bấy giờ mới hài lòng bật cười một tiếng.
Hắn ngẩng đầu lên, đảo mắt nhìn quanh căn phòng một lượt, lúc này mới phát hiện ra một màn thú vị.
Hai nữ tử còn lại tuy không chen đến vây quanh giường để hỏi han, chăm sóc hắn như Tô Mộng Yên và Lý Ngân Anh, nhưng ánh mắt của ai nấy đều mang theo vẻ nhẹ nhõm và vui mừng khó giấu.
Thanh Như Nguyệt trong lòng khẽ thở phào một hơi, đôi môi mỏng vốn luôn mím chặt đầy căng thẳng giờ đây cũng nhẹ nhàng giãn ra thành một đường cong thanh thoát.
Cách đó không xa, Lạc Thanh Nghiên đang ngồi tĩnh lặng trên chiếc xe lăn cũng khẽ mỉm cười ôn hòa, vẻ u sầu, nặng nề treo giữa đôi lông mày cuối cùng cũng triệt để tan biến.
Trần Tình nhìn từng gương mặt trước mắt, trong lòng không khỏi dâng lên một dòng nước ấm.
"Ai nha! Không ngờ sư đệ của ta bên ngoài trêu hoa ghẹo nguyệt không ít a!"
Một giọng nói pha chút trêu chọc bỗng vang lên.
Liễu Tố Uyên chậm rãi bước tới, hai tay khoanh trước ngực, khóe môi cong lên thành một nụ cười đầy ý vị.
Đôi mắt linh động của nàng lần lượt đảo qua Tô Mộng Yên cùng Lý Ngân Anh ngồi bên cạnh Trần Tình, rồi nhìn sang hai nữ tử còn lại, cuối cùng mới dừng lại trên gương mặt đầy thỏa mãn của hắn.
Trong lòng thầm nghĩ.
Nếu để sư phụ biết được, không biết có lột da hắn ra không đây?
Trần Tình nghe vậy chỉ biết cười khổ.
"Sư tỷ, người đừng hùa theo trêu đệ nữa."
"Đệ bây giờ toàn thân đau nhức muốn chết, ngay cả cử động còn khó khăn, lấy đâu ra sức mà trêu hoa ghẹo nguyệt."
Liễu Tố Uyên khẽ hừ một tiếng.
"Ít nhất miệng lưỡi vẫn còn lanh lắm."
Nói rồi, nàng đưa tay gõ nhẹ lên trán hắn một cái.
"Lần sau còn dám liều mạng như thế nữa, xem ta có tha cho đệ không."
Trần Tình xoa xoa trán, bất đắc dĩ cười gượng.
"Đệ biết rồi... lần sau nhất định sẽ cẩn thận."
Vừa dứt lời, hắn nhìn quanh một vòng rồi nghi hoặc hỏi.
"Đúng rồi, sau khi đệ bất tỉnh... rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?”
Chúng nữ đưa mắt nhìn nhau, cuối cùng vẫn là Tô Mộng Yên vẫn còn đang dán trong ngực hắn lên tiếng, giải thích lại tất cả mọi chuyện sau khi hắn bất tỉnh.
Trần Tình âm thầm kinh ngạc, ánh mắt nhìn về phía Liễu Tố Uyên nhiều thêm vài phần cảm kích.
Hắn không ngờ, vào thời khắc ngàn cân treo sợi tóc ấy, lại chính là vị sư tỷ này cuống cuồng đi khắp nơi cầu cứu, cuối cùng còn mời được cả vị sư bá tổ thần bí kia đến cứu mạng hắn.
Nếu không có nàng…
Chỉ sợ hôm nay hắn đã không còn cơ hội ngồi đây bình yên nói cười với mọi người.
Liễu Tố Uyên bắt gặp ánh mắt đầy cảm kích ấy của hắn, khóe môi lập tức cong lên một độ cong đầy đắc ý.
Nàng hất cằm, cười duyên dáng.
"Đừng nhìn sư tỷ bằng ánh mắt sùng bái đó."
"Muốn báo đáp ân tình của ta, thì sư đệ cũng phải tỏ chút thành ý nha."
Nàng vừa nói vừa tinh nghịch chìa bàn tay trắng nõn nà ra trước mặt hắn, đôi mắt đẹp cong cong tựa như vầng trăng non.
"Ví dụ như... sau này nếu có đan dược ngon hay pháp bảo tốt gì, nhớ ưu tiên mang đến hiếu kính sư tỷ trước, nghe rõ chưa?"
Trần Tình nghe vậy thì không nhịn được mà bật cười thành tiếng.
Cái vị sư tỷ này của hắn đúng là lúc nào cũng không chịu chịu thiệt mà.
Hắn liền phối hợp gật đầu lia lịa.
“Nhất định! Nhất định! Sau này có đồ tốt, đệ nhất định sẽ dâng lên cho sư tỷ đầu tiên!”
Đùa giỡn một chút, hắn sực nhớ ra một chuyện, vội hỏi.
“À phải rồi, kỳ khảo hạch lần này rút cuộc là ai giành được hạng nhất thế?”
“Là Như Nguyệt tỷ tỷ a!”
Tô Mộng Yên liền bĩu cái môi nhỏ lên, tay ngọc chỉ sang Thanh Như Nguyệt nói.
Trần Tình nghe vậy liền kinh ngạc nhìn sang Thanh Như Nguyệt, không ngại mà giơ lên một ngón tay cái, tán thưởng thật lòng.
“Thanh sử tỷ quả nhiên lợi hại nha!”
“Sư đệ quá khen rồi.”
“Thật ra... là do Mộng Yên muội muội đã có lòng nhường nhịn, nên ta mới may mắn giành được chiến thắng mà thôi.”
Thanh Như Nguyệt khẽ cúi đầu, trên khuôn mặt bỗng thoáng qua một vệt ửng hồng tự nhiên, thanh âm nhỏ nhẹ đầy khiêm tốn.
Nghe đến hai chữ "muội muội" thốt ra từ miệng Thanh Như Nguyệt, sắc mặt Trần Tình lập tức trở nên vô cùng cổ quái.
Hắn hết nhìn yêu nữ đang dựa vào bên người mình, rồi lại liếc sang vị sư tỷ có chút thanh lãnh kia, trong lòng thầm dâng lên một vệt nghi vấn.
Kỳ lạ thật, hai cái người này bình thường ở ngoại môn chẳng phải hễ cứ gặp nhau là như nước với lửa, đấu tới mức gà bay chó sủa hay sao?
Làm sao hôm nay có gì đó khác khác nhỉ?
Hắn nghĩ ngợi một hồi, nhưng rồi cũng rất nhanh ném việc này ra sau đầu.
Dù sao thì việc hai nàng không còn giương cung bạt kiếm với nhau nữa cũng là chuyện tốt, hắn đỡ phải kẹt ở giữa mà đau đầu.
Gạt bỏ nghi vấn, ánh mắt Trần Tình lập tức dời về phía bóng dáng đang lặng lẽ ngồi trên chiếc xe lăn cách đó không xa.
Hắn nhìn đôi chân được phủ một lớp vải mỏng của nàng, thanh âm lộ ra vài phần quan tâm chân thành.
“Lạc sư tỷ, thương thế của nàng hiện tại đã đỡ hơn chút nào chưa?”
Lạc Thanh Nghiên đón lấy ánh mắt của hắn, khẽ nở một nụ cười ôn hòa như gió xuân, nhẹ nhàng lắc đầu.
“Không có gì đáng ngại, chỉ cần tịnh dưỡng một thời gian là sẽ khỏe lại như cũ.”
“Đệ mới là người vừa tỉnh dậy, đừng quá lo lắng cho ta.”
Mặc dù Lạc Thanh Nghiên nói bằng giọng điệu nhẹ nhõm như không có việc gì, nhưng trong lòng Trần Tình lại hiểu rõ hơn ai hết.
Trận chiến trong bí cảnh ngày hôm đó, thương thế thực sự của nàng nặng hơn những gì nàng đang thể hiện rất nhiều.
Đối diện với nụ cười điềm nhiên không một gợn sóng ấy, Trần Tình không khỏi âm thầm khâm phục tâm tính kiên cường đến đáng sợ của nàng.
Thử nghĩ xem, một người tu sĩ đang ở độ tuổi thanh xuân phơi phới, khi biết nửa đời sau của mình rất có thể sẽ phải gắn liền với chiếc xe lăn, vĩnh viễn không thể đứng lên đi lại bình thường như bao người khác, tâm lý mười phần thì hết chín phần đã sớm sụp đổ từ lâu.
Vậy mà nàng không một lời oán trách, không một chút u sầu, ngược lại còn có thể dùng sự dịu dàng này để an ủi hắn.
Sự mạnh mẽ giấu sau vẻ ngoài nhu mì ấy của Lạc Thanh Nghiên.
Một lần nữa khiến Trần Tình phải nhìn bằng con mắt khác.
Nhìn năm bóng hồng vì hắn mà tiều tụy, vì hắn mà thở phào, hắn mới chợt nhận ra bản thân từ lúc nào đã không còn là kẻ cô độc bước đi giữa con đường tu đạo nữa.
Nơi lồng ngực hắn bỗng nghẹn lại, một dòng cảm xúc ấm áp âm thầm len lỏi vào từng góc khuất trong tâm trí.
Chút đau đớn âm ỉ, nóng rát nơi đan điền của Trần Tình dường như cũng theo đó mà vơi đi không ít.
Giữa thế giới tu chân đầy rẫy tàn khốc, dối trá và lạnh lẽo này, khoảnh khắc bình yên ngắn ngủi bên cạnh những người tri kỷ, có lẽ chính là báu vật xa xỉ, ấm áp nhất mà hắn có được.
Và cũng là thứ duy nhất khiến hắn nguyện ý đánh đổi tất cả, dốc toàn lực để bảo vệ đến cùng.
Ý nghĩ ấy vừa chạm đến đáy lòng, ánh mắt Trần Tình khẽ dao động, hắn nhìn một vòng qua từng gương mặt quen thuộc trước mắt, thanh âm không còn vẻ cợt nhả thường ngày mà trầm thấp, chứa đựng vô vàn chân tình.
“Cảm ơn các nàng!”