Nhất Kiếm Trảm Thương Khung

Chương 119: Một Ván Cờ Mới!



Chủ Phong, sườn núi phía đông.

Giữa vách đá dựng đứng ngàn trượng, một tòa động phủ nguy nga được xây dựng dựa lưng vào núi, sừng sững uy nghiêm.

Linh khí nơi này nồng đậm đến mức hóa thành từng làn sương mỏng lững lờ trôi nổi khắp nơi, khiến cả tòa kiến trúc cứ như ẩn như hiện giữa biển mây bạt ngàn.

Khác với sự cổ kính, tịch mịch của đại điện Cốc chủ, nơi đây lại toát lên một cảm giác uy nghiêm, áp bách khó tả.

Trên vách đá bốn phía, từng đạo trận văn cổ xưa không ngừng lưu chuyển lập lòe, âm thầm phong tỏa, che giấu toàn bộ khí tức bên trong.

Ngay lúc này, ở rìa cửa động phủ, một lão giả quần áo mộc mạc, xoã tóc bạc phơ đang chắp hai tay sau lưng, lặng lẽ đứng đón gió núi.

Đôi mắt già nua nhưng thông tuệ của lão xuyên qua tầng tầng mây mù, bình tĩnh nhìn về phía khu vực ngoại môn ở nơi xa xăm.

Trong đáy mắt ấy không hề có lấy một chút gợn sóng, sâu hoắm tựa đầm nước cổ.

Thế nhưng, chính sự tĩnh lặng đến cực điểm ấy lại tạo nên một loại áp lực vô hình nặng nề, còn đáng sợ hơn cả một cơn thịnh nộ lôi đình.

Ngay sau lưng lão, một thân ảnh mặc trường bào màu tím sẫm đang cung kính khom người đứng chờ.

Chính là Tam trưởng lão - Đường Thiên Hành.

So với dáng vẻ hống hách, coi trời bằng vung ở quảng trường ngoại môn mấy ngày trước, lúc này trên khuôn mặt lão đã không còn sót lại nửa phần ngạo khí.

Đầu lão hơi cúi thấp, thần sắc mang theo vài phần cung kính.

Hắn hiểu rất rõ, đứng trước mặt vị lão giả tóc bạc này, cho dù bản thân hắn có là một trong những trưởng lão quyền cao chức trọng của Vân Ẩn Cốc, thì cũng chẳng khác gì một thuộc hạ bình thường dưới trướng mà thôi.

Không biết đã qua bao lâu, vị Đại trưởng lão kia mới chậm rãi thu hồi ánh mắt.

Lão vẫn không quay người lại, thanh âm già nua, bình thản nhưng mang theo uy nghiêm tuyệt đối khẽ vang vọng khắp động phủ.

"Chuyện ở ngoại môn, Chấp Pháp Điện đã xử lý đến đâu rồi?"

Tam trưởng lão vội vàng khom sâu người thêm một chút, cung kính đáp.

"Bẩm Đại trưởng lão, sự tình có chút phức tạp."

"Từ sau sự việc đại náo ở quảng trường, Chấp Pháp trưởng lão quả thực đã cho khởi động lại đại trận quan sát trong Hàn Vực Bí Cảnh để truy xét chân tướng."

"Chỉ là..."

Nói đến đây, Tam trưởng lão hơi ngập ngừng, sắc mặt có chút khó coi.

“Không tìm được bất kỳ hình ảnh nào chứng minh tên tiểu tử Trần Tình kia đã trực tiếp ra tay sát hại đệ tử tinh anh của các ban hội."

Đại trưởng lão khẽ nhướng mày, thanh âm trầm xuống.

"Ồ? Lại có chuyện như vậy sao?"

Tam trưởng lão gật đầu, vội vã giải thích.

"Theo như những gì người của Chấp Pháp Điện điều tra.”

“Thời điểm Trần Tình giao chiến với Hắc Hùng Hội, toàn bộ cảnh tượng mà trận pháp truyền về đều bị một màn hoả quang đỏ rực bao phủ.”

“Đừng nói là quan sát chi tiết tình hình chiến đấu, ngay cả bóng người bên trong cũng bị nhiệt độ cao làm cho nhòe nhoẹt, không cách nào nhìn rõ."

"Còn trận chiến sau đó với Quang Minh Hội và Huyền Vân Hội... thì lại diễn ra sâu bên trong sào huyệt của Băng Giáp Ma Chu.”

“Nơi đó hàn khí hỗn loạn, trận pháp quan sát hoàn toàn không thể chiếu tới."

Tam trưởng lão khẽ nuốt nước bọt, liếc mắt nhìn bóng lưng của Đại trưởng lão một cái rồi mới nói tiếp.

"Vì vậy... hiện tại căn bản không có đủ chứng cứ xác thực để định tội hắn.”

“Hơn nữa, người của Thanh Vân Hội và Vạn Hoa Hội đều đồng loạt đứng ra làm chứng, khăng khăng rằng những đệ tử kia chết là do thực lực yếu kém, bị yêu thú vây giết, hoàn toàn không liên quan đến Trần Tình."

"Cuối cùng… dựa theo quy củ tông môn, Chấp Pháp Điện đã công khai tuyên bố hắn vô tội."

Lời vừa dứt, cả động phủ lập tức rơi vào một bầu không khí tĩnh lặng đến nghẹt thở.

Đại trưởng lão vẫn đứng chắp tay sau lưng như cũ, thần sắc trên gương mặt già nua không hề có một chút thay đổi hay tức giận nào.

Thế nhưng, sau một khoảng lặng ngắn ngủi, khóe môi lão lại chậm rãi nhếch lên thành một đường cong nhàn nhạt đầy ý vị.

“Ha…hay cho hai chữ vô tội.”

Đại trưởng lão khẽ cười nhạt, trong chất giọng già nua mang theo vài phần mỉa mai.

Lão xoay người lại, ánh mắt thâm trầm khóa chặt lên người đối diện.

“Vậy còn chuyện hắn ngang nhiên chém giết đệ tử nội môn ngay giữa thanh thiên bạch nhật, trước mặt bao nhiêu người thì sao?”

Nghe nhắc đến chuyện này, sắc mặt Tam trưởng lão lập tức trở nên vô cùng âm trầm.

Trong đôi mắt già nua của hắn, ngọn lửa giận dữ tưởng như đã bị đè nén suốt ba ngày nay lại một lần nữa bùng lên.

Hắn hít một hơi thật sâu, cố nén thanh âm đang run lên vì phẫn nộ, chậm rãi đáp.

"Chấp Pháp Điện đã đưa ra phán quyết cuối cùng..."

"Trương Vân Sơn tự ý nhúng tay vào kỳ khảo hạch ngoại môn, nhiều lần hạ độc thủ sát hại đệ tử tham gia thí luyện, nghiêm trọng làm trái quy củ tông môn.”

“Cuối cùng bị Trần Tình phản sát..."

"Được xem là... tự chuốc lấy hậu quả."

Nói đến bốn chữ cuối, gân xanh trên trán Tam trưởng lão giật nảy lên, bàn tay giấu trong ống tay áo rộng thùng thình bất giác siết chặt.

Trương Vân Sơn tuy chỉ mang danh nghĩa đệ tử ký danh, nhưng hắn là đệ tử trung thành, đắc lực nhất bên cạnh Đường Thiên Hành suốt gần mười năm qua.

Vậy mà cuối cùng chết thảm... lại chỉ đổi lấy bốn chữ “tự làm tự chịu” đầy nhục nhã từ tông môn.

Kết cục này chẳng khác nào là một cái tát đau đớn vào thể diện của Tam trưởng lão, khiến lão đến tận bây giờ vẫn khó lòng chấp nhận.

Đại trưởng lão thu hết mọi biểu cảm của đối phương vào trong mắt.

Nhưng từ đầu đến cuối, trên gương mặt già nua của lão vẫn không xuất hiện lấy một tia dao động dù chỉ nhỏ nhất, dường như đã sớm đoán được kết quả này.

Một lúc sau, lão mới khẽ lắc đầu, nhàn nhạt lên tiếng.

"Người đã chết, có oán giận đến đâu cũng không thể sống lại.”

“Trương Vân Sơn theo ngươi nhiều năm, kết cục như vậy, ta hiểu trong lòng ngươi khó tránh khỏi cảm giác tiếc nuối và mất mặt."

Lão dừng một chút, ánh mắt chợt trở nên sắc lẹm như dao.

"Nhưng... nếu chỉ vì một kẻ đã chết mà làm rối loạn tâm cảnh của bản thân, ảnh hưởng đến đại sự, vậy thì hoàn toàn không đáng."

Tam trưởng lão nghe vậy, tâm thần khẽ rúng động.

Hắn hít sâu một hơi để bình định lại huyết khí đang cuộn trào, rồi chậm rãi cúi đầu.

"Đại trưởng lão dạy phải.”

Nói đến đây, Đường Thiên Hành khẽ ngập ngừng.

Lão hơi liếc mắt, một lát sau mới hạ thấp giọng, dò xét hỏi.

"Vậy... còn tên tiểu tử Trần Tình kia, chúng ta xử lý thế nào?"

Đại trưởng lão không đáp lại ngay.

Lão chắp hai tay sau lưng, chậm rãi xoay người, một lần nữa đưa mắt nhìn về phía biển mây đang cuộn trào nơi vách núi xa xăm.

Ánh mắt già nua của lão vẫn bình lặng như mặt hồ không gợn sóng.

Chỉ là, sâu trong đôi đồng tử tối tăm ấy, một tia hàn mang buốt giá chợt lóe lên rồi nhanh chóng biến mất.

"Kẻ này... tuyệt đối không thể giữ lại."

Thanh âm của lão vẫn bình thản, nhẹ nhàng như cũ.

Thế nhưng từng chữ thốt ra lại mang theo sát cơ vô hình, khiến nhiệt độ bên trong cả tòa động phủ như đột ngột hạ xuống vài phần, lạnh lẽo thấu xương.

"Chỉ có điều... hiện tại vẫn chưa phải là thời điểm thích hợp để ra tay."

Lão dừng lại giây lát, sau đó thong thả nói tiếp.

"Hai tháng nữa chính là ngày khai mạc Thiên Kiêu Đại Hội.”

“Đến lúc đó, năm đại tông môn dưới quyền quản hạt của Tàn Thiên Học Viện sẽ đồng thời cử ra những đệ tử trẻ tuổi kiệt xuất nhất để tham chiến.”

“Đó không đơn thuần chỉ là một trận tỷ đấu danh tiếng, mà còn là nơi tranh đoạt quyền phân phối tài nguyên tu luyện của cả Vân Mộng Sơn Mạch trong ba năm kế tiếp."

Đường Thiên Hành khẽ nhíu mày, dò hỏi với vẻ hoài nghi.

"Ý của Đại trưởng lão là…”

Đại trưởng lão không trả lời thẳng vào câu hỏi, chỉ lẳng lặng nhìn về phương xa.

Một lúc lâu sau, khóe môi lão mới chậm rãi cong lên thành một nụ cười nhàn nhạt đầy vẻ thâm độc.

"Nếu hắn đã là thiên tài được Cốc chủ bồi dưỡng, vậy thì... cũng nên vì tông môn mà cống hiến một chút.”

Tam trưởng lão nghe vậy liền trầm mặt suy tư, sau một hồi dường như đã mơ hồ đoán ra điều gì đó, nhưng vẫn có chút không hiểu hỏi.

"Nhưng mà... căn cơ của hắn sau trận chiến vừa rồi đã bị tổn hại nghiêm trọng, gần như phế bỏ..."

Chưa đợi Tam trưởng lão nói hết câu, Đại trưởng lão đã khẽ cười nhạt, cắt ngang.

"Ngươi nghĩ một kẻ mang trong mình Thiên linh căn, thiên phú chiến đấu yêu nghiệt đến bực này, tâm tính lại đủ tàn nhẫn và ngoan tuyệt, sẽ vì chút căn cơ bị tổn hại mà dễ dàng gục ngã như vậy sao?”

“Khí Phong lão già kia mấy ngày nay cũng đang chạy đôn chạy đáo, ngươi cho rằng lão ta chỉ làm tốn công vô ích?"

Nói xong, Đại trưởng lão phất phất tay áo rộng.

"Được rồi! Đừng nghĩ nhiều nữa, trở về nghỉ ngơi đi thôi."

Còn không đợi Đường Thiên Hành phản ứng, Đại trưởng lão đã chậm rãi xoay người, từng bước khuất dần vào sâu trong động phủ.

Chỉ để lại Tam trưởng lão vẫn đứng lặng tại chỗ, ánh mắt lóe lên không biết đang nghĩ gì.



Lại ba ngày nữa lặng lẽ trôi qua.

Tin tức Trần Tình căn cơ bị tổn hại nghiêm trọng sau trận chiến tại quảng trường ngoại môn chẳng khác nào một cơn bão, nhanh chóng lan khắp Vân Ẩn Cốc.

Chỉ trong thời gian ngắn, từ ngoại môn cho đến nội môn, gần như không còn ai chưa từng nghe qua cái tên ấy.

Có người tiếc nuối.

Một thiên tài vừa mới tỏa sáng, dùng tu vi Luyện Khí chém ngược Trúc Cơ hậu kỳ, cuối cùng lại phải trả giá bằng chính căn cơ tu luyện.

Có người thở dài cảm khái.

Cho rằng thiên tài quả nhiên bạc mệnh, phong mang quá thịnh cuối cùng cũng chỉ đổi lấy kết cục tàn lụi.

Nhưng cũng không thiếu kẻ cười trên nỗi đau của người khác.

Trong mắt bọn chúng, một thiên tài đã mất đi căn cơ thì chẳng khác nào phế nhân.

Dù trước kia có yêu nghiệt đến đâu, từ nay về sau cũng chỉ có thể đứng nhìn người khác từng bước vượt qua mình.

Đặc biệt là các thế lực từng kết thù với Trần Tình.

Ban đầu bọn chúng còn e ngại thiên phú cùng tiềm lực đáng sợ của hắn, đêm ngủ cũng không được yên.

Thế nhưng sau khi tin tức ấy truyền ra, không ít người đã hoàn toàn buông lỏng cảnh giác, thậm chí còn mở tiệc ăn mừng trong bóng tối.

Chỉ có điều, bọn chúng không hề hay biết.

Một con đường nghịch thiên hơn, cũng điên cuồng hơn... đang lặng lẽ mở ra trước mặt Trần Tình.