Trong động phủ của Trần Tình.
Lý Ngân Anh đang xếp bằng trên giường đá, chậm rãi vận chuyển linh lực điều hòa khí huyết.
Bỗng nhiên.
Ầm!
Cánh cửa đá ra vào vốn đang khép chặt khẽ rung lên, rồi tự động dạt sang hai bên.
Lý Ngân Anh lập tức mở bừng mắt, gương mặt thanh tú hiện lên vẻ cảnh giác cao độ.
"Ai đó?"
Nàng vội đứng dậy, bước nhanh ra ngoài.
Nhưng ngay khi vừa ra khỏi gian nội thất, bước chân nàng liền khựng lại.
Trước cửa động phủ, một nữ tử tuyệt mỹ đang lặng lẽ đứng đó.
Dung nhan khuynh thành, khí chất cao quý mà mị hoặc, dù chỉ đứng yên một chỗ cũng đủ tỏa ra áp lực vô hình khiến người khác không thở nổi.
Lý Ngân Anh mặc dù chưa từng gặp người này, nhưng từ khí tức sâu không thấy đáy của đối phương, nàng biết đây tuyệt đối là một đại nhân vật của tông môn, liền lập tức khom người cúi đầu.
"Đệ tử Lý Ngân Anh, bái kiến tiền bối."
Hạ Bạch Y chậm rãi đưa mắt nhìn sang.
Vừa xuất quan sau trận bế quan đột phá, tâm cảnh nàng vốn đang rất tốt.
Thế nhưng khi nhìn thấy một nữ đệ tử trẻ tuổi, dung nhan vô cùng thanh tú lại xuất hiện trong động phủ của tên đồ đệ nhà mình, nụ cười lười biếng nơi khóe môi nàng chợt nhạt đi vài phần.
Sâu trong lòng nàng không hiểu sao lại trỗi dậy một cảm giác không thoải mái.
Ánh mắt sắc lẹm của nàng đảo quanh căn phòng một lượt, nhưng tuyệt nhiên không thấy bóng dáng kẻ mà nàng muốn tìm đâu.
Khẽ cau mày lại, thanh âm quyến rũ thường ngày của nàng nay đã mang theo vài phần lạnh nhạt.
"Trần Tình đâu?"
Lý Ngân Anh vẫn giữ tư thế khom người, vội vã đáp.
"Bẩm tiền bối, Trần sư đệ hiện đang bế quan chữa trị thương thế trong mật thất.”
‘Nếu người có điều gì cần nhắn lại, đệ tử sẽ..."
"Chữa thương?"
Chưa đợi Lý Ngân Anh nói hết câu, Hạ Bạch Y đã lạnh lùng cắt ngang.
Nụ cười trên môi nàng biến mất hoàn toàn, thay vào đó là một luồng khí tức buốt giá chậm rãi lan ra.
"Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?"
Lý Ngân Anh còn chưa kịp mở miệng.
Ầm!
Một cỗ uy áp khủng bố đột ngột giáng xuống đóng băng cả không khí xung quanh.
Sắc mặt Lý Ngân Anh trắng bệch, hai chân mềm nhũn, thân thể run rẩy dữ dội.
Nàng cắn chặt răng, dốc toàn lực chống đỡ mới không quỳ sụp xuống.
Giọng nói của Hạ Bạch Y lúc này đã lạnh như băng tuyết ngàn năm.
"Ta hỏi lại... Rốt cuộc vì sao hắn lại bị thương?”
“Mau nói!"
Trước uy áp cuồng bạo ấy, Lý Ngân Anh không dám giấu giếm nửa lời.
Nàng hít sâu một hơi cố nén ngực đang thắt lại, giọng run rẩy ngắt quãng kể lại toàn bộ sự việc náo loạn tại quảng trường ngoại môn, việc phe cánh nội môn cậy mạnh hiếp yếu, cùng tình trạng thương thế đứt đoạn căn cơ, nguy kịch đến tính mạng của Trần Tình vài ngày trước.
Ầm!
Lời vừa dứt, một cột linh lực đỏ rực bỗng nhiên bùng nổ cuồng bạo từ trên thân ảnh Hạ Bạch Y!
Sức nóng kinh hoàng từ Hỏa hệ linh lực thiêu đốt khiến mặt đất dưới chân nàng nứt toác thành từng khe rãnh dài, không gian xung quanh méo mó đến mức vặn vẹo.
Đôi mắt phượng vốn luôn đong đầy vẻ lười biếng, giễu cợt giờ đây đã bị phủ kín bởi một tầng sát ý buốt giá đến tận xương tủy.
"Hay... Hay cho đám lão cẩu kia!"
"Dám nhân lúc bổn tọa bế quan mà ức hiếp đồ nhi của ta!"
Từng chữ gằn ra qua kẽ răng, mang theo lửa giận ngập trời.
Ngay sau đó, một cỗ sát ý khủng bố cuồng bạo quét ngang cả Khí Phong, khiến toàn bộ ngọn núi rộng lớn bất giác run lên bần bật.
Hạ Bạch Y hít sâu một hơi, bàn tay giấu trong ống tay áo siết chặt đến kêu răng rắc.
"Đường Thiên Hành... Nếu hôm nay bổn tọa không lột da, rút gân lão già ngươi ra, bổn tọa không mang họ Hạ!”
Sát khí đã dâng đến đỉnh điểm, nàng phất mạnh tà áo đỏ, vừa định ngự không rời đi xông thẳng lên Chủ Phong đòi mạng lão già kia thì…
Ầm!
Cánh cửa đá dày cộp của mật thất phía xa chậm rãi mở ra.
Một thân ảnh từ bên trong thong thả bước ra.
Bộ đồng phục Khí Phong ôm sát thân hình cao ráo, mái tóc đen dài được buộc gọn phía sau, gương mặt tuấn tú góc cạnh mang theo một nụ cười nhàn nhạt, thong dong.
Sau khi trải qua Dương Huyết Sinh Thể cùng Dương Cốt Chú Cơ, khí chất của Trần Tình càng thêm xuất trần, tựa như một thanh bảo kiếm vừa rời khỏi vỏ, nội liễm mà sắc bén.
Vừa bước ra, hắn lập tức nhìn thấy hai nữ tử đang đứng trước cửa động phủ.
Trần Tình thoáng sững người trong chớp mắt, nhưng ngay sau đó đôi mắt hắn liền sáng rực lên.
"Sư phụ!"
Hắn gào lớn một tiếng, chẳng khác nào nhìn thấy đại cứu tinh từ trên trời giáng xuống.
Hạ Bạch Y bị tiếng hô làm cho khựng lại, nàng vừa quay người đã bắt gặp thân ảnh Trần Tình lao vụt tới như một cơn gió.
Bịch!
Trần Tình quỳ phịch một cái cực kỳ dứt khoát ngay dưới chân nàng.
Hai tay hắn nhanh như chớp ôm chặt lấy bắp chân thon dài, mềm mại của Hạ Bạch Y, còn tranh thủ dụi thẳng nửa gương mặt vào tà váy đỏ rực thơm ngát của sư phụ mình.
"Sư phụ a!"
"Cuối cùng người cũng chịu xuất quan rồi!"
Hắn vừa nói vừa ôm chân nàng càng lúc càng chặt, nước mắt dù chẳng rơi lấy một giọt nhưng giọng điệu lại bi thương, thảm thiết như thể vừa chịu oan khuất động trời.
"Người có biết mấy ngày nay đệ tử sống khổ sở thế nào không?”
“Cái đám cậy mạnh hiếp yếu ở nội môn ấy, thấy đệ tử nhỏ yếu liền lũ lượt kéo đến bắt nạt đệ tử!”
“Hết tên này tới tên khác đánh đệ tử đến mức thoi thóp chỉ còn nửa cái mạng tàn!”
“Đệ tử ngày nhớ đêm mong, chỉ chờ sư phụ xuất quan làm chủ cho mình!"
"Sư phụ ơi... người phải đòi lại công đạo, báo thù rửa hận cho đệ tử!”
Nói xong, hắn còn lén ngẩng cái mặt dày lên, trưng ra bộ dạng vô cùng vô tội, chớp chớp mắt nhìn Hạ Bạch Y như đứa trẻ bị bắt nạt đi méc người lớn.
Bên cạnh, Lý Ngân Anh đứng chết lặng tại chỗ, khóe miệng giật liên hồi.
Đây... đây thực sự là vị công tử khí phách ngút trời, ra tay tàn nhẫn ngoan tuyệt mà nàng chăm sóc mấy ngày nay sao?
Độ mặt dày này rốt cuộc đã luyện đến tầng thứ mấy rồi?
Không riêng gì Lý Ngân Anh, ngay cả Hạ Bạch Y cũng bị hành động bất ngờ này của Trần Tình làm cho sững sờ.
Nàng cúi đầu nhìn tên đồ đệ đang dính chặt lấy chân mình như keo dán, đôi mắt đẹp trợn tròn.
Lửa giận ngập trời vừa rồi như bị dội thẳng một gáo nước lạnh.
Ánh mắt nàng nhanh chóng đảo qua toàn thân hắn.
Khí huyết hùng hậu như trường hà, linh lực dồi dào, căn cơ vững chắc, sắc mặt hồng hào tinh thần sung mãn.
Đừng nói là bị trọng thương, ngay cả một tia suy yếu cũng không tìm thấy!
Mí mắt Hạ Bạch Y giật giật vài cái.
Vừa nghe Lý Ngân Anh kể, nàng còn tưởng tên tiểu tử này thật sự xong đời, trong lòng tức đến mức muốn lật tung cả Vân Ẩn Cốc.
Kết quả, hắn chẳng những không làm sao mà còn khỏe mạnh đến mức ôm chân nàng khóc lóc ăn vạ.
Nàng bất lực đưa tay lên, gõ mạnh một cái vào đầu hắn, vừa tức vừa buồn cười.
"Được rồi... mau đứng dậy cho ta!"
"Đường đường là nam nhi, còn ra thể thống gì nữa?"
Tuy ngoài miệng quở trách, nhưng trong lòng nàng lại âm thầm thở ra một hơi.
Trần Tình bị gõ đau liền buông chân nàng ra, hai tay xoa xoa đầu, gương mặt ủy khuất tới cực điểm.
Nhìn thấy bộ dạng này của hắn, trong lòng nàng không kìm được dâng lên một trận khinh bỉ.
Nhưng rồi nàng nghĩ đến những việc mà đám chó má kia làm ra với đồ đệ mình, ánh mắt nàng lại lập tức hiện lên sự lạnh lẽo.
Cho dù hắn nhờ vào thủ đoạn nào đó mà tự mình khôi phục, nhưng mối thù đám người nội môn cậy thế hiếp đáp đồ đệ nàng là thật!
Nếu hôm nay nàng không tự tay đòi lại công đạo cho đồ đệ mình, vậy thì còn xứng làm sư phụ gì nữa?
"Hừ!"
Hạ Bạch Y hừ lạnh một tiếng, đầu ngón tay ngọc khẽ điểm.
Vù!
Một đóa Hỏa Liên đỏ rực lập tức nở rộ dưới chân, tỏa ra khí tức nóng bỏng kinh người.
Nàng không nói không rằng, trực tiếp túm lấy cổ áo hắn, nhấc bổng lên như xách một con gà.
"Ấy... sư phụ?"
Trần Tình còn đang ngơ ngác thì Hạ Bạch Y đã xách hắn nhảy lên Hỏa Liên.
Đôi mắt phượng híp lại, sát ý lạnh thấu xương.
"Đi! Vi sư dẫn ngươi đi đòi lại công đạo!"
Vừa dứt lời, Hỏa Liên đã ầm ầm xoay tròn.
Vút!
Một đạo hồng quang xé rách bầu trời Khí Phong, cuồn cuộn sát khí lao thẳng về phía Chủ Phong.
Chỉ còn lại Lý Ngân Anh đứng ngơ ngác trước cửa động phủ.
Nàng ngẩng đầu nhìn đạo hồng quang đang biến mất nơi chân trời, khóe miệng khẽ co giật, trong đầu chỉ còn vang vọng một ý nghĩ.
"Xong đời... Lần này e rằng toàn bộ Vân Ẩn Cốc lại tiếp tục náo loạn rồi.”