Nhất Kiếm Trảm Thương Khung

Chương 124: Nhất Phiến Phần Thiên!



Chủ Phong.

Bên trong mật thất.

Đường Thiên Hành đang xếp bằng trên bồ đoàn, hai tay kết ấn, chậm rãi vận chuyển công pháp.

Từng luồng linh khí từ bốn phương tám hướng hội tụ mà đến, không ngừng dung nhập vào cơ thể lão.

Thế nhưng…

Mặc cho linh lực vẫn tuần hoàn đều đặn, tâm cảnh của lão hôm nay lại không sao yên ổn.

Trong lòng luôn dâng lên một cảm giác bất an khó hiểu, tựa như sắp có chuyện chẳng lành xảy đến.

Đường Thiên Hành khẽ mở mắt, đôi mày già nua nhíu chặt.

Với tu vi của lão, loại linh giác mơ hồ này tuyệt đối không thể vô cớ xuất hiện.

Lão hít sâu một hơi, cố gắng gạt bỏ tạp niệm, lần nữa nhắm mắt, vận chuyển công pháp để ổn định tâm thần.

Nhưng chưa đầy mười mấy hơi thở.

ẦM!

Cả tòa động phủ đột ngột rung chuyển dữ dội.

Đá vụn từ trên trần liên tiếp rơi xuống, từng lớp cấm chế bên ngoài cũng điên cuồng chấn động, phát ra những tiếng rít chói tai.

Ngay sau đó, một tiếng quát chứa đầy lửa giận vang vọng, chấn đến thiên địa cũng phải run rẩy.

"Đường lão cẩu!"

"Mau cút ra đây cho bổn tọa!"

Tiếng quát như sấm nổ giữa trời quang.

Một cỗ uy áp nóng rực khủng bố theo âm thanh ập xuống, bao trùm toàn bộ sườn núi nơi động phủ của Tam trưởng lão toạ lạc.

Đường Thiên Hành âm thầm nổi giận.

Lão không chút chần chừ đứng phắt dậy, phất mạnh tay áo rồi sải bước ra ngoài.

Cánh cửa đá vừa mở.

Một luồng sóng nhiệt khủng bố liền ập thẳng vào mặt, khiến cả không gian trước động phủ méo mó vì sức nóng.

Lão đưa mắt nhìn lên bầu trời.

Một đóa hoả liên đang không ngừng xoay tròn, lơ lửng trên không trung.

Đứng trên đó là một thân ảnh tuyệt mỹ trong bộ váy đỏ, tóc đen tung bay theo gió.

Đôi mắt phượng lạnh lẽo đến cực điểm, mang theo sự phẫn nộ không hề che giấu.

Vừa nhìn thấy người đến là ai, đồng tử Đường Thiên Hành khẽ co rút.

"Hạ Bạch Y..."

Lão còn chưa kịp mở miệng hỏi rõ nguyên do.

Một dải hỏa lăng đỏ rực dài hơn mười trượng đã xé rách hư không, mang theo biển lửa ngập trời, hung hăng giáng thẳng xuống đỉnh đầu lão.

"Khốn kiếp!"

Đường Thiên Hành gầm lên một tiếng, tay áo phất mạnh.

Linh lực cuồn cuộn từ đan điền bùng nổ, nhanh chóng ngưng tụ thành một chưởng ấn khổng lồ, nghênh đón đòn công kích đang ập tới.

Ầm!

Hai cỗ lực lượng hung hãn va chạm giữa không trung, tạo nên một tiếng nổ long trời lở đất.

Sóng xung kích khủng bố điên cuồng quét ngang bốn phương, từng tầng mây mù trên bầu trời bị xé tan, mặt đất dưới chân liên tiếp nứt toác thành những khe sâu.

"Hạ Bạch Y, ngươi điên rồi sao?"

Tam trưởng lão phất tay đánh tan bụi mù xung quanh, sắc mặt âm trầm đến cực điểm, giận dữ quát lớn.

Hạ Bạch Y đứng lơ lửng giữa không trung, váy đỏ phần phật tung bay.

Đôi mắt phượng lạnh như băng nhìn chằm chằm Đường Thiên Hành, sát ý trong mắt gần như hóa thành thực chất.

"Điên?"

Khóe môi nàng khẽ nhếch lên thành một nụ cười lạnh.

"Bổn tọa hôm nay không những điên, mà ta còn muốn giết người!"

Vừa dứt lời.

Hạ Bạch Y khẽ nâng tay phải.

Ông!

Một luồng hỏa quang đỏ rực bỗng bùng lên.

Trong lòng bàn tay nàng, một chiếc vũ phiến đỏ như máu chậm rãi hiện ra.

Thân phiến óng ánh như được rèn từ hỏa ngọc, từng chiếc lông vũ tỏa ra hỏa diễm nhàn nhạt, linh văn dày đặc phủ kín mặt phiến, khí tức nóng rực cuồn cuộn lan tỏa khắp không gian.

Đây chính là Xích Loan Thiên Phiến, một kiện Trung Phẩm Pháp Khí mà nàng luyện chế ra, cũng là vũ khí lâu nay của nàng.

Chỉ vừa xuất hiện, nhiệt độ xung quanh đã tăng vọt, hư không cũng mơ hồ vặn vẹo dưới sức nóng kinh người.

Hạ Bạch Y khẽ phe phẩy chiếc vũ phiến trong tay, đôi mắt đẹp lạnh lẽo găm về phía dưới.

"Đường Thiên Hành!"

"Ngươi thật to gan!"

"Dám nhân lúc bổn tọa bế quan, để đám chó săn nội môn của ngươi ép đồ đệ ta đến mức phải liều mạng tự hủy căn cơ!"

"Hôm nay nếu ngươi không cho bổn tọa một lời giải thích thỏa đáng..."

"Thì đừng trách bổn tọa đốt luôn cả cái động phủ này của ngươi!”

Nói dứt lời.

Hạ Bạch Y điểm nhẹ gót chân, bay ra khỏi Hoả Liên.

Chiếc vũ phiến trong tay khẽ phất.

Oanh!

Hỏa linh lực mênh mông lập tức bộc phát.

Từng luồng tử hoả từ mặt quạt cuồn cuộn tuôn ra, trong nháy mắt ngưng tụ thành từng con tử điểu khổng lồ giương cánh, phát ra tiếng rít chấn động trời đất.

Mỗi một con đều tản mát ra uy áp kinh người, thiêu đến không gian quanh đó liên tục méo mó.

"Đi!"

Theo một tiếng quát lạnh.

Đám tử điểu đồng loạt phóng đi, kéo theo biển lửa ngập trời nghiền ép về phía Đường Thiên Hành.

"Hừ!"

Đường Thiên Hành tức đến râu tóc dựng ngược, hừ lạnh một tiếng.

Biết hôm nay không thể tránh khỏi một trận chiến, lão lập tức phất tay.

Một cây pháp trượng xanh lục xuất hiện trong lòng bàn tay.

Thân trượng khắc đầy phù văn, đầu trượng nạm một viên linh tinh màu lam đang không ngừng tỏa ra linh quang nồng đậm.

Lão ngự không bay lên, gầm lên một tiếng, linh lực Nguyên Anh trung kỳ điên cuồng rót vào thân trượng.

Trong phút chốc.

Vô số mộc đằng gào thét lao ra, trực diện nghênh đón đám tử điểu.

ẦM! ẦM! ẦM!

Tiếng va chạm long trời lở đất vang vọng khắp Chủ Phong.

Từng đợt sóng xung kích khủng bố liên tiếp bùng nổ, san phẳng từng mảng rừng cây, chấn động đến mức cả ngọn núi run lên bần bật.

Đường Thiên Hành âm thầm kinh hãi.

Hạ Bạch Y rõ ràng chỉ vừa bước vào Nguyên Anh cảnh, nhưng nhờ hỏa linh lực khắc chế cùng thanh vũ phiến trung phẩm pháp khí trong tay, lực chiến lại tăng vọt đến mức đủ sức chính diện chống lại lão.

Hai người liên tục giao phong hơn mười chiêu.

Linh lực cuồng bạo che phủ nửa bầu trời.

Trong nhất thời…

Vậy mà bất phân thắng bại.

Trần Tình nằm trên Hỏa Liên đang phiêu phù bất định, hai tay nắm chặt lấy cánh sen, lặng lẽ quan sát trận chiến trước mắt.

Trong lòng hắn dậy lên từng đợt kinh đào hải lãng.

Đây là lần đầu tiên hắn tận mắt chứng kiến hai vị cường giả Nguyên Anh giao thủ.

Mỗi một lần công kích va chạm đều kéo theo linh lực cuồng bạo khuếch tán khắp không trung, khiến hư không rung lên từng đợt gợn sóng.

Từng ngọn cây xung quanh bị dư ba quét qua liền gãy đổ, đá vụn văng khắp nơi, ngay cả những cấm chế bảo hộ quanh động phủ cũng không ngừng dao động, có dấu hiệu rạn nứt.

Điều khiến Trần Tình kinh hãi nhất không phải là uy lực của những đòn công kích, mà là khả năng khống chế linh lực của hai người.

Mỗi một chiêu mỗi một thức đều cô đọng đến cực hạn, linh lực gần như không hề bị lãng phí.

Chỉ cần sơ sẩy một chút, đối phương liền có thể nắm lấy cơ hội tung ra đòn chí mạng.

Trần Tình bất giác siết chặt hai tay.

"Đây... chính là cường giả Nguyên Anh sao..."

So với bọn họ, thực lực hiện tại của hắn quả thực còn quá nhỏ bé.

Bên kia, Hạ Bạch Y càng đánh càng hăng.

Chiếc vũ phiến trong tay liên tục quét ngang hư không, từng đạo hỏa diễm nóng rực hóa thành sóng lửa cuồn cuộn trút xuống.

Thế công dồn dập như cuồng phong bão táp.

Nhưng Đường Thiên Hành dù sao cũng là cường giả Nguyên Anh trung kỳ, căn cơ hùng hậu hơn nàng không ít.

Thanh pháp trượng trong tay lão liên tiếp điểm ra.

Từng tầng linh lực màu xanh hóa thành bình chướng, hết lần này đến lần khác ngăn cản toàn bộ thế công của Hạ Bạch Y.

Chỉ trong chốc lát, hai người đã giao chiến hơn trăm chiêu nhưng vẫn bất phân thắng bại.

Đường Thiên Hành cười lạnh.

"Hạ Bạch Y!"

"Ngươi vừa mới bước vào Nguyên Anh, thật sự cho rằng dựa vào một kiện Trung phẩm Pháp Khí là có thể thắng được lão phu sao?"

Hạ Bạch Y chỉ khẽ nhếch môi.

"Nếu chỉ dựa vào tu vi, bổn tọa quả thật còn kém lão già ngươi một bậc."

"Nhưng… Ngươi thật sự cho rằng, Luyện Khí Sư lại đi đánh nhau bằng tu vi?"

Vừa dứt lời.

Từng món pháp khí ẩn trên người nàng đồng loạt bừng sáng.

Đôi hộ oản nơi cổ tay đồng thời tỏa ra từng vòng phù văn đỏ thẫm, khí huyết toàn thân lập tức sôi trào, linh lực vận chuyển nhanh hơn gần ba thành.

Chiếc đai ngọc bên hông sáng lên, từng tầng linh lực dày đặc bao phủ quanh thân, hóa thành một lớp hộ thuẫn vô hình.

Đôi giày dưới chân lóe lên ánh đỏ, thân ảnh Hạ Bạch Y lập tức trở nên phiêu hốt như quỷ mị.

Ngay cả đôi khuyên tai, vòng cổ, vòng tay cũng đồng thời phát sáng, không ngừng hấp thu thiên địa linh khí, không ngừng gia tăng chiến lực cho nàng.

Trong nháy mắt.

Khí tức của Hạ Bạch Y liên tục tăng vọt, ép đến lão già Đường Thiên Hành cũng phải thở gấp một hơi.

"Khốn kiếp!"

"Nữ nhân điên này..."

"Rốt cuộc luyện ra bao nhiêu pháp khí cho chính mình?”

Đường Thiên Hành nhìn đến mí mắt giật liên hồi.

Lão nghiến chặt hai hàm răng, sắc mặt khó coi đến cực điểm.

Lão biết rất rõ.

Nếu cứ tiếp tục kéo dài, cục diện sẽ chỉ càng ngày càng bất lợi.

Nữ nhân điên trước mặt chẳng những đột phá Nguyên Anh, mà còn khoác đầy một thân pháp khí hỗ trợ do chính mình luyện chế.

Chiến lực lúc này đã vượt xa tu vi vốn có.

Mỗi một lần va chạm đều khiến cánh tay lão tê dại, khí huyết trong lồng ngực cuồn cuộn không thôi.

"Không thể cứ tiếp tục như vậy, phải mau chóng kết thúc.”

Một tia quyết liệt lóe lên trong mắt Đường Thiên Hành.

Lão lập tức vận chuyển toàn bộ linh lực trong cơ thể, pháp trượng màu xanh lục rung lên dữ dội, vô số mộc linh khí từ bốn phương tám hướng điên cuồng hội tụ, chuẩn bị tung ra một kích mạnh nhất để cắt đứt thế công của Hạ Bạch Y.

Nhưng đúng lúc ấy…

Trong đôi mắt phượng lạnh như băng của Hạ Bạch Y chợt lóe lên một tia hàn mang.

Nàng cũng giống như Tam trưởng lão, không còn ý định dây dưa.

Bàn tay trắng ngần khẽ siết lấy chiếc vũ phiến, linh lực hỏa hệ cuồn cuộn như sóng thần điên cuồng rót vào bên trong.

Ông!

Toàn bộ phiến cốt đồng loạt sáng rực.

Từng đạo hỏa văn hiện lên dày đặc, đan xen thành một đồ án huyền ảo.

Sau lưng nàng, hư ảnh một đóa Tử Hỏa Kim Liên chín cánh khổng lồ chậm rãi nở rộ giữa hư không.

Uy áp kinh người khiến nhiệt độ cả vùng trời tăng vọt.

Chỉ riêng khí tức tỏa ra cũng đủ làm hư không rung chuyển từng đợt.

Hạ Bạch Y khẽ nâng chiếc vũ phiến lên ngang ngực, đôi môi đỏ mọng khẽ hé mở.

"Cửu Liên Phần Thiên!"

Vừa dứt lời, nàng nhẹ nhàng vung phiến.

Tưởng như chỉ là một động tác vô cùng mềm mại, nhưng trong khoảnh khắc ấy, hư ảnh Tử Hỏa Kim Liên sau lưng đột nhiên xoay tròn dữ dội.

Từng cánh sen khổng lồ đồng loạt tách khỏi đài sen, hóa thành chín đạo hỏa liên dài hàng trăm trượng, kéo theo tử kim hoả ngập trời, mang theo uy thế thiêu rụi vạn vật, đồng loạt giáng xuống Đường Thiên Hành.

Mỗi một cánh sen lướt qua đều để lại những vết cháy đen kịt trên hư không, nhiệt độ khủng bố khiến linh khí thiên địa cũng bốc hơi thành từng làn khói trắng.

Đường Thiên Hành nhìn cảnh tượng ấy, đồng tử co rút dữ dội.

Da đầu lão bất giác tê dại.

Lão biết.

Một kích này tuyệt đối không thể xem thường.

Nếu lựa chọn né tránh…

Chỉ sợ cả toà động phủ phía sau lưng lão sẽ bị ngọn lửa kia san thành bình địa.

Mà nếu trước mặt bao người lại bị một hậu bối ép đến mức bỏ chạy…

Thể diện của Tam trưởng lão từ nay cũng sẽ mất sạch.

Nghĩ đến đây, ánh mắt Đường Thiên Hành trở nên dữ tợn.

"Được lắm!"

"Đã muốn chiến... vậy lão phu sẽ bồi ngươi đến cùng!”

Đường Thiên Hành gầm lên một tiếng, hai tay liên tục kết ấn.

Oành!

Linh lực Mộc hệ cuồn cuộn bùng phát như hồng thủy.

Sau lưng lão, hư ảnh một gốc cổ thụ to lớn chậm rãi hiện ra.

Từng cành cây đan xen như giao long, vô số lá xanh rung động, tỏa ra sinh cơ mênh mông nhưng lại ẩn chứa sát cơ ngập trời.

Ngay sau đó, pháp trượng trong tay lão hung hăng điểm xuống.

"Thanh Mộc Trấn Thiên!"

Ầm!

Hư ảnh cổ thụ sau lưng Đường Thiên Hành bỗng bộc phát ánh sáng ngập trời.

Ông!

Mộc linh lực cuồn cuộn hội tụ, vô số dây leo từ hư không xuyên phá mà ra, mỗi sợi đều to lớn như giao long.

Chúng điên cuồng đan xen, quấn chặt lấy nhau, hóa thành một bức tường cổ mộc cao trăm trượng chắn ngang thiên địa.

Từng tầng thần quang màu lục lưu chuyển trên bề mặt, sinh cơ mênh mông cuồn cuộn, tản ra uy áp phòng ngự khiến hư không cũng rung lên từng đợt.

Một bên là hỏa diễm ngập trời.

Một bên là mộc linh che phủ cả thiên không.

Hai loại lực lượng đối lập hung hăng va chạm.