Đại Trưởng Lão khẽ hừ lạnh.
Uy áp Nguyên Anh Đại Viên Mãn lập tức ngưng tụ, hóa thành một đạo thiên lôi vô hình, ầm ầm oanh thẳng về phía Hỏa Liên.
"Không ổn!"
Sở Du biến sắc, lập tức muốn ra tay ngăn cản, nhưng vẫn chậm một bước.
Uy áp khủng bố trong nháy mắt xuyên qua tầng phòng hộ của Hỏa Liên.
Trận pháp bảo hộ chỉ kịp rung lên dữ dội, sau đó lập tức tan vỡ.
Phốc!
Trần Tình ở bên trong bị dư uy đánh trúng, sắc mặt trong nháy mắt trắng bệch, một ngụm máu tươi phun ra.
Lục phủ ngũ tạng hắn chấn động dữ dội, da dẻ nứt toác, ngay cả Hoàng Kim Dương Cốt vừa mới đúc thành cũng vang lên những tiếng răng rắc rợn người.
"Đồ nhi!"
Hạ Bạch Y lúc này mới kịp phản ứng.
Thân ảnh nàng lóe lên, trong nháy mắt xuất hiện bên cạnh Trần Tình, đưa tay đỡ lấy thân thể đang lung lay sắp đổ của hắn.
Lộ Chiêu Dao cùng Sở Du cũng đồng thời bước lên, chắn ngang phía trước.
Hai người nhìn chằm chằm Đại Trưởng Lão, khí thế quanh thân âm thầm vận chuyển, chuẩn bị sẵn sàng nếu đối phương tiếp tục ra tay.
Tạ Huyền Tiêu cũng nhíu chặt mày.
Lão lạnh lùng liếc Đại Trưởng Lão một cái, sau đó phất tay.
Một tầng quang tráo lập tức bao phủ toàn bộ Hỏa Liên, bảo hộ Trần Tình ở bên trong.
Nhìn thấy Trần Tình vẫn còn giữ lại một hơi, sắc mặt lão mới hơi giãn ra.
“Tiểu bối, chỗ này không phải nơi ngươi đùa giỡn, mau mau rời đi thôi.”
Trong lòng Hạ Bạch Y lúc này đã tràn ngập tức giận.
Nàng cúi đầu nhìn gương mặt tái nhợt của Trần Tình, đôi mắt thoáng hiện lên một tia đau lòng.
"Là vi sư sơ suất."
"Đi! Ta đưa ngươi rời khỏi nơi này."
Nàng lập tức vận chuyển linh lực, chuẩn bị thôi thúc Hỏa Liên đưa Trần Tình rời khỏi chiến trường.
Nhưng đúng lúc ấy.
Một bàn tay yếu ớt bỗng nắm lấy cổ tay khiến Hạ Bạch Y khựng lại.
Trần Tình cố gắng mở mắt, thều thào cất giọng.
"Sư phụ… Ta không sao."
Hắn chậm rãi quay đầu, ánh mắt dừng lại trên người Tạ Huyền Tiêu.
"Sư bá tổ..."
"Điều ta vừa nói... Người nên cân nhắc một chút."
Tạ Huyền Tiêu im lặng hồi lâu.
Sau đó, lão nâng hồ lô rượu lên, ngửa đầu nốc một ngụm thật sâu.
Hơi men theo cổ họng trôi xuống, nhưng vẫn không thể xua tan vẻ nặng nề trong đôi mắt.
Lão khẽ thở dài.
Một tên Luyện Khí kỳ, có thể cứu được nữ nhi của mình sao? Thật quá hoang đường.
"Tiểu bối."
"Ta biết ngươi lo lắng cho an nguy của sư phụ mình."
"Chuyện vừa rồi, coi như ngươi có lòng an ủi lão già này đi."
Nói đến đây, lão quay sang nhìn Hạ Bạch Y.
"Hạ nha đầu, còn không mau đưa hắn rời khỏi đây."
Hạ Bạch Y gật đầu, lập tức thôi động hỏa liên nhưng mãi một lúc nó vẫn không hề di chuyển, chỉ xoay tròn đứng im một chỗ.
“Kỳ lạ… chẳng lẽ bị một đòn khi nãy đánh hư rồi?”
Tạ Huyền Tiêu cũng không còn tâm trí để ý đến việc này, chỉ chậm rãi quay đầu nhìn về phía Đại Trưởng Lão.
"Lưu Viễn."
"Chỉ cần ngươi giao cho ta Vạn Niên Sinh Mệnh Ngọc Tủy, sau đó đảm bảo có thể mời vị Địa Cấp Luyện Đan Sư kia đến đây..."
"Ta hứa sẽ không nhúng tay vào chuyện hôm nay."
Lời vừa dứt.
Sở Du lập tức biến sắc.
Ngay cả Cốc Chủ Lộ Chiêu Dao cũng khẽ cau mày, ánh mắt nhìn Tạ Huyền Tiêu thoáng hiện vẻ phức tạp.
Vốn dĩ nàng vẫn cho rằng, chỉ cần có sư bá luôn đứng về phía mình, cộng thêm sư cô vừa xuất quan, muốn áp chế thế lực của Đại Trưởng Lão cũng không phải chuyện quá khó khăn.
Nhưng nàng trăm tính vạn tính cũng không ngờ...
Trong tay Đại Trưởng Lão lại còn cất giấu một kiện thần vật có thể kéo dài sinh cơ cho Doanh nhi.
Sở Du hít sâu một hơi, vội vàng lên tiếng.
"Sư huynh..."
"Huynh nên suy nghĩ lại."
"Con người của Lưu Viễn thế nào, huynh còn không rõ sao?"
"Lời hứa của lão cáo già này, huynh thật sự dám tin?”
Tạ Huyền Tiêu chậm rãi lắc đầu.
"Đệ muội...Ta hiểu rõ hơn bất kỳ ai."
Ánh mắt lão thoáng hiện vẻ đau đớn, giọng nói cũng trở nên khàn khàn.
"Nhưng Doanh nhi đã không đợi được nữa rồi."
"Nếu còn tiếp tục kéo dài, e rằng ngay cả một tia hy vọng cuối cùng cũng không còn."
Nói đến đây, Tạ Huyền Tiêu khẽ nhắm mắt.
"Ta xin lỗi."
"Ta không thể lấy mạng sống của Doanh nhi ra đánh cược.”
Đại Trưởng Lão nghe vậy, khóe môi âm thầm nhếch lên.
Quả nhiên.
Mọi chuyện vẫn nằm trong tính toán của lão.
Tạ Huyền Tiêu này yêu nữ nhi còn hơn cả tính mạng của mình.
Chỉ cần cho lão một tia hy vọng cứu được nữ nhi, chẳng lẽ lão còn không ngoan ngoãn lui bước?
Trong lòng đã đắc ý, nhưng ngoài mặt Đại Trưởng Lão vẫn giữ vẻ bình thản.
"Tốt!"
"Lão phu đương nhiên không có lý do gì phải nuốt lời."
Lão vuốt nhẹ chòm râu, dùng giọng điệu chân thành nhất nói với Tạ Huyền Tiêu.
"Viên Vạn Niên Sinh Mệnh Ngọc Tủy này, Tạ huynh cứ nhận lấy trước."
"Thứ này có thể tạm thời kéo dài sinh cơ cho lệnh ái."
"Đợi sau khi lão phu ổn định lại cục diện trong tông môn..."
"Ta nhất định sẽ đích thân đến Tàn Thiên Học Viện, mời vị Địa Cấp Luyện Đan Sư kia tới đây."
Vừa nói, Đại Trưởng Lão vừa nâng Vạn Niên Sinh Mệnh Ngọc Tủy lên, chuẩn bị đưa sang cho Tạ Huyền Tiêu.
Nhưng ngay khoảnh khắc ấy…
Vút!
Một tiếng xé gió cực kỳ nhỏ đột nhiên vang lên.
Viên ngọc trong tay Đại Trưởng Lão bỗng nhiên biến mất.
Không có linh lực dao động.
Không có dấu hiệu báo trước.
Bàn tay đang nâng viên ngọc của Đại Trưởng Lão chỉ còn lại một khoảng không.
"..."
Không gian lập tức rơi vào tĩnh lặng.
Đại Trưởng Lão ngẩn người.
Lão cúi xuống nhìn bàn tay trống rỗng của mình, rồi lại ngẩng đầu nhìn xung quanh.
Nhìn thấy ánh mắt từng người đều mang theo vẻ khó hiểu lẫn kinh ngạc.
Ngay cả Tạ Huyền Tiêu cũng hơi nhíu mày.
"Chuyện này..."
Đại Trưởng Lão lẩm bẩm, giọng nói mang theo vẻ khó tin.
"Nó..."
"Nó đâu rồi?"
Sắc mặt lão dần trở nên khó coi.
Một kiện bảo vật quý giá như Vạn Niên Sinh Mệnh Ngọc Tủy lại biến mất ngay trước mắt, vậy mà lão thậm chí còn không cảm nhận được bất kỳ dao động nào.
Người ngoài nhìn vào không biết, chẳng phải tưởng lão đây là đang giở trò hay sao?
Trong lòng lập tức dâng lên một tia bất an.
Ngay sau đó, sự bất an ấy nhanh chóng bị cơn giận dữ nuốt chửng.
Ầm!
Khí tức quanh thân ầm ầm bùng nổ.
Lôi quang tím sẫm điên cuồng tràn ra, khiến hư không xung quanh rung chuyển dữ dội.
Đại Trưởng Lão đảo mắt nhìn khắp bốn phía, gương mặt âm trầm đến cực điểm.
"Là kẻ nào?"
"Mau cút ra đây cho lão phu!"
Khí thế khủng bố quét ngang toàn trường, khiến sắc mặt không ít trưởng lão đồng loạt biến đổi.
Tạ Huyền Tiêu khẽ hừ một tiếng.
Lão nhìn bàn tay trống rỗng của Đại Trưởng Lão, ánh mắt dần trở nên lạnh xuống.
"Lưu Viễn."
"Ngươi đây là có ý gì? Là đang đùa giỡn lão phu sao?"
Giọng nói tuy không lớn, nhưng từng chữ đều mang theo áp lực nặng nề.
Gương mặt già nua của Đại Trưởng Lão lập tức đen lại.
Lão biết phải giải thích thế nào?
Chẳng lẽ lại nói trước mắt bao nhiêu người, viên Vạn Niên Sinh Mệnh Ngọc Tủy trong tay mình... không cánh mà bay?
Nói ra chỉ càng khiến bản thân trở thành trò cười.
Bàn tay giấu trong ống tay áo của lão âm thầm siết chặt, thần thức nhanh chóng lan ra bốn phía, cố gắng tìm kiếm chút dấu vết, nhưng tra xét một hồi lâu cũng không cảm nhận được thứ gì bất thường.
Sở Du lập tức nắm lấy cơ hội này.
Nàng bước lên một bước, lạnh lùng nhìn Đại Trưởng Lão.
"Sư huynh."
"Lão già này rõ ràng đã không muốn giao Vạn Niên Sinh Mệnh Ngọc Tủy cho huynh, chẳng qua vừa rồi bị ép đến đường cùng nên mới cố tình bày ra màn này."
Ánh mắt Sở Du trở nên sắc bén.
"Sư huynh, chi bằng bây giờ chúng ta liên thủ bắt lão lại!"
"Trước tiên ép lão giao Vạn Niên Sinh Mệnh Ngọc Tủy ra, dùng nó kéo dài sinh cơ cho Doanh Nhi."
"Chỉ cần có thể giữ được mạng của nàng..."
"Chúng ta vẫn còn cơ hội chờ lão ca trở về."
Lộ Chiêu Dao cũng chậm rãi bước lên.
Nàng nhìn Tạ Huyền Tiêu, ánh mắt sau lớp mặt nạ bạc trở nên nghiêm túc chưa từng có.
"Sư bá."
"Trước giờ Dao nhi chưa từng cầu xin người điều gì."
Giọng nói của nàng không lớn, nhưng từng chữ đều vô cùng rõ ràng.
"Nhưng hôm nay..."
"Ta xin người vì Vân Ẩn Cốc ra tay một lần."
"Không phải vì ta."
"Cũng không phải vì tranh giành vị trí Cốc Chủ."
"Mà là vì hàng ngàn đệ tử của Vân Ẩn Cốc."
Nàng khẽ siết Vấn Thiên Kiếm trong tay.
"Nếu hôm nay để Đại Trưởng Lão tiếp tục làm xằng làm bậy..."
"Vân Ẩn Cốc tất sẽ đại loạn."
Tạ Huyền Tiêu im lặng một hồi, sau đó ánh mắt lão lóe lên vẻ quyết đoán như đã âm thầm đưa ra quyết định.
Bàn tay cầm hồ lô rượu từ từ hạ xuống, khí tức quanh thân chậm rãi dũng động.
Mà ở phía đối diện, sắc mặt Đại Trưởng Lão đã hoàn toàn âm trầm.
Bởi lão hiểu rất rõ.
Nếu Tạ Huyền Tiêu thật sự lựa chọn đứng về phía Lộ Chiêu Dao…
Cục diện hôm nay sẽ hoàn toàn đảo ngược.
…
Trên Hỏa Liên.
Trần Tình nằm trong vòng tay mềm mại của Hạ Bạch Y, ánh mắt nhìn về phía cục diện đang không ngừng biến đổi trước mắt, khóe môi không nhịn được khẽ nhếch lên.
Lần này…
Tiểu nha đầu quả nhiên lập được đại công.
Không uổng phí hắn liều mạng nhảy ra, kéo gần khoảng cách cho nàng.
Nghĩ đến đây, trong lòng Trần Tình không khỏi có chút đắc ý.
Cướp đồ trước mắt Nguyên Anh Đại Viên Mãn nha!
Thật kích thích!
Hạ Bạch Y vốn còn đang khó chịu khi không tìm ra chỗ hư hại của hoả liên, đột nhiên thấy Trần Tình bị thương nặng như vậy mà vẫn còn cười được, đôi mắt đẹp lập tức trừng lên.
“Tiểu tử.”
“Ngươi còn có sức để cười sao?”
Trần Tình nghe vậy lập tức thu lại nụ cười.
Hắn cố ý ho khan hai tiếng, sắc mặt nhanh chóng trở nên trắng bệch, cả người mềm nhũn dựa sát vào lòng nàng.
“Sư phụ...đồ nhi đau quá...có phải đồ nhi sắp chết rồi không?”
Hạ Bạch Y vừa rồi còn cau mày, thấy bộ dạng này của hắn, đột nhiên có phần cuống quýt.
“Đừng… đừng có ăn nói bậy bạ, để ta chữa trị thương thế cho ngươi.”
Nói rồi, nàng nhanh chóng lấy ra một viên đan dược trị thương đút cho hắn, sau đó vận chuyển linh lực truyền vào cơ thể giúp hắn hoà tan dược lực.
Trần Tình ngoan ngoãn nằm im.
Nhưng chỉ được một lát, hắn lại lén lút dịch người, tìm một tư thế thoải mái hơn rồi thuận thế tựa hẳn vào lòng nàng, hai tay không chút thành thật mà vòng qua vòng eo nhỏ nhắn kia.
“Mềm mại thật…”
Hắn khẽ cảm khái một tiếng, vẻ mặt hưởng thụ đến mức không hề che giấu.
Hạ Bạch Y cúi đầu nhìn xuống.
Nàng làm sao không nhận ra tên tiểu tử này đang giả vờ yếu ớt để chiếm tiện nghi của mình.
Chỉ là…
Nhìn bộ dạng hắn vừa mới bị thương, sắc mặt vẫn còn tái nhợt, nàng cuối cùng cũng không nỡ vạch trần.
Nàng chỉ khẽ thở dài, sau đó cũng vòng tay ôm hắn chặt hơn một chút.
Cảm nhận thân thể rắn chắc trong lòng, hai má Hạ Bạch Y bất giác nổi lên một tầng mây đỏ nhàn nhạt.
Ánh mắt nàng vô thức dừng trên gương mặt kia.
So với trước đây… Hình như tên tiểu tử này lại tuấn tú hơn vài phần.
Ý nghĩ vừa hiện lên, Hạ Bạch Y lập tức khẽ giật mình.
Nàng vội vàng dời mắt đi, trong lòng thầm mắng.
“Mình đang nghĩ linh tinh cái gì vậy…”