Nghe thấy tiếng quát ngập tràn bá đạo cùng cỗ uy áp khủng bố bất ngờ ép tới, động tác của nhóm người Tam Trưởng Lão lập tức khựng lại.
Cả đám đồng loạt giật mình quay ngoắt đầu nhìn về phương xa.
Chỉ thấy một đạo lưu quang màu trắng xé rách tầng mây, di chuyển với tốc độ kinh hoàng lao thẳng về phía này.
"Nhị Trưởng Lão... Sở Du?"
Đường Thiên Hành thất thanh lên tiếng, sắc mặt trong nháy mắt đen như đít nồi.
Chẳng phải năm đó trước khi rời đi, tiền nhiệm Cốc Chủ từng tuyên bố rằng Sở Du vì cưỡng ép đột phá Nguyên Anh Hậu Kỳ mà để lại di chứng, bắt buộc phải tịnh dưỡng sâu trong cấm địa vài chục năm sao?
Tại sao nàng lại đột ngột xuất quan vào đúng thời điểm nhạy cảm này?
Mà đáng sợ hơn cả... cỗ khí tức đang cuồn cuộn ép tới kia đâu chỉ là Hậu Kỳ, rõ ràng đã chạm đến ngưỡng Nguyên Anh Đỉnh Phong!
Ở phía đối diện, Đại Trưởng Lão đang cầm chân Cốc Chủ cũng âm thầm nhíu chặt lông mày.
Lão ngầm vận lôi lực tung ra một đòn sấm sét đánh lui Cốc Chủ, tranh thủ khoảng trống liền thối lui vài trượng, trong lòng dâng lên một điềm báo chẳng lành.
Sự xuất hiện của biến số này hoàn toàn vượt khỏi tầm kiểm soát của lão.
"Sao thế? Thấy ta xuất quan, mấy lão già các ngươi không hoan nghênh sao?"
Tàn ảnh xé gió ngưng tụ, thân ảnh thanh nhã của Nhị Trưởng Lão xuất hiện giữa hư không, vững chãi chắn ngang trước mặt nhóm người Hạ Bạch Y.
Khí thế toả ra ép cho đám người Đường Thiên Hành không ngừng lùi về phía sau.
Cốc Chủ thấy vậy liền âm thầm trút ra một hơi khí lạnh, nhanh chóng thu kiếm lùi lại đứng cạnh nàng.
"Ta còn tưởng người định giấu mặt xem kịch đến cuối cùng chứ."
Sở Du nghe vậy chỉ khẽ mỉm cười, đôi mắt đẹp nháy nhẹ một cái, mang theo vài phần cưng chiều lẫn ranh mãnh.
"Ta làm sao có thể trơ mắt nhìn hai nha đầu các ngươi bị người ta ăn hiếp được?"
Chưa kịp để Sở Du dứt lời, một cảnh tượng khiến tất cả cường giả có mặt tại hiện trường phải trợn tròn mắt hốt hoảng đã xảy ra.
Hạ Bạch Y - vị Phong Chủ Khí Phong vốn nổi danh tính tình quái đản lại đột nhiên thu hồi Xích Loan Thiên Phiến.
Nàng nhanh chóng lướt tới, chẳng chút hình tượng mà nhào tọt vào lòng Nhị Trưởng Lão, ôm chặt lấy eo nàng rồi chuẩn bị giở trò khóc rống lên như một đứa trẻ.
“Sư cô, người phải…”
Nhưng còn chưa kịp dùng giọng điệu thê lương nhất của mình để lu loa tố khổ, thì một bàn tay trắng mịn đã nhanh như chớp bịt kín miệng nàng lại.
"Vừa lên Nguyên Anh đã suốt ngày đi gây chuyện, bây giờ còn định ăn vạ với mách lẻo nữa sao?"
Khóe môi Sở Du khẽ cong lên.
Nàng thừa biết nha đầu này sẽ giở trò mặt dày vô sỉ.
Dù sao, đây cũng chẳng phải lần đầu tiên nàng vì mềm lòng mà đi thu dọn tàn cuộc cho đứa đệ tử nghịch ngợm này.
Nhìn thấy gương mặt ấm ức lấm lem của Hạ Bạch Y, rồi lại nhớ đến cái tên tiểu tử Trần Tình khi nãy còn quỳ sụp ôm chân mình khóc lóc van xin, Sở Du khẽ lắc đầu.
Đúng là sư nào đệ nấy, mặt dày vô sỉ như đúc ra từ một khuôn!
Hạ Bạch Y bị bịt chặt miệng, muôn vàn lời tố khổ vừa chuẩn bị tuôn ra đành phải ngậm ngùi nuốt ngược vào trong, ánh mắt nhìn Sở Du tràn ngập vẻ ai oán.
Sở Du vừa buồn cười vừa bất lực, trừng mắt nhìn nàng.
“Còn không mau buông ra.”
"Hai cái thứ to lớn trên ngực ngươi đang ép chặt lấy ta, sắp làm ta ngạt thở chết rồi đây!”
Cốc Chủ đứng một bên cũng không chịu nổi một màn này, liền đưa tay kéo Hạ Bạch Y ra.
“Nghiêm túc một chút.”
Hạ Bạch Y bĩu môi, lúc này mới chịu buông Sở Du ra, nhưng ánh mắt vẫn đầy vẻ ấm ức.
Sở Du chỉnh lại vạt áo, ánh mắt dần lạnh xuống.
Nàng chậm rãi xoay người nhìn về phía Đại Trưởng Lão.
“Lưu Viễn.”
“Gan của ngươi... quả thật càng ngày càng lớn.”
“Đến cả ý định tranh quyền đoạt vị cũng dám bày ra ngay trước mặt mọi người.”
Đại Trưởng Lão chắp hai tay sau lưng, ánh mắt lần lượt quét qua Cốc Chủ rồi dừng lại trên người Sở Du.
Ngay sau đó, lão ngửa đầu cười lớn.
“Hahaha…”
“Xét về uy vọng, hơn phân nửa trưởng lão, hai vị Phong Chủ cùng phần lớn cao tầng Vân Ẩn Cốc đều đứng về phía lão phu.”
“Xét về thực lực, lão phu hiện nay mạnh hơn bất kỳ ai có mặt ở đây.”
“Vậy lão phu... có gì mà không dám?”
Oành!
Lôi quang tím sẫm quanh thân lại một lần nữa bùng lên.
Uy áp thuộc về Nguyên Anh Đại Viên Mãn cuồn cuộn tràn ra, ép cho hư không rung chuyển từng đợt.
Sở Du khẽ nheo mắt.
Khí tức quanh thân nàng cũng chậm rãi lan tỏa, từng bước hóa giải áp lực đang ập tới.
Nàng cười lạnh một tiếng.
“Hừ.”
“Đừng nói những lời đường hoàng ấy trước mặt lão nương.”
“Lão ca ta năm đó đã đối đãi với ngươi thế nào, trong lòng ngươi là người rõ nhất.”
“Từ công pháp, tài nguyên, cho đến địa vị ngày hôm nay của ngươi... Lão ca ta chưa từng một lần keo kiệt.”
“Thế mà bây giờ ngươi lại lấy oán báo ân, còn dám ra tay với đệ tử của hắn.”
“Ngươi... thật sự không thấy hổ thẹn với lương tâm sao?”
Đại Trưởng Lão nghe vậy, chỉ cười lớn hơn.
“Hổ thẹn? Hahaha!”
“Lão phu còn trẻ đã cùng hắn đánh ra một vùng trời này, từng bước lập nên Vân Ẩn Cốc ngày hôm nay.”
“Ngay cả chức Cốc Chủ, lão phu cũng chưa từng ngó ngàng tới.”
“Thế nhưng từ đầu đến cuối, hắn vẫn luôn đề phòng lão phu, chưa từng thật sự tín nhiệm.”
“Đến lúc rời đi, hắn càng không hỏi lấy lão phu một câu, tự ý truyền lại chức Cốc Chủ cho một đứa nha đầu vừa mới bước vào Nguyên Anh.”
“Nếu không phải niệm tình năm xưa...”
“Cái ghế Cốc Chủ này, lão phu đã sớm lấy đi rồi!”
Sở Du khinh thường cười nhạt.
“Nực cười!”
“Lưu Viễn... ngươi tưởng lão nương không biết trong lòng ngươi đang tính toán điều gì sao?”
“Ngươi đâu phải vì niệm tình cũ mà không dám tranh đoạt.”
“Ngươi chỉ là sợ lão ca ta trước khi rời đi còn để lại hậu thủ, nên mới không dám hành động thiếu suy nghĩ.”
“Bao nhiêu năm qua, ngươi âm thầm lôi kéo lòng người, từng bước bồi dưỡng thế lực của mình, chẳng qua chỉ là đang chờ một thời cơ thích hợp mà thôi.”
“Nói cho cùng...”
“Ngươi chỉ là một con cáo già tham quyền, tiếc mạng.”
“Cả đời chỉ dám giở thủ đoạn, chưa từng dám đường đường chính chính tranh lấy một lần.”
Đại Trưởng Lão nghe đến đây, ánh mắt lập tức trở nên âm trầm.
Bàn tay giấu trong ống tay áo cũng vô thức siết chặt.
Quả thật, suốt bao nhiêu năm qua, lão vẫn luôn án binh bất động.
Một phần vì kiêng kỵ Vấn Thiên Kiếm.
Một phần khác... chính là kiêng kỵ thủ đoạn của vị tiền nhiệm Cốc Chủ.
Lão tuyệt đối không tin, với tính cách cẩn trọng của người kia, trước khi rời khỏi Vân Ẩn Cốc lại không để lại bất kỳ hậu thủ nào.
Chính vì thế, dù thế lực trong tay ngày một lớn mạnh, lão vẫn chưa từng dám công khai trở mặt.
Cho đến vài ngày trước…
Tên đệ tử mà Cốc Chủ âm thầm bồi dưỡng bị phế ngay trong kỳ khảo hạch ngoại môn.
Thế nhưng từ đầu đến cuối, Cốc Chủ vẫn lựa chọn nhẫn nhịn, không hề có bất kỳ động thái mạnh mẽ nào.
Điều đó khiến Đại Trưởng Lão dần nảy sinh một suy đoán.
Có lẽ… hậu thủ mà lão luôn kiêng kỵ vốn không tồn tại.
Cho nên, hôm nay lão mới mượn việc Hạ Bạch Y đánh thẳng vào động phủ của Tam Trưởng Lão làm cái cớ, thuận thế xé bỏ lớp mặt nạ hòa khí đã duy trì suốt nhiều năm.
Đại Trưởng Lão hít sâu một hơi, rất nhanh đã ép toàn bộ dao động trong lòng xuống đáy mắt.
Lão bước về phía trước một bước.
Lôi linh lực quanh thân lần nữa bùng nổ.
Uy áp Nguyên Anh Đại Viên Mãn như thiên uy giáng thế, từng tầng từng tầng nghiền ép xuống toàn trường.
Đám người Đường Thiên Hành phía sau đồng loạt vận chuyển linh lực, khí tức liên kết với nhau, mơ hồ tạo thành một cỗ đại thế.
Trong lúc nhất thời.
Khí thế bên phía Đại Trưởng Lão hoàn toàn áp đảo.
Lôi quang tím sẫm cuồn cuộn sau lưng lão, hóa thành từng đạo lôi xà gào thét giữa hư không, từng tầng từng tầng nghiền ép về phía trước, khiến không gian liên tục phát ra những tiếng nứt vỡ trầm đục.
Đại Trưởng Lão chắp hai tay sau lưng, ánh mắt nhìn thẳng Cốc Chủ.
“Lộ Chiêu Dao.”
“Đừng tưởng chỉ dựa vào ngươi... cùng Nhị Trưởng Lão là có thể khiến lão phu kiêng dè.”
Khóe miệng lão khẽ nhếch lên.
“Chức Cốc Chủ này…”
“Lão phu hôm nay muốn định rồi.”
Oành!
Lời vừa dứt.
Biển lôi phía sau lưng điên cuồng cuộn trào ép tới, điện quang xé nát tầng mây, chấn động đến mức toàn bộ Vân Ẩn Cốc cũng khẽ rung chuyển.
Đối diện.
Lộ Chiêu Dao không hề lùi nửa bước.
Vấn Thiên Kiếm khẽ rung lên, kiếm ý hàn băng như thủy triều dâng cao, vô số băng tinh phủ kín nửa bầu trời, từng bước triệt tiêu lôi uy.
Bên cạnh nàng.
Sở Du cũng chậm rãi bước lên.
Linh lực hùng hậu cuồn cuộn lan tỏa, từng đóa phong nhận mang theo sự sắc bén kinh người chậm rãi ngưng kết, cùng kiếm ý của Lộ Chiêu Dao đan xen làm một, miễn cưỡng chặn đứng cỗ uy áp kinh khủng kia.
Hai bên giằng co.
Linh lực va chạm vô hình giữa không trung.
Hư không không ngừng vặn vẹo.
Ngay cả linh khí thiên địa cũng trở nên hỗn loạn.
Đúng vào lúc ấy.
Một giọng cười già nua sang sảng bỗng từ phương xa vang vọng.
“Hai người họ không đủ.”
“Vậy thêm cả lão già này nữa…”
“Thì thế nào?”
Oành!!!
Một cỗ uy áp mênh mông như núi đổ, biển gầm ầm ầm giáng xuống.
Ngay khoảnh khắc ấy, biển lôi sau lưng Đại Trưởng Lão như bị một bàn tay vô hình hung hăng bóp nát.
Ầm! Ầm! Ầm!
Từng đạo lôi đình tím sẫm liên tiếp vỡ vụn, hóa thành vô số tia điện nhỏ bắn tung khắp bầu trời rồi nhanh chóng tiêu tán.
Đồng tử Đại Trưởng Lão chợt co rút.
Lão liên tiếp lùi lại ba trượng giữa hư không, khí huyết trong lồng ngực cuộn trào dữ dội.
Khóe miệng khẽ run lên.
May mắn lão kịp thời cưỡng ép nuốt ngụm máu đang dâng lên xuống bụng, lúc này mới miễn cưỡng giữ được vẻ bình tĩnh.
Ánh mắt lão gắt gao nhìn về phía chân trời.
"Tạ Huyền Tiêu..."
"Không ngờ ngươi cũng đã bước vào Nguyên Anh Đại Viên Mãn."
"Tàng sâu đến mức ngay cả lão phu cũng bị ngươi qua mặt."
Một tiếng cười lớn vang lên.
Chỉ thấy một lão già tóc tai rối bù, quần áo cháy xém, lảo đảo bước ra giữa hư không.
Tay trái xách theo một hồ lô rượu cũ kỹ.
Tay phải còn cầm nửa con gà nướng chưa ăn hết.
Lão ngửa đầu tu một ngụm rượu thật lớn, sau đó tiện tay lau khóe miệng, cười híp mắt nhìn Đại Trưởng Lão.
"Lưu Viễn."
“Đã qua bao nhiêu năm rồi.”
"Ngươi đúng là càng sống càng thụt lùi."
Lão đưa mắt từ trên xuống dưới đánh giá Đại Trưởng Lão một lượt, rồi tặc lưỡi.
"Già đến mức nửa bước chui xuống quan tài rồi, còn đi tranh giành quyền lực với đám hậu bối, thật là không biết hai chữ xấu hổ viết như thế nào sao?”
Khóe mắt Đại Trưởng Lão giật mạnh, nhưng một tia tính toán đã âm thầm loé lên nơi đáy mắt.
"Tạ Huyền Tiêu, nếu hôm nay ngươi không nhúng tay vào chuyện này, lão phu đây sẽ nợ ngươi một ân tình.”
“Còn việc nhi nữ ngươi tỉnh lại cũng không phải không có cách.”
Nụ cười trên gương mặt Tạ Huyền Tiêu bỗng cứng lại.
Bàn tay đang cầm hồ lô rượu cũng khựng giữa không trung.
Trong đôi mắt vốn luôn lười nhác, lần đầu tiên hiện lên một tia dao động khó có thể che giấu.
Nữ nhi…
Hai chữ ấy, tựa như một lưỡi dao vô hình hung hăng đâm thẳng vào vết sẹo sâu nhất trong lòng lão.
Bao nhiêu năm qua.
Lão luôn ẩn mình trong Khí Phong, điên cuồng luyện khí, chẳng màng thế sự.
Nhưng chỉ có chính lão mới biết.
Chuyện năm đó…
Vẫn luôn là tâm ma lớn nhất mà cả đời này lão không thể buông xuống.
Thấy Tạ Huyền Tiêu thật sự dao động, khóe môi Đại Trưởng Lão khẽ nhếch lên một nụ cười nhàn nhạt.
Quả nhiên…
Mọi chuyện vẫn nằm trong dự liệu của lão.
Lão đã sớm tính đến khả năng Tạ Huyền Tiêu sẽ xuất hiện phá cục.
Vì thế…
Lão cũng đã chuẩn bị từ trước.
Chỉ thấy bàn tay già nua khẽ lật.
Một khối ngọc màu bích lục lớn bằng lòng bàn tay lặng lẽ xuất hiện.
Ngay khoảnh khắc khối ngọc hiện ra.
Một luồng sinh cơ tinh thuần vô cùng nồng đậm lập tức lan tỏa khắp bốn phía.
Ánh sáng xanh biếc dịu nhẹ lưu chuyển bên trong, mơ hồ còn có thể nhìn thấy từng sợi đạo văn tự nhiên chậm rãi du động, tựa như đang thai nghén một nguồn sinh mệnh vô tận.
Đồng tử Mặc Huyền Sinh co rụt, thất thanh hét lên.
"Đây… đây là Vạn Niên Sinh Mệnh Ngọc Tủy?”
Nghe cái tên này, mọi người có mặt ở hiện trường đều hít vào một ngụm khí lạnh.
Đại Trưởng Lão chậm rãi vuốt ve khối ngọc trong tay, giọng nói vẫn bình thản như cũ.
“Đúng vậy! Chính là Vạn Niên Sinh Mệnh Ngọc Tủy.
Lão dừng lại một chút, ánh mắt mang theo vài phần ý vị nhìn Tạ Huyền Tiêu.
"Đối với tình trạng hiện giờ của nữ nhi ngươi, nó có thể giúp kéo dài thêm không ít sinh cơ."
“Ngoài ra, lão phu còn quen biết một vị Địa cấp Thượng phẩm Luyện Đan Sư của Tàn Thiên học Viện.”
"Nếu ngươi chịu lui một bước."
"Lão phu có thể đích thân mời hắn tới xem tình trạng của nữ nhi ngươi."
"Biết đâu..."
Lão cố ý ngừng lại, khóe môi chậm rãi nhếch lên.
"Thật sự có thể tìm được một con đường sống."
"Tạ sư huynh, đừng để lão già đó mê hoặc!"
Sở Du vội vàng tiến lên một bước, giọng nói vốn luôn bình tĩnh lúc này cũng hiếm khi lộ ra vài phần gấp gáp.
"Huynh quên rồi sao?"
"Trước khi rời đi..."
"Lão ca đã đích thân hứa với huynh."
"Người nhất định sẽ tìm được phương pháp cứu sống Doanh nhi."
Sở Du nhìn thẳng vào Tạ Huyền Tiêu, từng câu từng chữ đều vô cùng nghiêm túc.
"Huynh chẳng lẽ thật sự muốn vì vài lời hứa hẹn hư vô của Lưu Viễn..."
"Mà phụ lòng tin của lão ca sao?"
"Huynh hiểu rõ hơn ai hết."
"Lão già này cả đời chỉ biết tính toán."
"Hôm nay hắn có thể lấy Doanh nhi ra làm điều kiện để uy hiếp huynh..."
"Ngày mai cũng có thể vì đạt được mục đích mà trở mặt."
Tạ Huyền Tiêu trầm mặc.
Bàn tay cầm hồ lô rượu siết chặt đến mức những đường gân xanh nổi rõ.
Ánh mắt lão không ngừng dao động.
Một bên là lời hứa của vị lão đệ mà cả đời lão kính phục.
Một bên…
Là tia hy vọng mong manh cuối cùng để cứu sống nữ nhi.
Bao nhiêu năm nay.
Lão vẫn luôn tự nhủ phải tin tưởng.
Tin rằng người kia nhất định sẽ trở về.
Tin rằng người kia sẽ không nuốt lời.
Nhưng…đã quá lâu rồi.
Doanh nhi đã sắp không chờ đợi được nữa.
Nếu thật sự còn một con đường khác…
Dù chỉ là một phần vạn hy vọng…thì lão có nên đánh cược một lần hay không?
Tạ Huyền Tiêu chậm rãi nhắm mắt, một tiếng thở dài khe khẽ vang lên.
Ngay khi lão chuẩn bị mở miệng…
Đột nhiên.
Một tiếng hét non nớt nhưng vô cùng dứt khoát vang vọng khắp bầu trời.
"Sư bá tổ!"
"Tuyệt đối đừng tin lão ta!"
Mọi người đồng loạt giật mình.
Ánh mắt đều theo bản năng nhìn về nơi phát ra âm thanh.
Chỉ thấy một thiếu niên mặc đồng phục khí phong chẳng biết bằng cách nào đã thôi động Hoả Liên xông vào phạm vi chiến trường.
Chính là...Trần Tình!
Sắc mặt Hạ Bạch Y trong nháy mắt đại biến.
"Tiểu tử!"
"Ngươi điên rồi sao?"
Ngay cả Cốc Chủ và Sở Du cũng khẽ biến sắc.
Uy áp của mấy vị Nguyên Anh giao phong nơi đây, chỉ cần một tia dư ba cũng đủ nghiền chết một tên Luyện Khí vô số lần.
Vậy mà…Tên tiểu tử này lại thật sự dám lao vào.
Bất chấp ánh mắt kinh ngạc của tất cả mọi người.
Trần Tình hít sâu một hơi, đè nén cảm giác run rẩy toàn thân, ánh mắt kiêng định nhìn thẳng Tạ Huyền Tiêu.
"Sư bá tổ, nếu người tin ta..."
"Ta cam đoan nhất định có thể cứu sống nữ nhi của người!"
Lời vừa dứt.
Toàn bộ không khí xung quanh lặng ngắt như tờ.
Ngay cả Đại Trưởng Lão cũng sững người trong chốc lát.
Rồi ngay sau đó, lão liền bật cười thành tiếng.
"Hahaha..."
"Một tên Luyện Khí nho nhỏ..."
"Cũng dám ở đây hồ ngôn loạn ngữ?”