Qua một lúc lâu, đám đông mới dần hoàn hồn. Tiếng xì xào bàn tán bắt đầu nổi lên khắp khu chợ đêm, ánh mắt nhìn về phía Trần Tình tràn ngập chấn động cùng kiêng kỵ.
Đám người Hắc Hùng Hội lúc này cũng mới lấy lại tinh thần, vội vàng lao tới bên hố nứt, luống cuống đỡ Triệu Tần dậy.
Nhưng vừa chạm vào, hắn đã đau đến run lên bần bật, chỉ có thể miễn cưỡng đứng dựa vào người khác, ánh mắt căm phẫn nhìn Trần Tình.
Hắn nghiến răng, dồn chút khí lực còn sót lại gầm lên:
“Các ngươi mặc kệ ta. Tên Trần Tình đã là nỏ mạnh hết đà! Mau mau xông lên bắt lấy hắn lại!”
Mấy tên đàn em sắc mặt tái mét, ánh mắt lộ rõ vẻ do dự.
Cảnh tượng vừa rồi quá mức chấn động, hình ảnh Triệu Tần bại trận vẫn còn in hằn trong đầu, khiến lòng bọn chúng không khỏi sinh ra sợ hãi.
Thế nhưng, dưới ánh nhìn thúc ép đầy oán độc của Triệu Tần, rốt cuộc vẫn có vài tên cắn răng bước ra.
Bọn hắn siết chặt binh khí trong tay, thần sắc căng thẳng đến cực điểm, từng bước chậm rãi tiến sát về phía Trần Tình.
Ánh mắt liên tục liếc nhìn trọng kiếm trong tay hắn, không dám lơ là nửa phần. Toàn thân kẻ nào kẻ nấy đều căng cứng, mồ hôi lạnh không ngừng rịn ra, men theo gò má chảy xuống.
Trần Tình đang được An Tú Lệ đỡ lấy cũng chậm rãi ngẩng đầu lên. Ánh mắt sắc lạnh lướt qua đám người.
Bước chân của mấy tên kia lập tức khựng lại.
Rõ ràng khí tức Trần Tình đang suy yếu, nhưng khoảnh khắc ánh mắt hắn quét qua, bọn chúng lại sinh ra ảo giác như đang bị một thanh kiếm vô hình kề thẳng vào cổ họng.
Không ai dám là người đầu tiên xông lên.
Ngay lúc không khí giằng co đến nghẹt thở, một giọng nói lạnh lùng vang lên từ xa:
“Đủ rồi!”
Một nam tử thân hình cao gầy bước ra từ đám đông, trên người khoác pháp bào của Chấp Pháp Đường. Đôi xích sắt trong tay hắn khẽ lay động, va vào nhau phát ra tiếng leng keng lạnh lẽo, khiến không khí chung quanh chợt trầm xuống.
Ánh mắt hắn sắc bén như ưng, đảo qua đám người Hắc Hùng Hội, giọng nói lạnh như băng:
“Các ngươi định gây náo loạn tới khi nào? Có tin ta lập tức bắt hết các ngươi về Chấp Pháp Đường, từng tên một tra xét trị tội hay không?”
Mấy tên Hắc Hùng Hội sắc mặt đại biến, theo phản xạ lùi về phía sau, ánh mắt dao động, không dám đối diện trực tiếp với Chấp Pháp giả kia.
Hiển nhiên, dù Hắc Hùng Hội có hung hăng đến đâu, trước mặt Chấp Pháp Đường cũng không dám làm càn.
Triệu Tần thấy Chấp Pháp giả xuất hiện, cắn răng nén đau, đứng thẳng dậy.
Hắn ngẩng đầu nhìn chằm chằm nam tử Chấp Pháp, trong giọng nói mang theo vẻ uất ức lẫn chất vấn:
“Tam Chấp Pháp, Trần Tình ra tay quá độc ác, rõ ràng là muốn sát hại đồng môn. Ngài nhìn xem đi, người của ta nằm la liệt dưới đất, kẻ thì gãy tay, kẻ thì gãy chân. Thế mà đến bây giờ ngài mới xuất hiện ngăn cản, chuyện này rốt cuộc nên giải thích thế nào?”
Tam Chấp Pháp nghe vậy chỉ nhàn nhạt liếc mắt nhìn qua bãi chiến trường, ánh mắt dừng lại trên những tên Hắc Hùng Hội đang nằm rên rỉ trên đất, rồi lại chuyển sang Trần Tình đang được An Tú Lệ đỡ đứng bên cạnh.
Sau đó hắn hừ lạnh một tiếng:
“Giải thích?”
Ánh mắt Tam Chấp Pháp sắc lạnh, giọng nói trầm thấp nhưng đầy uy áp:
"Ngươi muốn ta giải thích cái gì? Giải thích việc người của Hắc Hùng Hội các ngươi lấy giả tráo thật, lừa gạt đệ tử mới ngay giữa thanh thiên bạch nhật? Hay giải thích việc các ngươi lấy đông hiếp ít, định vây sát đồng môn giữa chợ đêm?"
Tam Chấp Pháp tiến lên một bước, xích sắt trong tay rít lên một tiếng khô khốc:
"Chợ đêm có quy củ của chợ đêm. Kẻ khơi mào trước là các ngươi, kẻ lừa đảo cũng là các ngươi. Bị người ta đánh bại chỉ có thể trách bản thân học nghệ không tinh. Nếu ngươi còn muốn nói chuyện công bằng, được, tất cả cùng theo ta về Chấp Pháp Đường luận tội mà xử phạt.”
Khóe miệng Triệu Tần giật giật, thì ra tên Chấp Pháp này biết hết tất cả, nhưng bây giờ mới chịu lộ mặt.
Hắn muốn mở miệng phản bác, nhưng vừa chạm phải ánh mắt lạnh lẽo của Tam Chấp Pháp, toàn bộ lời nói đều bị ép nuốt ngược trở lại.
Dù sao đối với Chấp Pháp Đường hắn vẫn có một chút kiêng kị, bao năm nay bọn hắn dựa vào lỗ hổng quy tắc cùng chỗ dựa sau lưng để tác oai tác quái, nếu bây giờ làm căng lên, chịu thiệt chỉ có thể là Hắc Hùng Hội bọn hắn.
Hai tay Triệu Tần siết chặt, móng tay bấm sâu vào lòng bàn tay, nhưng cuối cùng vẫn cúi thấp đầu, giọng nói khàn đi rõ rệt:
“Là Hắc Hùng Hội ta quản lý không nghiêm, quấy nhiễu trật tự chợ đêm. Mong Tam Chấp Pháp rộng lượng xử lý.”
Lời vừa dứt, đám người Hắc Hùng Hội đồng loạt cúi đầu, không ai dám hé răng nửa lời.
Tam Chấp Pháp hừ lạnh một tiếng, không buồn nói thêm, chỉ phất tay đầy lạnh lùng:
“Cút đi. Chuyện hôm nay coi như kết thúc. Nếu còn để ta thấy Hắc Hùng Hội các ngươi đi gây sự đánh nhau, dù bất cứ nơi đâu, ta cũng sẽ xử lý theo quy củ của Chấp Pháp Đường, tuyệt không nương tay.”
Đám người Hắc Hùng Hội như được đại xá, vội vàng đỡ lấy Triệu Tần cùng những tên bị thương, không dám chậm trễ, nhanh chóng rút lui trong ánh mắt soi mói và bàn tán của đám đông xung quanh.
Trước khi rời đi, Triệu Tần vẫn không nhịn được quay đầu nhìn về phía Trần Tình.
Ánh mắt ấy ngập tràn oán hận và bất cam, nhưng sâu trong đáy mắt, lại lộ ra một tia sợ hãi mà chính hắn cũng không muốn thừa nhận.
Còn Trần Tình, từ đầu đến cuối vẫn im lặng.
Hắn tựa vào An Tú Lệ, dần dần ổn định thân hình, ánh mắt bình tĩnh dõi theo bóng lưng đám người Hắc Hùng Hội khuất dần, không có nửa phần đắc ý, càng không có ý khiêu khích.
Tam Chấp Pháp quay sang liếc nhìn hắn một cái, trong ánh mắt thoáng hiện một tia đánh giá khó dò, rồi trầm giọng nói:
“Còn ngươi nữa, mới vào cốc chưa bao lâu đã gây ra nhiều động tĩnh lớn như vậy. Sau này nên biết thu liễm, điệu thấp một chút, đừng để ta đến lúc đó cũng phải bắt ngươi về Chấp Pháp Đường trị tội.”
Trần Tình nghe vậy, lập tức cúi đầu ôm quyền, thái độ cung kính:
“Đa tạ Tam Chấp Pháp chủ trì công đạo. Đệ tử xin ghi nhớ lời dạy.”
Tam Chấp Pháp khẽ gật đầu, không nói thêm lời nào, xoay người bước đi. Đôi xích sắt lại vang lên những tiếng leng keng đều đặn, dần dần khuất sau làn sương mù mờ ảo bao quanh chợ đêm.
Đám đông thấy kịch hay đã vãn, cũng bắt đầu tản ra. Người thì hưng phấn chạy đi bàn tán, người thì mặt mày u ám thu dọn những sạp hàng đổ nát, khu chợ đêm dần khôi phục lại vẻ hỗn loạn vốn có.
Lúc này, An Tú Lệ mới thật sự thở phào nhẹ nhõm.
Nàng nhìn sang thấy sắc mặt Trần Tình vẫn còn tái nhợt, giọng nói khẽ run, trong mắt đã ánh lên hơi nước:
“Trần Tình… huynh không sao chứ? Nếu không phải vì ta, huynh cũng sẽ không phải đối đầu với Hắc Hùng Hội, càng không bị thương nặng như vậy…”
Trần Tình khẽ lắc đầu, cố nở một nụ cười nhạt để trấn an nàng. Hắn thu trọng kiếm vào túi trữ vật, chỉ cảm thấy linh lực trong cơ thể gần như cạn kiệt, từng thớ cơ đều nhức mỏi.
Một kích cuối cùng hắn đã dốc cạn toàn bộ sức lực, nếu còn bị ép ra tay thêm một lần nữa, chỉ e ngay cả đứng vững hắn cũng không làm được.
Cũng may Chấp Pháp giả xuất hiện kịp lúc, nếu không hậu quả hắn cũng không dám tưởng tượng.
“Ta không sao, chỉ là linh lực tiêu hao hơi quá độ mà thôi. Nàng không cần tự trách.”
Phượng Tâm Vân bấy giờ mới lững thững tiến lại gần, trong tay vẫn còn cầm một quả trái cây cắn dở. Nàng nhìn Trần Tình từ đầu đến chân một lượt, rồi nhìn qua An Tú Lệ nói:
“Yên tâm đi, hắn da dày thịt chắc lắm, không dễ chết đâu.”
Trần Tình dở khóc dở cười, tiểu nha đầu này lúc nào cũng có cách để phá tan bầu không khí cảm động.
An Tú Lệ nhìn Phượng Tâm Vân, rồi lại nhìn Trần Tình, trong lòng thầm thắc mắc về quan hệ của hai người, nhưng nàng nhanh chóng gạt đi, lấy ra bên hông một bình đan dược đưa cho Trần Tình nói:
“Đây là Hồi Nguyên Đan, huynh mau uống vào đi, có thể giúp linh lực hồi phục nhanh chóng.”
Trần Tình nhìn bình đan dược trong tay nàng, thoáng do dự, nhưng rồi vẫn nhận lấy.
Hắn không nói lời khách sáo, mở nắp đổ ra một viên nuốt vào.
Đan dược tan ra, một luồng linh lực ấm áp nhanh chóng lan khắp kinh mạch, cảm giác trống rỗng trong đan điền dần được lấp đầy, cơn nhức mỏi toàn thân cũng dịu đi không ít.
Hắn thở ra một hơi thật dài, sắc mặt tuy còn nhợt nhạt nhưng đã ổn định hơn nhiều.
“Đa tạ nàng.”
An Tú Lệ lắc đầu, trên mặt nở nụ cười nhẹ nhõm.
Bỗng, nàng nhận ra cánh tay mình vẫn đang đỡ lấy bờ eo rắn chắc của Trần Tình. Tim nàng khẽ giật một cái, vội vàng buông ra, gương mặt trong nháy mắt đỏ bừng đến tận mang tai.
Nàng lúng túng lùi lại nửa bước, giọng nói lắp bắp:
“Trần Tình, huynh không sao là tốt rồi, ta… ta còn có việc phải về trước. Huynh… huynh nhớ tịnh dưỡng cho tốt.”
Thấy phản ứng của nàng, Trần Tình hơi ngẩn ra, trong lòng có chút khó hiểu, nhưng vẫn gật đầu đáp:
“Nàng có việc thì về trước đi. Mấy ngày tới Hắc Hùng Hội hẳn không dám gây sự nữa, nhưng vẫn nên cẩn thận.”
An Tú Lệ khẽ “vâng” một tiếng, cúi đầu hành lễ, rồi xoay người nhanh chóng chạy đi. Bóng dáng mảnh mai nhanh chóng hòa vào dòng người trong chợ đêm, chỉ chốc lát đã không còn thấy nữa.
Trần Tình đứng tại chỗ, ánh mắt dõi theo hướng nàng rời đi, cho đến khi hoàn toàn khuất dạng.
Phượng Tâm Vân đứng bên cạnh chép miệng, liếc hắn một cái, giọng nói mang theo chút trêu chọc:
“Người ta lo cho ngươi đến thế, sao không giữ lại nói thêm vài câu?”
Trần Tình quay sang nhìn nàng, thấy gò má sau lớp khăn che mặt phồng lên, không nhịn được đưa tay kéo nhẹ một cái.
“Ăn thì lo ăn đi, lắm chuyện.”
Phượng Tâm Vân bị kéo má, suýt nữa thì phun cả đám trái cây trong miệng ra ngoài, trừng mắt nhìn hắn đầy bất mãn.
“Này! Trời đánh còn tránh bữa ăn nha!”
Trần Tình bật cười ha hả, không để tâm, thuận tay nắm lấy cổ tay nàng kéo đi.
“Đi, chúng ta tìm chỗ nào đó ăn mừng chiến thắng.”
Nghe đến chữ “ăn”, mắt Phượng Tâm Vân lập tức sáng rực. Nàng xoay người một cái, đổi thế chủ động, kéo ngược hắn chạy về phía trước.
“Đi nhanh lên!”
Trần Tình bị lôi đi loạng choạng, nhịn không được kêu lên:
“Chậm một chút, ta còn đang bị thương đấy!”
….
Quang Minh hội.
Trương Tú vừa từ chỗ thần bí nhân trở về, còn chưa kịp ngồi xuống đã nghe thuộc hạ bẩm báo lại toàn bộ chuyện xảy ra ở chợ đêm.
Sắc mặt hắn lập tức trầm xuống, cơn giận bốc lên dữ dội, suýt nữa thì bật miệng chửi ầm lên.
Hắn siết chặt nắm tay, một chưởng nện mạnh xuống bàn.
“Cái tên Triệu Tần ngu xuẩn đó đúng là đầu óc bã đậu. Mọi việc vốn đã an bài ổn thỏa, vậy mà lại bị hắn làm hỏng hết.”
Hắn hừ lạnh một tiếng, ánh mắt lóe lên vẻ tức giận khó che giấu.
“Bị Trần Tình đánh đến mức thê thảm như thế, đến kỳ khảo hạch e rằng ngay cả bước lên lôi đài cũng không nổi.”
Trương Tú chắp tay sau lưng, đi qua đi lại trong đại sảnh, trong đầu không ngừng tính toán.
“Không được, phải đến tìm Bành Nghĩa Tân bàn lại kế hoạch thôi.”
Nói rồi hắn nhanh chóng bước ra đại sảnh, hướng Huyền Vân hội đi tới.
Không lâu sau, trong một đại sảnh rộng rãi.
Hai nam tử ngồi đối diện nhau.
Một người trong đó chính là Trương Tú.
Người còn lại là một thanh niên dung mạo tuấn lãng, da trắng, đôi mắt sâu thẳm. Mái tóc dài được buộc gọn gàng sau lưng, trên khóe môi luôn treo một nụ cười ôn hòa, nhưng ẩn chứa vài phần kiêu ngạo.
Hắn chính là Bành Nghĩa Tân - đệ nhất nhân ngoại môn, đồng thời cũng là Phó hội trưởng Huyền Vân Hội.
Hắn rót cho Trương Tú một ly trà nóng, đẩy nhẹ về phía trước, giọng nói ôn hòa:
“Không biết Trương huynh gấp gáp đến đây tìm ta là có việc gì?”
Trương Tú cũng không vòng vo vào thẳng vấn đề.
“Triệu Tần đã bị Trần Tình đánh bại.”
Bành Nghĩa Tân đang nâng chén trà lên liền khựng lại giữa chừng. Ánh mắt hắn thoáng hiện vẻ kinh ngạc, rồi rất nhanh khôi phục bình tĩnh.
“Chuyện xảy ra khi nào?”
“Vừa khi nãy, ở khu chợ đêm.” Trương Tú đáp, giọng nói trầm xuống.
“Ta cũng chỉ nghe thuộc hạ báo lại. Thương thế của Triệu Tần không nhẹ, e rằng trước kỳ khảo hạch khó mà hồi phục kịp.”
Bành Nghĩa Tân đặt chén trà xuống bàn, đầu ngón tay khẽ gõ nhẹ lên mặt gỗ, phát ra tiếng cộc cộc đều đặn. Nụ cười trên môi hắn vẫn còn đó, nhưng ánh mắt đã lạnh đi không ít.
“Xem ra chúng ta đều đánh giá thấp Trần Tình rồi.”
Trương Tú gật đầu, giọng nói có phần nặng nề:
“Đúng vậy. Trước kia chúng ta chỉ để ý đến thân phận Khí Phong của hắn, không ngờ chiến lực lại mạnh đến mức này.”
Bành Nghĩa Tân khẽ nhếch môi, chậm rãi nâng lên chén trà khẽ nhấp, giọng nói bình thản:
“Trương huynh không cần quá lo. Triệu Tần bại trận, nhìn bề ngoài là tổn thất, nhưng thực chất lại là chuyện tốt.”
Hắn ngước mắt nhìn Trương Tú, ánh mắt lóe lên một tia sắc bén:
“Ít nhất, trước khi kỳ khảo hạch bắt đầu, chúng ta đã nhìn thấy được quân bài tẩy của Trần Tình.”
Trương Tú trầm mặc giây lát, rồi khẽ gật đầu. Hắn từ trong tay áo lấy ra một bình ngọc nhỏ, đặt nhẹ lên bàn, đẩy về phía Bành Nghĩa Tân.
“Bành huynh nói có lý, nhưng Trần Tình tuyệt đối không phải kẻ dễ đối phó. Huynh giữ lấy vật này, để phòng bất trắc. Đến lúc cần thiết, có thể sẽ phát huy tác dụng.”
Bành Nghĩa Tân cầm lấy bình ngọc, ngón tay xoay nhẹ nắp. Chỉ vừa hé mở, một luồng khí tức cuồng bạo lập tức tràn ra, mang theo mùi hương nồng đậm khiến linh lực trong cơ thể hắn suýt nữa mất khống chế.
Ánh mắt hắn lóe lên, khóe môi cong lên thành một nụ cười đầy hứng thú, rồi bật cười khẽ:
“Tốt!”
Hắn đóng nắp bình ngọc lại, nắm chặt trong tay, giọng nói trầm xuống, mang theo vẻ tự tin khó che giấu:
“Có thứ này trong tay, Trần Tình kia sớm muộn cũng chỉ là con cá nằm trên thớt!”
Nhìn thấy vẻ tự tin hiện rõ trong mắt Bành Nghĩa Tân, Trương Tú cũng bật cười lớn, trong lòng tảng đá đè nặng cuối cùng cũng nhẹ đi vài phần.
Hai người nhanh chóng trao đổi, chỉnh sửa lại từng bước trong kế hoạch, cân nhắc kỹ thời cơ và cách ra tay, không để sót bất kỳ sơ hở nào.
Mọi việc sắp xếp xong xuôi, Trương Tú không nán lại lâu, chắp tay cáo từ rồi xoay người rời khỏi đại sảnh.
Trong đại sảnh rộng lớn chỉ còn lại một mình Bành Nghĩa Tân.
Hắn cúi đầu nhìn bình ngọc trong tay, đầu ngón tay khẽ siết chặt, khoé môi chậm rãi cong lên một nụ cười nguy hiểm.
“Trúc Cơ kỳ…”
Hắn lẩm bẩm, ánh mắt sâu thẳm lóe lên vẻ tham vọng khó giấu.
“Rốt cuộc cũng có cơ hội!”