Việc Trần Tình một mình đại chiến, đánh bại đám người Hắc Hùng Hội nhanh chóng lan truyền khắp ngoại môn, thậm chí còn kinh động đến cả nội môn.
Ban đầu, không ít người cho rằng đây chỉ là lời đồn thổi quá mức.
Dù sao một tu sĩ Luyện Khí tầng bảy đánh bại Triệu Tần ở Luyện Khí tầng chín đỉnh phong, trước đó còn đối phó với cả một đám người tầng tám, tầng chín, nghe thế nào cũng thấy khó tin.
Thế nhưng ngay sau đó, một tin tức khác âm thầm truyền ra, khiến dư luận lập tức đổi chiều.
Trần Tình mang trong mình Thiên linh căn.
Tin này vừa xuất hiện, lập tức dấy lên sóng gió lớn. Mọi nghi ngờ trước đó gần như tan biến, thay vào đó là chấn động và kiêng kỵ.
Thiên linh căn, vốn là tư chất vạn người không có một. Người sở hữu loại linh căn này đều là kỳ tài ngút trời, vượt cấp chiến đấu là chuyện như cơm bữa.
Trong chớp mắt, đám đông liền “quay xe”.
Từ hoài nghi, chê cười, chuyển sang cảm thán, thậm chí là dè chừng.
Việc Trần Tình vượt cấp đánh bại Triệu Tần, dưới ánh sáng của Thiên linh căn, bỗng trở thành điều… “hiển nhiên”.
Cao tầng Vân Ẩn Cốc vì tin tức này mà chấn động, không ít trưởng lão lập tức có ý động thân, định đích thân xuống ngoại môn chiêu thu Trần Tình làm đệ tử.
Thế nhưng, ngay khi vừa chuẩn bị hành động, trong thức hải của từng người lại đồng thời vang lên giọng nói lạnh lẽo, không mang theo chút cảm xúc nào:
“Không ai được động đến hắn.”
Chỉ mấy chữ ngắn ngủi, nhưng lại như một đạo mệnh lệnh không thể phản bác.
Những trưởng lão đang rục rịch đều sững người, sắc mặt khẽ biến, trong lòng dâng lên kiêng kỵ sâu sắc. Không ai dám truy hỏi nguồn gốc âm thanh kia, càng không dám trái ý.
Rất nhanh, các động tĩnh trong cốc lặng lẽ lắng xuống.
Chuyện chiêu thu Trần Tình, cũng theo đó mà tạm thời bị gác lại, tựa như chưa từng được nhắc tới.
Trần Tình hoàn toàn không hay biết rằng chỉ vì đánh bại đám người Hắc Hùng Hội mà hắn đã gây nên động tĩnh lớn đến như vậy.
Lúc này, hắn đang lững thững đi trên con đường trở về Khí Phong.
Sau khi dẫn tiểu nha đầu đi ăn một bữa no nê, hắn điều tức nghỉ ngơi một lúc, ổn định lại thương thế rồi mới rời khu chợ đêm.
Trong thời gian ngắn, Hắc Hùng Hội chắc chắn không dám tiếp tục gây chuyện, mà hai bằng hữu của hắn cũng đã bế quan chữa thương, còn có linh khí hắn tặng để phòng thân, khiến hắn cũng an tâm hơn, không cần thiết phải ở lại ngoại môn thêm nữa.
Dù sao hoàn cảnh ở Khí Phong cũng tốt hơn hẳn, đối với việc tu luyện của hắn có trợ giúp rất lớn.
Ngẩng đầu nhìn ngọn núi lửa rực rỡ dưới màn đêm, Trần Tình không khỏi âm thầm cảm thán.
Chỉ mới xuống núi có một ngày, vậy mà đã kéo theo bao nhiêu sóng gió.
Đôi lúc hắn cũng tự hỏi, bản thân có phải là “tai tinh” hay không, đi đến đâu là nơi đó không yên ổn.
Về đến nơi ở, Trần Tình vừa đẩy cửa bước vào, một luồng hàn khí lập tức phả thẳng vào mặt, khiến hắn không khỏi rùng mình một cái.
Căn phòng ấm nóng của hắn ngày nào bây giờ lại chẳng khác nào một hầm băng lạnh lẽo.
Giữa phòng, một thân ảnh khoác áo choàng, đeo mặt nạ lặng lẽ ngồi đó. Chính khí tức trên người kẻ ấy đã khiến nhiệt độ xung quanh hoàn toàn đảo lộn.
Trần Tình vừa nhìn liền nhận ra thân phận người đến, thoáng sững người trong giây lát, sau đó liền bước nhanh vào trong, cung kính hành lễ:
“Đệ tử bái kiến Cốc Chủ.”
Cốc Chủ không nói một lời, chỉ đứng dậy, chậm rãi đi vòng quanh Trần Tình. Ánh mắt thâm thúy sau lớp mặt nạ không ngừng dò xét, như muốn nhìn thấu cả trong lẫn ngoài hắn.
Trần Tình vẫn cúi đầu đứng yên, mồ hôi lạnh âm thầm rịn ra sau lưng áo.
Uy áp vô hình từ Cốc Chủ bao trùm lấy hắn, không nặng nề đến mức ép người quỳ xuống, nhưng lại khiến từng hơi thở đều trở nên gò bó, khó chịu.
Không biết qua bao lâu, áp lực kia mới hơi thu liễm.
Cốc Chủ dừng lại trước mặt hắn, ánh mắt sau lớp mặt nạ khẽ dao động, giọng nói khàn khàn vang lên:
“Ừm… tiến bộ không tồi.”
Trần Tình nghe lời khen ngợi của Cốc Chủ mà thầm thở phào, nhưng lại không dám có nửa phần đắc ý, chỉ cúi thấp đầu đáp:
“Đệ tử chỉ là may mắn lĩnh ngộ được đôi chút, không đáng để Cốc Chủ khen ngợi.”
Cốc Chủ nhìn chằm chằm vào hắn, thanh âm mang theo một tia ý vị thâm trường:
“Hôm nay ta đến tìm ngươi là vì hai việc.”
Nàng dừng lại một chút rồi tiếp tục nói:
“Việc thứ nhất, ta muốn biết ngươi đã dẫn hàn khí trong cơ thể Bạch Y ra ngoài bằng cách nào.”
“Thứ hàn khí ấy ngay cả ta cũng phải kiêng dè vài phần, vậy mà ngươi, chỉ là một tu sĩ Luyện Khí tầng bảy lại có thể xử lý được.”
“Nói đi, rốt cuộc ngươi đã sử dụng biện pháp gì?”
Thân thể Trần Tình lập tức cứng đờ. Câu hỏi này không khác gì một đạo lôi đình giáng xuống đầu hắn.
Hình ảnh ám muội ngày hôm đó bất giác hiện lên trong tâm trí, khiến tim hắn đập mạnh mấy nhịp, vành tai nóng ran. Nhưng rất nhanh, hắn đã ép tất cả cảm xúc xuống đáy lòng.
Hắn hít sâu một hơi, cố gắng giữ cho giọng nói bình ổn nhất có thể, bắt đầu thi triển kỹ năng "giả ngu" của mình.
“Bẩm Cốc Chủ, chuyện hôm đó ta cũng không biết giải thích như thế nào.”
“Lúc đó sư phụ đột nhiên phát bệnh, hàn khí bộc phát, cả gian phòng trong nháy mắt bị đóng băng. Đệ tử lo lắng quá nên nhất thời liều mạng vận chuyển linh lực, chỉ nghĩ làm sao giúp nàng xua đi hàn khí.”
“Nào ngờ đám hàn khí kia đột nhiên trở nên cuồng bạo, tựa như tìm thấy chỗ trút mà xông thẳng vào kinh mạch đệ tử”
“Khoảnh khắc đó toàn thân đệ tử lạnh buốt, linh lực gần như đông cứng, chỉ cảm thấy mình sắp biến thành một pho tượng đá rồi bất tỉnh nhân sự.”
Hắn hơi cúi đầu, giọng thấp xuống đầy vẻ hoang mang:
“Đến lúc tỉnh lại, đệ tử cũng không hiểu vì sao mình còn sống. Hàn khí trong người đã biến mất, sư phụ thì đã ổn định lại.”
“Có lẽ… do đệ tử phước lớn mạng lớn nên tránh được một kiếp, vô tình giúp được sư phụ thoát khỏi hiểm cảnh.”
Nghe xong màn “diễn sâu” của hắn, ánh mắt sau lớp mặt nạ của Cốc Chủ khẽ nheo lại.
Nàng lúc nào cũng quan sát hắn, làm sao có thể không nhận ra khoảnh khắc chột dạ thoáng qua của tên tiểu tử kia khi nhắc đến chuyện này.
Rõ ràng lời nói nghe thì hợp tình hợp lý, nhưng càng nói càng để lộ dấu vết né tránh, tựa như đang cố che giấu điều gì đó không tiện nói ra.
Trước đó, nàng cũng đã đến tìm Hạ Bạch Y. Khi nhìn thấy sư muội của mình thần sắc nhẹ nhõm, đang ngồi trong mật thất chuẩn bị trùng kích cảnh giới tiếp theo, trong lòng nàng lập tức dấy lên chấn động.
Tình trạng của Hạ Bạch Y ra sao, nàng hiểu rõ hơn ai hết.
Đám hàn khí quái ác kia đã kìm hãm tu vi sư muội nàng suốt bao năm qua, khiến mọi nỗ lực gần như dậm chân tại chỗ.
Vậy mà lúc này, Hạ Bạch Y không những ổn định mà còn có dấu hiệu đột phá, chuyện này hoàn toàn nằm ngoài quy luật thường tình.
Sau một hồi gặng hỏi, nàng mới biết được tiểu tử trước mắt này đã giúp Bạch Y hấp thu, áp chế đám hàn khí kia.
Nhưng khi hỏi đến quá trình cụ thể, Hạ Bạch Y lại kín miệng như bưng, nửa chữ cũng không chịu nói.
Thậm chí, khi nhắc đến tên Trần Tình, vị sư muội tâm tính không “bình thường” của mình lại thoáng hiện vẻ thẹn thùng, một biểu cảm mà lần đầu tiên trong đời nàng được nhìn thấy trên gương mặt đó.
Chính cái sự "mờ ám" ấy đã thôi thúc nàng lập tức tìm đến đây để làm rõ chân tướng.
Nào ngờ, kẻ thì giấu đầu, người thì hụt đuôi, tên tiểu tử trước mặt này cũng dùng một kịch bản "vô can" để lấp liếm, khiến ngọn lửa hiếu kỳ và cả chút bực dọc trong lòng nàng bốc lên hừng hực.
Cũng may, tâm cảnh nàng được rèn giũa khá tốt nên vẫn giữ được phong thái.
Nàng nhìn chằm chằm Trần Tình, trầm giọng nói:
"Phước lớn mạng lớn? Một tên tu sĩ Luyện Khí tầng bảy, dùng linh lực sưởi ấm mà hóa giải được thiên bẩm hàn độc? Ngươi coi bản tọa là kẻ ngốc dễ bị lừa gạt vậy sao?”
“Đệ tử…”
Trần Tình cúi đầu thấp hơn, không biết giải thích như thế nào, trong lòng âm thầm kêu khổ. Hắn thật sự không đoán được tâm tư của vị Cốc Chủ này sâu cạn ra sao.
Nếu nói thẳng ra rằng mình mang trong người Thần quyết, còn có thể dùng nó để hấp thu hàn khí, thì ai dám đảm bảo đối phương sẽ không trực tiếp ra tay cướp đoạt, chỉ để chữa khỏi căn bệnh trong người sư muội mình?
Nhìn bộ dạng như cha mẹ chết của Trần Tình, Cốc Chủ khẽ phất tay.
“Được rồi, nếu ngươi không muốn nói thì thôi vậy. Nhưng ta muốn ngươi hứa với ta một việc. Chuyện bệnh tình của sư phụ ngươi, tuyệt đối không được tiết lộ cho bất kỳ ai, kể cả vị sư tỷ kia của ngươi.”
“Rõ chưa?”
Nghe vậy, Trần Tình như vừa được đại xá.
Hắn âm thầm thở phào một hơi, cả người vốn căng cứng cũng thả lỏng đôi chút, lập tức khom người đáp:
“Đệ tử xin ghi nhớ. Chuyện này, dù chết cũng không dám tiết lộ nửa chữ.”
Cốc chủ khẽ gật đầu liền tiếp tục nói:
“Mười ngày nữa là đến kỳ khảo hạch ngoại môn. Ta muốn ngươi tham gia và phải đoạt lấy hạng nhất. Đây cũng là chuyện thứ hai ta đến tìm ngươi.”
“Khảo hạch ngoại môn?”
Trần Tình sửng người, nhưng sau đó là vẻ mặt đầy khó xử.
“Cốc Chủ, đệ tử mới vào môn chưa lâu, tu vi hiện tại cũng mới chỉ ở Luyện Khí tầng bảy. Nghe nói ngoại môn hiện nay ngọa hổ tàng long, những kẻ đứng đầu đều đã chạm đến ngưỡng cửa Trúc Cơ. Để đệ tử lấy hạng nhất... chuyện này e là có chút quá sức.”
Cốc Chủ hừ lạnh một tiếng, nhiệt độ trong phòng dường như lại hạ xuống thêm vài phần.
“Với bản lĩnh của ngươi, một mình đánh tan đám Hắc Hùng Hội kia, còn sợ một kỳ khảo hạch ngoại môn cỏn con hay sao?”
Trần Tình nghe đến đây, khóe miệng bỗng co quắp. Hắn rất muốn phản bác, nhưng những lời đến bên môi lại bị nuốt ngược xuống, chỉ đành im lặng.
Nàng nhìn Trần Tình chằm chằm, tiếp tục cất giọng:
“Ngươi cứ yên tâm thể hiện đi, nếu đoạt được hạng nhất, sẽ có phần thưởng hậu hĩnh. Nhưng nếu không làm được…”
Nàng nói đến đây liền dừng, uy áp kinh khủng toả ra khiến Trần Tình cảm thấy lưng mình căng cứng, da đầu tê dại. Hắn lập tức chắp tay, cúi người thật sâu:
“Đệ tử hiểu. Mười ngày sau, nhất định sẽ không để Cốc Chủ thất vọng.”
Cốc Chủ nhìn hắn thêm một lát, ánh mắt sau lớp mặt nạ khẽ trầm xuống, tựa hồ đang cân nhắc thế cục ngoại môn trong đầu, rồi mới chậm rãi gật đầu.
“Tốt. Nhớ kỹ lời ngươi nói.”
Dứt lời, thân ảnh nàng dần mờ đi, hàn khí trong phòng cũng theo đó tan biến.
Chỉ trong chớp mắt, căn phòng lại trở về như cũ, tựa như mọi chuyện vừa rồi chỉ là một giấc mộng.
Trần Tình thở dài một tiếng, khổ sở lẩm bẩm:
“Hạng nhất ngoại môn... xem ra mười ngày tới phải liều mạng tu luyện rồi.”
Mặc dù đã đánh bại được Triệu Tần, Trần Tình cũng không hề vì thế mà tự mãn.
Hắn rất rõ, ngoại môn cao thủ không hề ít, người mạnh hơn Triệu Tần tuyệt đối vẫn còn.
Huống chi, quy tắc của kỳ khảo hạch lần này ra sao hắn còn chưa nắm được, mọi thứ đều là ẩn số.
Nghĩ đến đây, Trần Tình liền cảm thấy đau đầu, dứt khoát buông lỏng toàn thân, không ép mình suy nghĩ thêm nữa.
Hắn nhìn lại bộ y phục trên người, khẽ vươn vai một cái.
“Tiểu nha đầu, ra ngoài đi, ta muốn tắm rửa một chút.”
Trần Tình vừa nói vừa cởi lớp áo khoác dính đầy mồ hôi và bụi đất. Đến khi vạt áo trượt xuống, ánh mắt hắn vô thức liếc qua ngực trái, động tác bỗng khựng lại.
“Hình xăm này…?”
Trần Tình đứng sững một lát, ánh mắt thoáng qua vẻ kinh ngạc.
Hôm nay, lúc tiểu nha đầu phụ thể lên người hắn, cũng cảm giác có chút là lạ, nhưng hắn cũng không để ý lắm.
Bây giờ mới phát hiện, hình xăm gà con trên bắp tay phải nay đã biến thành Phượng Hoàng trải rộng trên ngực trái, từng đường vân như được khắc bằng linh quang, lông vũ uốn lượn mềm mại mà sắc bén.
Dưới làn da, khí tức ẩn hiện như nhịp thở, mang theo uy nghi và cao quý khiến người khác không dám nhìn thẳng.
Trần Tình khẽ hít vào một hơi.
Hắn thật sự không ngờ, tiểu nha đầu lớn lên, ngay cả thứ này… cũng sẽ biến đổi theo.
Nhớ lại những lần hắn chọc ghẹo nàng về hình xăm lúc trước, nàng lúc nào cũng chống nạnh, hừ một tiếng, khăng khăng nói rằng đợi nàng lớn lên, hình xăm này tự khắc sẽ thay đổi. Khi đó hắn chỉ cười cho qua, nửa tin nửa không.
Không ngờ hôm nay, tận mắt chứng kiến, mới biết lời nàng nói… hóa ra không phải khoác lác.
Đợi một lúc lâu không thấy nàng trả lời, hắn liền gọi thêm mấy tiếng, lúc này tiểu nha đầu mới đáp lại.
Một tia sáng loé lên, thân ảnh nàng hiện ra bên cạnh hắn, đôi mắt lim dim, giọng nói còn đậm vẻ ngái ngủ:
“Ngươi ồn ào cái gì, có biết người ta đang ngủ rất ngon hay không?”
Trần Tình nhìn dáng vẻ đó, nhất thời không biết nên cười hay nên thở dài, chỉ cảm thấy hết sức cạn lời.
Tiểu nha đầu này đúng là vừa ăn xong liền ngủ, ngủ xong lại ăn, ngày nào cũng ung dung tự tại, chẳng có chút dáng vẻ của một tồn tại thần bí gì cả.
Phượng Tâm Vân vươn vai, xong lại ngáp một cái thật dài, sau đó liền xoay người ngã lên giường, rất nhanh liền tiến vào mộng đẹp.
Trần Tình khoé môi giật một cái, chỉ biết lắc đầu, liền xoay người bước về phía gian tắm phía sau.
Hơi nước ấm dần lan ra, bao phủ lấy thân thể hắn, mang theo cảm giác thư giãn hiếm hoi sau một ngày dồn dập biến cố, khép lại khoảnh khắc yên tĩnh ngắn ngủi trước khi sóng gió thật sự ập đến.